một thoáng vô bờ

npphan

bước mưa hồng cuối phố
lòng chợt lặng cơn mơ
con đường vây bóng nhỏ
xa một thoáng vô bờ

hồn em trăm ngã rẽ
trăm bước đời dửng dưng
tôi làm chim cánh nhớ
chao phiến trời bâng khuâng

trời mang buồn áo lụa
phơi một chút sầu thương
hồn tôi xa muôn kiếp
dõi bóng em ngàn trùng

những bước đường hò hẹn
sao cứ mãi xa xôi
ngậm trong hồn nuối tiếc
sợi tóc buồn chiều vơi

là em như sương đợi
thương nhớ ngập vai gầy
tôi làm mây trời cũ
sa xuống bước tàn phai

con đường xanh lá biếc
nghiêng nghiêng hồn tương tư
bao nhiêu lần e ấp
mắt môi buồn chân như

sớm chiều sao mong manh
xa ngút ngàn hương khói
tôi đan vội khung tình
gói yêu thương vời vợi

xin là mây phố hạ
nâng gót bước em về
tình tôi như hoa cỏ
tan hương buồn đam mê

NP phan

One thought on “một thoáng vô bờ

  1. Hình đại diện của lê ngọc duyên hằng lê ngọc duyên hằng nói:

    Một thoáng nỗi niềm vô bờ…?
    Hương đam mê,tình hoa cỏ-Mây buồn….
    Ngút ngàn vời vợi yêu thương…
    Bao lần e ấp nỗi buồn Chân như!
    ….”Đường xanh lá biếc trời Cũ…
    Sương Mây em tôi rời xa muôn kiếp!
    Mây trắng mang theo cánh chim..
    Buồn nghe nỗi nhớ triền miên đất trời!”
    ….Bước mưa hồng lặng lẽ đời…
    Ngã rẽ dửng dưng nắm nuối tàng cây…
    Đôi mắt nhìn theo chim bay…
    Nghìn trùng biền biệt xa đây có người…!

    Thích

Comment