SÔNG CÁI VÀ THẰNG CÙ LẦN

lephuhai

Sông Cái nói ở đây là sông Cái ở Nha Trang. Theo tài liệu thì sông phát nguyên từ hòn Gia Lê, cao 1.812 m, chảy qua các huyện Khánh Vĩnh, Diên Khánh, vào thành phố Nha Trang rồi đổ ra biển ở cửa biển Nha Trang. Từ thượng nguồn, sông về tới Nha Trang thì chia làm 2 ngã: một ngã chảy về Cửa Bé, ngã kia chảy về Vĩnh Ngọc. Đoạn chảy về Vĩnh Ngọc là đoạn chính, tại đây sông lại chia ra 2 nhánh, một nhánh chạy lòng vòng rồi chảy ngang cầu Hà Ra, tôi hay gọi nôm na là sông Hà Ra, nhánh kia rộng và sâu hơn, chảy xuống Xóm Bóng – Cù Lao, rồi cũng chảy ra cửa Nha Trang như nhánh kia. Hai nhánh trước khi chảy ra cửa biển, gặp nhau và cùng ôm lấy cồn đất phù sa, tên gọi dân gian là Gò Dê, chúng tôi thường gọi là Phù Sa. Đây là nơi chúng tôi thường đến cắm trại chơi trong những ngày nghỉ lễ…
Hồi đó, muốn đi Phù Sa phải đi từ phía Hà Ra sang, vì ở đó có một cây cầu gỗ nhỏ bắc qua sông. Chúng tôi thường hay bông nhông ở cây cầu này để tắm và đùa giởn, chờ tụi con gái mặc váy đi ngang phía trên thì ầm ĩ chọc ghẹo… Từ phía tháp Bà qua thì không có cầu, phải đi bằng ghe hoặc bơi.

Năm lớp 8, có một lần tôi cùng một thằng bạn đi tắm sông đoạn gần chùa Hang phía trên tháp Bà. Đứng ở đây ngó thẳng qua là xóm Phù Sa xanh mát, nhìn tưởng gần như chỉ với tầm tay là tới được. Tắm một lát, tôi rủ: “Bây giờ tụi mình bơi qua bên Phù Sa chơi nghen?”. Thằng bạn phân vân: “Liệu mình có bơi qua được không ta?”. Khoảng giữa đoạn sông có một cồn đất, tôi nhìn và ước lượng: “Đây qua cái cồn kia chừng 50 mét. Mình bơi qua đó nghỉ rồi bơi tiếp, chắc là được”… Hai thằng nhảy xuống nước bơi ra. Chưa có kinh nghiệm tắm sông nên tôi quên mất con sông đang chảy. Đến chừng ngó lại thì thấy mình bị trôi về phía dưới. Tôi hoảng hồn. Bơi về thì không được vì đã khá xa bờ, bơi lên thì ngược nước. Không còn cách nào tôi chỉ còn biết nhắm hướng cái cồn đất mà quạt. Hai cánh tay mõi dần, người nặng trịch. Nhìn qua thằng bạn thấy nó cũng đang như tôi, bơi lia lịa về phía cồn đất. Tôi đuối dần và bắt đầu uống nước. Tôi khóc và kêu to thành tiếng: “Ơi má ơi! Ơi má ơi!”. Thằng bạn nghe tôi khóc thì lên tiếng: :Ráng lên Hải ơi!”. Tôi chợt nhớ má tôi thường dặn nếu gặp chuyện bất trắc hay hoạn nạn thì đọc Kinh trông cậy. Tôi cố gắng lần cuối và làm theo lời má tôi dặn. Xong, thả thử cái chân xuống vẫn không thấy đất. Tôi tuyệt vọng. Và trong lúc chuẩn bị buông xuôi để chết thì bất ngờ chân tôi chạm đất. Tôi quạt thêm mấy sải thì chớn nước chỉ còn tới miệng. Thẩn thờ lê lết vào đến bờ đất tôi quị xuống và ói. Thằng bạn khỏe hơn nên đã vào bờ trước tôi. Nó vỗ vỗ vào lưng tôi để giúp tôi ói hết năm bảy ngụm nước vừa uống… Nằm nghỉ khoảng gần tiếng đồng hồ hai đứa tôi bơi về, lần này cẩn thận chọn khoảng sông hẹp và có tính toán nương theo con nước…
(Mới đây tôi chợt có ý định mai mốt “chết già” dặn con cháu đem tro cốt về đây liệng cho tiện…)

