CƠN GIÓ MANG HỒN LỮNG THỮNG (TT)

ledachoanghuu

…Ba tháng sau ngày khánh thành con đập, hồ tích đầy nước. Còn thằng Chí nhận được hai giấy báo, một giấy báo đậu đại học, một giấy báo… bị đuổi việc. Nữa tháng sau nó cũng nhận được giấy báo, giống giấy báo sau của thằng Chí. Nhưng hai đứa bị đuổi thì không liên quan gì với nhau.
Kèm với tờ giấy báo đuổi việc thằng Chí còn bị một trận đòn nhừ tử. Vài ngày sau nó mới biết được lý do ngay từ người đánh nó, một tay quậy phá xóm làng gần huyện, tay này ăn năn kiếm gặp hai đứa nó mời bằng được ra quán nhậu một chầu, tay tên Chiến lưu linh. Ra quán nhậu, Chiến lưu linh đẩy bộc thuốc bự trên bàn qua thằng Chí:
“Cho anh xin lỗi thằng Chí, trong này đầy đủ thuốc uống, thuốc xoa bóp anh cất công trèo núi lên chùa xin về coi như tạ lỗi, anh vì chút tiền mà chẳng tìm hiểu kỹ, cứ nghĩ cha đó nói thiệt, đâu ngờ chả ba xạo, mong tụi em bỏ qua”.
Thằng Chí hỏi lại:
“Cha nào?’.
Chiến lưu linh rót rượu, gắp mồi vô chén tụi nó:
“Cạn ly đi nghen, ủa mà tụi em hông biết gì sao?”.
Thằng Chí lắc đầu, cả ba cùng cạn, Chí lưu linh nói tiếp:
“Là cha sếp của em đó”.
Hai đứa nó giựt mình, thằng Chí trợn mắt:
“Anh đừng nói bậy”.
Chiến lưu linh khoát tay liên tục:
“Hông nói bậy à nghen, anh nói bậy ông Trời oánh Thánh vật à”.
Nó xen vô:
“Chuyện thế nào, anh nói đi”.
Chiến lưu linh chậm rãi:
“Cha đó nói bữa em gặp chả xin đi học lớp theo tiêu chuẩn phòng phải hông?”.
Thằng Chí gật đầu:
“Phải, ổng hông cho đi, ổng nói hông có người làm”.
Chiến lưu linh cười khẩy:
“Làm gì có vậy, chả sợ thì có”.
“Sợ gì, ổng là thủ trưởng mà?”.
Chiến lưu linh tiếp tục cười:
“Chả hông có trình độ phải hông, chả sợ thằng này học về chả sẽ mất ghế”.
“Đúng rồi, chả chỉ có cái bằng bổ túc lớp chín, đang bổ túc tiếp, mà học hành khỉ gì bổ túc đó, đi cho có vài năm có cái bằng”.
Nó thắc mắc:
“Nhưng hổng lẽ chỉ vậy mà oánh thằng Chí?”.
Chiến lưu linh lắc đầu:
“Đâu chỉ vậy, người ta hông có học chớ có mưu mô đầy mình, oánh thằng Chí là mũi tên trúng hai đích, chả yêu cầu anh oánh cho nhập viện lâu lâu, thằng này có lành bịnh cũng đâu còn chỗ, đã có người khác thế, coi như nhổ được cái gai, hai là báo công được với cấp trên”.
Thằng Chí hỏi lại:
“Báo công?”.
“Ờ, tụi em bị mất trộm sạch sành sanh đúng hông?”.
Hai đứa nó gục gật, Chiến lưu linh đưa ly rượu cụng:
“Thiệt ra là giả đó, chả vô phòng hai đứa tình cờ hay sao chả có được tấm ảnh chụp xe chở vật liệu cho mấy cha cán bộ gộc, chả dàn ra cuộc trộm đó, tụi anh dọn sạch, đưa chả hết xấp ảnh, còn lại tiền bạc, tư trang chả biểu tụi anh chia nhau, có cả cái máy ảnh nè, giờ tụi anh xin trả lại hết”.
Thằng Chí cầm cái máy ảnh Chiến lưu linh đưa trả mà ngèn nghẹn, nó bật ra:
“Cha này đểu quá”.
Chiến lưu linh hất hàm:
“Ờ, mà chưa hết, ba mũi tên chớ hông phải là hai, chả móc nối với kiểm lâm luôn, thằng Chí được phân công vô rừng tìm hiểu về lâm tặc chớ gì, sau khi oánh đổ vạ cho lâm tặc, tụi anh rút êm thì kiểm lâm xuất hiện, có công đưa thằng này về rồi thêm công chặn bắt được lâm tặc khét tiếng, chống trả người thi hành công vụ, giải thoát cho phóng viên, được viết lên mặt báo đó, nhưng có nêu tên thằng lâm tặc nào đâu, được nhận bằng khen, có tiền thưởng ăn nhậu hà rầm”.
