NGƯỞI TỬ TÙ ( chương cuối)

khuatdau

12. Bay lên với đường bay xanh biếc
Có một lúc người tù nhìn mặt được cái chết. Nó khác hẳn với những gì anh đã nghĩ tới và tưởng tượng ra.
Nó không phải là con quỷ nhập tràng với hai chiếc răng nanh luôn nhỏ máu.
Nó cũng không phải là một yêu nữ xỏa tóc, đêm đêm chui vào giường để hút hết tinh lực của những anh chàng dại gái.
Nó không mang đôi cánh đen dài lượt phượt với lưỡi hái trong tay.
Nó cũng không nhe hàm răng trắng nhỡn mà không một tiếng cười.
Nó không phải vậy.
Nó như anh!
Nó cũng buồn rầu mỏi mệt, cũng đơn độc bi thiết như bị bỏ rơi. Cặp mắt nó đen, sâu thẳm, nhưng không như hai hốc mắt của đầu lâu, mà sâu êm đến nỗi người ta có thể bình yên chui tuột vào đó.
Bằng cách nào? Từ lòng đất chui lên, từ trong các hốc đá bò ra, hay từ trời cao đáp xuống?
Anh không rõ. Anh chỉ thấy nó ở bên mình, gần gũi thân quen, như đã từng chung sống với nhau dưới một mái nhà.
Hắn ngồi xổm trên đất, hai bàn tay với những ngón dài và nhỏ, ôm lấy hai đầu gối tựa cằm lên, tai hơi vểnh như sẵn sàng lắng nghe những lời khóc than xin xỏ. Hắn chỉ nhìn, không nói. Hắn ân cần một cách tinh tế. Hắn như cha đạo đứng trước con chiên trong giờ phút lâm chung.
Khi nhìn thấy hắn, anh ngạc nhiên đến độ muốn kêu lên. Anh nhìn hắn từ đầu đến chân với cái nhìn thô bạo. Anh như muốn sờ nắn xem hắn có thật không. Anh muốn vỗ vai, nhấc bổng hắn lên. Anh không tin hắn giống mình. Nhưng khi nhìn thấy cái nụ cười hơi diễu cợt, hơi lạnh lẽo buồn rầu của hắn xuyên lướt qua tim óc, thì anh tin là hắn có thật. Hắn chỉ khác anh cái hơi lạnh đặc biệt chỉ có hắn mới toát ra được.
Đúng là y như một con người. Hắn giống anh như hai anh em song sinh. Nhưng cái hơi lạnh ấy lại làm cho hắn không phải người, cũng không phải cái bóng, lại càng không phải là một ảo ảnh.
Hắn ngồi gọn gàng, nhỏ nhắn, với một dáng vẻ hết sức dễ thương, y như một cô gái vừa rụt rè vừa tình tứ, đang ngồi bên cạnh chàng trai yêu dấu của lòng mình. Hai bàn chân hắn ngập sâu trong bụi đỏ và đôi mông hắn chạm đất khít khao.
Rõ ràng là như thế, nhưng cũng thật lạ lùng là hắn như đang có vẻ lửng lơ. Hắn như đang ngồi giữa khoảng không, nhìn anh với cái nhìn kiên nhẫn của kẻ biết cách đợi chờ.
Đột nhiên, anh cảm thấy run sợ. Anh thực sự bối rối trước cái nhìn của hắn, như con chuột bắt gặp cái nhìn của con mèo. Anh thôi không dám nhìn hắn. Cái hơi lạnh kỳ lạ không ngớt tuôn ra từ đôi mắt đẹp của hắn, như hai luồng nhân điện trong mắt người thôi miên. Nó làm cho bao nhiêu xương cốt của anh như sắp tan ra. Anh giống như con sứa với trái tim thoi thóp sắp tan chảy dưới ánh mặt trời..
Ôi, cái chết cũng lại là một tên sai dịch nữa sao? Ta trông ngươi quen thuộc như anh em bè bạn. Ngươi nỡ lòng nào hành hạ ta thêm nữa. Một cách hào phóng, nhân hậu, xin ngươi hãy mau thọc tay vào ngực ta, nắm lấy trái tim dai dẳng trung thành. Nắm lấy nó và mang đi. Ta chỉ còn có ngần ấy để lấy vé vào vương quốc của ngươi. Xin hãy nhanh tay lên, ta mệt mỏi quá rồi.
Nhưng khi hắn nâng bàn tay xương xẩu của hắn lên, định đặt vào phía bên trái ngực anh, nơi trái tim nhỏ bé nhưng dũng mãnh đang cố thủ, thì đột nhiên anh cảm thấy mình tồi tệ thấp hèn, sao lại có thể mời mọc cho không như thế. Nếu trái tim là đứa con, thì anh là người cha khốn nạn. Nếu là người tình thì anh là kẻ bạc tình hèn hạ. Anh đã từng muốn chơi ngang ngửa với hắn kia mà. Chưa đánh nhau với hắn một trận mà đã đầu hàng sao?
Anh đặt tay lên ngực mình, quyết không cho bàn tay bẩn thỉu của hắn chạm vào. Anh ngẩng cao đầu thách đố. Nhưng cái chết rất khôn ngoan và lich lãm. Hắn đã đoán trước phản ứng của anh, nên bằng một cử chỉ thân mật, hắn đặt tay lên vai anh, vỗ vỗ. Tức khắc, hắn làm dịu ngay cơn hốt hoảng của anh. Và, bằng cái nhìn của một người tình hứa hẹn sẽ hiến dâng thể xác nhưng chưa phải lúc này, hắn đứng dậy cáo từ. Đôi môi mỏng của hắn bỗng trở nên ấm áp với một nụ cười tuyệt diệu.
Cho đến khi hắn mờ dần rồi tan loãng, anh hãy còn ngẩn ngơ. Anh vẫn chưa tin được cái chết sao lại dịu dàng, dễ yêu mà cũng dễ ghét như thế.
