NGỒI DƯỚI TRĂNG TAN

hacthanhhoa

Khi trở lại thành phố sầu quá khứ
Mây bỗng tan thành lệ xót thương đời
Em bỗng chốc thành vầng trăng xa lạ
Nhỏ mật vàng cho đắng khắp hồn tôi…
*
Như con thú nhận mũi tên tẩm độc
Một phút thương em biết mấy thu sầu
Ta muốn lánh mọi người nghe tình khóc
Một mình nằm chết lặng giữa hang sâu
*
Rất sợ phải nhìn trăng mới mọc
Một vùng ánh sáng lạnh buốt thân
Trăng càng cao hồn càng điên điên mãi
Nguyệt bạch tan thành một cõi băng
*
Trăng thành nước lạnh xối trên da
Vàng phai từ độ bóng nguyệt tà
Những đêm măt đất mênh mông quá
Một bóng ta dài xa rất xa
*
Từ nay xin trăng đừng mọc nữa
Mỗi giọt trăng mang một biển sầu
Trăng nhìn đắm duối làm ta sợ
Những sợi tơ mềm đủ giết nhau…
*
Khi trở lại thành phố sầu quá khứ
Mây đã tan và trăng đã tan rồi
Chỉ còn lại nỗi sầu như con thác
Cứ đêm ngày tuôn mãi xuống lòng tôi

Hạc- thành -Hoa

Advertisements

One thought on “NGỒI DƯỚI TRĂNG TAN

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    Mây đã buồn vầng trăng quá sáng!
    Lóa một màu trắng toát màu tang!
    Thành phố sầu quá khứ đau thương!
    Mây đã tan trăng mộng bàng hoàng!
    ….Nỗi sầu con thác chảy mênh mang…
    Như suối trăng từng giọt chảy tràn..
    Hồn ta lịm chết lần lần…
    Bóng nguyệt bạch tình trăng buốt lạnh!
    ….Phút thương em là phút sầu mang!
    Ta con thú đau tên tẩm độc!
    Lánh mọi người khóc tiếng rên thầm!
    Hang sâu một mình nghe trăng tan?
    …*”Trăng càng cao hồn càng điên loạn!
    Nghe mật vàng lệ đắng phủ quanh!
    Nghe thịt da lạnh thấm lạnh dần…
    Tê tái quá buồng tim thê thảm!?”

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s