Hai đứa nó ngao ngán:
“Phải nói là xảo quyệt”.
Chiến lưu linh thấy lạ hỏi:
“Ủa nhưng mà sao em lại bị đuổi, đâu có nằm nhà thương, đâu có nghỉ nhiều, chỉ hai ba bữa mà?”.
Thằng Chí cười khảy:
“Họ đã xảo quyệt thì bằng mọi cách, thua keo này bày ngay keo khác”.
Nó gục gật:
“Đúng vậy đó anh Chiến, họ muốn đuổi cho bằng được mà, họ bươi móc tìm ra tội, họ lục bài viết của thằng này đời nảo đời nao, lúc đó chẳng nói gì, giờ gán ghép tội”.
“Viết cái gì mà đến nổi vậy?”.
“Cũng viết về rừng rú, về những người đi làm rừng, những người bị cho là phá rừng, đại ý là hỏi những người làm rừng thì người ta trả lời, tui đâu có phá, phá là phải chặt xuống bỏ đó cho hư cho mục, nhưng vì nghèo đói, hai mùa mưa nắng, mùa nắng chẳng còn biết làm gì phải vào rừng làm củi làm gỗ để nuôi thân nuôi gia đình, có thể là khai thác trái phép, khai thác hông đúng nhưng có thấy ai hướng dẫn, khai thác như thế nào, làm ra sao, chỉ thấy kiểm lâm vây bắt rồi xong”.
Chiến lưu linh uống cạn rồi khà một tiếng:
“Nói có lý mà”.
Nó chen vô:
“Mình thì thấy có lý, nhưng họ cho là đâu có lý, họ cho ngược lại là thằng này sai quan điểm, sai lập trường, tư tưởng có vấn đề, a dua theo dân phá rừng mà viết, hết họp cơ quan kiểm điểm, là ngày ngày được tuyên giáo mời làm việc, nói đủ điều, nhiều người giáo huấn làm sao chịu nỗi, thằng này còn tâm trí đâu mà làm việc, công việc bỏ bê chẳng hoàn thành, vậy là cái kết cục thế nào ai cũng rõ”.
Chiến lưu linh thở hắc:
“Thua với tiểu nhân thâm độc”.
Nó bực tức:
“Nhưng hổng lẽ thua, nhân chứng vật chứng đầy đủ hết mà”.
Thằng Chí đưa ly cụng rồi uống cạn:
“Có cũng thua thôi, vật chứng mất hết rồi, họ đã vậy sẽ làm mọi cách, họ lại đông cấu kết với nhau, chuyện gì họ hông dám làm, nguy hiểm tới tính mạnh anh em chớ giỡn, bỏ qua thôi, với lại tao tự đi thi, đậu rồi nên đi học thôi”.
Chiến lưu linh đồng ý:
“Có lẽ vậy là tốt nhứt”.
Nhấm thêm ngụm rượu Chiến lưu linh chỉ nó hỏi tiếp:
“Ủa, còn em sao bị đuổi. có dính dáng gì với thằng Chí?”.
Nó lắc đầu:
“Chuyện em khác, hông dính gì với thằng Chí”.
Nó kể, một bữa về nhà thì hay tin, ông Thành sẹo về lại thị xã, ông ta đem căn nhà và miếng vườn ngày nào năn nỉ ỉ ôi cho ở sang nhượng cho người khác, không một lời với gia đình nó và chính chú Tư râu ký giấy cho ông này chuyển lên xã, xã chứng nhận. Nó tức mình đi tìm chú Tư râu hỏi cho ra lẽ, chú Tư râu trốn biệt không dám giáp mặt lại đưa vợ ra tiếp tục năn nỉ, ông Thành sẹo này thiếu nợ hợp tác xã, hợp tác xã sang nhượng để cấn trừ. Nó tìm hoài hông được, một phút nóng giận đã giựt sập cái chái nhà, vậy là bị ghép tội manh động, xã nhốt cho tuần lễ, báo lên huyện, còn tư cách nào mà làm việc, nhận giấy báo cho về vườn.
Thằng Chí hậm hực:
“Thằng cha Tư râu cũng là hạn tiểu nhân, ngày trước gia đình nó cưu mang cho làm thuê làm mướn kiếm cơm. Sau có cơ hội là trở quẻ, một hạng với Thành sẹo, một hạng với cha sếp của tao”.
Chiến lưu linh lắc đầu:
“Tiểu nhân sao quá nhiều, cứ tưởng mình đã là tiểu nhân có người còn tệ hơn nữa”.
Nó rót đầy ba ly rượu, thở một tiếng mạnh:
“Thôi, bỏ qua bên hết đi, uống rượu chơi, coi như kết thúc thêm một tập”.
Cả ba nâng ly, miệng cười mà lòng man mác…