xxx

Nói đến rừng có lẽ hình ảnh đầu tiên ai cũng nghĩ đến là núi. Bởi dãi đất nam trung bộ dài và hẹp là nơi tiếp giáp giữa núi rừng và biển cả; nơi mà có lẽ cách đây nhiều triệu năm sóng vỗ không ngừng …
Rừng trong tuổi thơ tôi là hòn núi Sạn cạnh nhà, nơi hàng ngày tôi và mấy thằng bạn háo hức chờ những người thợ chẻ lăn những viên đá hoa cương từ trên lưng chừng núi xuống. Những hòn đá vuông lăn long lóc từ triền núi xuống bên dưới rồi dừng lại sát cạnh những ngôi nhà. Những lúc ấy chúng tôi hồi hôp lắm… Bởi vì những viên đá lao đi như chở theo muôn vàn suy nghĩ của tuổi thơ theo từng vòng lăn đầy bất trắc.

Lớn hơn một chút, hòn núi Sạn của tôi bỗng dưng nhỏ lại. Tôi lại hướng mắt về phía chân trời xa hơn, tìm một hòn núi lớn hơn. Đó là núi Cô Tiên. Đứng từ phía Hòn Chồng nhìn ra hướng Bắc, những hòn núi nằm trong cụm núi của đèo Rù Rì đổ ra biển tạo thành dáng chân, ngực và đầu của một thiếu nữ đang nằm, tóc xõa dài ra biển. Không biết từ lúc nào trên núi có tượng một anh lính màu trắng, nhìn xa trông nhỏ xíu. Tôi chưa có dịp đến gần để coi, hỏi mấy anh lính đang học ở quân trường Đồng Đế gần đó thì có anh mĩm cười đọc hai câu thơ truyền miệng:

Anh đứng ngàn năm thao diễn nghỉ
Em nằm xỏa tóc đợi chờ ai?

Có anh cười hà hà nói: “Tụi anh thường gọi bức tượng đó là thằng cù lần”. “Sao vậy hả anh?” “Vì nó xấu quắc”.

Sau năm 1975, tôi chưa kịp leo lên núi coi mặt “thằng cù lần” thì người ta đã cho nổ mìn, bức tượng ngã xuống triền núi, đứng xa chỉ còn nhìn thấy một vệt trắng mờ.
Mãi cho tới mới đây, tình cờ thấy hình bức tượng này trên internet. Trời đất! Bức tượng xấu thiệt!

Dù sao cũng thấy có một chút ngậm ngùi cho “thằng cù lần”, cho cả tuổi thơ tôi…

LÊ PHÚ HẢI

Advertisements

One thought on “SÔNG CÁI VÀ THẰNG CÙ LẦN

  1. Sông Cái NhaTrang chia hai…
    Ngã qua Vĩnh Ngọc ngã về Cửa Bé..
    Chi nhánh có nhiều ngã rẽ…
    Nhắc tên là nhớ nhiêu khê sông đào…
    ….Hà Ra-Xóm Bóng-Cù Lao
    Sông nào cũng đẹp ngõ vào lối ra…
    Dòng sông nước chảy chan hòa…
    Con sông Cái Chính mặn mà quê hương
    …Những nhánh sông nhỏ thông thương…
    Đều chảy ra Biển qua Cồn Phù Sa
    ”Phù Sa Gò Dê” rất lạ!
    Có chiếc Cầu gỗ bắc qua Hà Ra…
    …Và ngó thấy cảTháp Bà
    Muốn sang bên Tháp bơi qua hoặc thuyền
    Chút xíu là sẽ tới liền..
    Bơi giỏi một mạch thấy chuyện dễ dàng…
    …Không kinh nghiệm chẳng nhẹ nhàng!
    Có nước đọc kinh cầu an siêu hồn!
    Nội chuyện uống nước con sông!
    Ngộp thở ngất ngư cái bụng no cành ..
    …Kỷ niệm có lần hai Thằng..
    Đứng ngắm từ phía Chùa Hang Tháp Bà
    Thấy sông Phù Sa gần quá!
    Hứng chí rủ nhau bơi qua xem chơi…
    …Bơi dở suýt nữa chết đuối!
    Hoảng hồn hoảng vía thối lui tới già!
    Tởn quá thấy kinh thiệt mà!
    ”Nước Mềm mại thế vật ta mệt đừ!?”

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s