Đã hai ngày không có một giọt nước, cái chết đem anh đi lúc nào mà chẳng được. Nó chỉ muốn ỡm ờ đùa chơi một chút vậy thôi. Nó như một cô gái lọc lừa, ngả ngớn với anh tình nhân già. Ả đưa bàn tay mân mê khắp nơi, bàn tay với những ngón mê đắm như thuốc phiện, lần mò đến cái nơi thiết yếu nhất, và một cách lả lơi cợt nhả, một cách như thử cho vui vậy thôi, một cách nũng nịu ngọt ngào, rút lấy cái bóp phơi, rồi lấy tập sét bảo ký cho ả một ngân phiếu bằng cả một cuộc đời. Vậy nên, khi cái chết đỏng đảnh bỏ đi, anh cảm thấy cô độc hơn bao giờ. Anh đang sống, dù chỉ trong chớp mắt tâm trạng của một người bị tình phụ, nhưng không giận nàng mà chỉ giận mình.
Anh nhìn cái hốc đá với cái nhìn ngạc nhiên. Cả cái lòng chảo đồ sộ ngoài kia như mới thấy lần đầu, chứ không phải đã sống và đã chết cùng với nó từng phút từng giờ. Không biết là lần thứ bao nhiêu, anh muốn biết vì sao lại bị đày ải đến nơi đây, vì sao phải chịu một cực hình có lẽ từ xưa đến nay, chưa có ai phải chịu như anh. Và vì sao, yêu lấy ngọn đồi và ruộng rẫy, chung lưng đấu cật với xóm giềng lân tuất lại là một trọng tội? Cho đến giây phút cuối cùng chạm mặt với cái chết, anh vẫn còn ấm ức.
Thực ra, cái chết kéo dài này là để cho cha anh, nhưng lúc ấy bọn họ chưa kịp nghĩ ra. Mặc dù đã trốn chạy đến tận cùng trời cuối đất, nhưng cái án tích phản động vẫn đuổi theo mãi mãi đời ông. Đánh rắn phải đánh dứt nọc. Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc. Chẳng những nhổ mà còn làm cho tàn mạt điêu đứng mới thôi. Anh là cái giá phải trả luôn cả gốc lẫn lãi, cho nỗi khiếp sợ và căm giận của bọn họ.
Giờ đây, cái chết đúng là một sự giải thoát. Nhưng cái cách tiếp cận của hắn làm cho anh khó chịu. Hiển nhiên, cái chết sẽ trở lại trong đêm nay. Anh biết chắc như thế vì cái nhìn hứa hẹn của hắn. Hắn sẽ tới không như người bạn nữa. Hắn sẽ tới, có lẽ, như một con buôn. Hắn sẽ mua lấy thân thể anh, đập vỡ tất cả xương thịt, chỉ để lấy một trái tim rực sáng như người ta lấy ngọc ở những con trai.
Anh bỗng trở nên khúc mắc, ngại ngùng. Anh cảm thấy rõ rệt là cùng lúc vừa mong hắn tới, lại vừa mong hắn bận gì đó không tới. Anh nửa muốn được giải thoát vì những khổ đau nhục nhã hết chịu đưng nổi, nửa hãy còn bịn rịn không muốn rời xa cuộc sống. Anh hãy còn xúc động khi nghe trái tim vẫn đập bồi hồi trong lồng ngực. Trái tim trì chí tội nghiệp vẫn thoi thóp lên tiếng đòi được sống, cho dù là sống trong cuộc lưu đày.
Người tù nhìn xuống cái thân thể quạnh hiu, nghèo nàn của mình. Nó giống như một chiếc áo tồi tàn sắp bỏ lại trên trần gian. Những tay, những chân, những môi, những miệng, xác xơ như thế này còn giữ lại cho ai! Anh bây giờ như một cây bị tướt trụi lá, như một hải đảo trên một cái biển chết không còn nước. Anh trơ ra với nỗi vô duyên thừa thãi. Chỉ có lũ quạ đen là thực sự chờ mong anh với tất cả thèm thuồng.
Đêm đã đầy tràn, nhưng cái chết nhỏng nhảnh vẫn chưa chịu đến. Hắn vẫn còn dạo chơi đâu đó trên những mỏm đá đen. Hắn bắt anh phải chờ như thuyền đợi con nước lên.
Anh thoi thóp chờ!
Và trong nỗi mong đợi hắt hiu, hình ảnh nàng hiện ra trong trí anh như một dấu chấm than tội nghệp. Một dấu chấm than hay một giọt nước mắt đang rơi cũng thế. Cũng xanh rớt mong manh, cũng lẻ loi đơn độc. Nàng tiếp nối cuộc hành hình giữa cái rốn đời cũng đỏ khé, đỏ bầm, đỏ chát. Nàng là tiếng vọng bi thương của cuộc đời anh khốn khó.
Sau cùng, thì hắn cũng đến. Hắn mang theo một cái bọc đen ngòm. Hắn đến sát bên anh như một bác sĩ ân cần đến thăm con bệnh. Anh không còn đủ sức để chào mời hay đuổi xua. Anh để mặc hắn mưốn làm gì thì làm.
Đầu tiên, hắn vuốt ve chân tay anh. Bàn tay quỷ quái của hắn chạm tới đâu là hơi lạnh tràn theo tới đó. Rồi hắn lôi từ trong bọc ra những thỏi đen dài mịn như than đước. Hắn nhẹ nhàng luồn vào hai chân anh. Rồi hai tay. Rồi bụng. Và sau cùng là đầu. Những thỏi đen khô rổng hút nước nhanh như bọt biển.
Anh cảm thấy cả người đen như đêm ba mươi. Hắn cũng đen. Chỉ có trái tim anh rực sáng và bất ngờ bay vọt ra khỏi lồng ngực.
Bay, bay vút lên trời cao với đường bay xanh biếc như sao băng.