LÊ ĐẮC HOÀNG HỰU

Advertisements

2 thoughts on “CƠN GIÓ MANG HỒN LỮNG THỮNG (TT)

  1. Tạ Chí Thân nói:

    Ối giời! Cái xã hội gì mà còn thua nồi cháo heo!!!

  2. Ba Tên tụ lại nâng LY…
    Miệng cười man mác…” buồn đi cho rồi!?”
    Ừ đi rồi tiếp tục chơi?!
    Chơi cho đủ kiểu đã đời rồi thôi?!
    …Ba Tên tâm trạng đầy vơi…
    Mỗi Tên khác Ý Tâm thời giống nhau!
    Giống Chỗ”Cuộc đời buồn sao!”
    Khác Chỗ Việc Làm đứa nào cũng riêng…
    ….Thằng Chí xui bị tay Chiến
    ”Ném đá dấu tay”xiểng niểng ”ĂN ĐÒN!”
    Rồi bị đuổi việc ”VÔ DUYÊN!”
    -Khép Tội nguy cơ”VÔ TÌNH”leo GHẾ…
    …CHỖ NGỒI-Chức vụ không Thế!
    Phải NGUYÊN một chỗ mới dễ KHIỂN SAI…?
    Thằng Chí bị đuổi không hay!
    Tay Chiến thiệt Ác nhưng may ”QUI HỒI!”
    ….ĂN NĂN và đang CHUNG Ngồi..
    Cùng TÔI”Nổi dóa”chuyện Đời ÉO LE!
    Cũng bị đuổi việc TÒE LOE…
    ”Bốc đồng nổi HỨNG đánh kẽ Ngang -Tàng…”
    ….Đất Mượn-Chiếm luôn thấy CHÁN!
    Ra tay sừng sộ GIẬT TAN cái Nhà!
    Thế là”Cùm gông Tay tra…”!
    Cho đáng CÁI ĐỜI cho thỏa HUNG HĂNG…?
    …Ra TÙ,hội ngộ BA THẰNG…
    Ngồi đây kể TỘI LĂNG NHĂNG đỡ buồn!
    Nghĩ mà Ngẫm thấy THIỆT THƯƠNG…
    BA THẰNG lạng quạng nhưng không ÁC ĐÂU???

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s