KHUẤT ĐẨU

Viết xong 1969
Hiệu đính 2016.

Advertisements

One thought on “NGƯỞI TỬ TÙ ( chương cuối)

  1. Bay lên với đường bay xanh biếc…
    Trái tim tâm hồn thật diễm tuyệt!
    Tình yêu vẫn nồng nàn tha thiết!
    Cho đi tất cả cho đến chết!
    …Vâng Sống và Chết đều bất diệt!
    Sống để yêu thương và dâng hiến…
    Đôi mắt đẹp bầu trời ánh sáng..
    Chết cũng đó bầu trời đêm đen…
    …Cũng mênh mông bí ẩn diệu huyền..
    Sáng đôi mắt lung linh được nhìn…
    Thực thể đẹp như mộng thiên đàng…
    Tay diu dàng nồng nàn từ thân..
    …Và cũng đó địa ngục dẫn dắt…
    Bước chân tìm mộng thực đôi mắt…
    Lạnh âm khí tối tăm đêm đen!
    Khi từ thân rã rời lĩm kín…
    ….Cái lạnh lùng đáng ghét im thinh!
    Như tử thần trêu đùa mang đến….
    ”Những thỏi đen khô rỗng xuất hiện…
    Và hút nước nhanh như bọt biển!”
    …Như Tạo hóa sắp sẵn Định Mệnh!
    ”Bắt đầu kết thúc chỗ tử sinh!
    .”Lạnh từ hai chân dần lên Đỉnh!
    Lồng ngực tim cảm giác Cho Nhận…
    ..Để rồi Thăng cùng với cái CẢM…
    …Nghe thân thể khô rốc khô ran!
    Trút bỏ lần chiếc áo trần gian!
    Nhục rời bỏ linh hồn thoát nạn?!
    …”Những thỏi Đen Tử cho mạch máu!
    Không phải Hồng cho Sinh với Sản!
    Hồn đã bay đi nhẹ thanh thản…
    …Không nghe quạ kêu đã BÌNH YÊN..
    ”Ôi Tử Tù đã về miền…
    Cực Lạc Vĩnh cửu chiếc miệng đang CƯỜI NỤ…!”

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s