CƠN GIÓ MANG HỒN LỮNG THỮNG (TT)

ledachoanghuu

Nó đưa hồ sơ cho thằng Chí xong quay trở vô rừng.
Trong rừng vừa mới có thêm người gia nhập. Anh Mười thọt, anh nói có tật ở chân đi cà thọt. Nó được phân công làm củi chẻ với anh này. Làm gần tuần lễ thấy ở anh Mười có nhiều biểu hiện rất lạ, nghe tiếng động lớn là anh giựt mình, dáo dát ngó nghiêng ra vẻ cảnh giác, nó chọc:
“Anh Mười bị yếu bóng vía hả?”.
Bị chạm tự ái Mười thọt cự nự, mỗi câu nói ra luôm kèm một tiếng chửi thề:
“Đ.m. yếu con c.”.
“Chớ sao thấy anh hay sợ sệt”.
Mười thọt quắt mắt:
“Đ.m. tao sợ kiểm lâm chớ sợ gì”.
“Mình làm củi chẻ, coi như đi mót nhánh kiểm lâm nào bắt, kiểm lâm bắt hạ cây lấy gỗ chớ”.
Mười thọt giả lả:
“Thì tao ngờ ngợ đang hạ cây, đ.m. mày nói nhiều quá”.
Mười thọt làm biếng, đòi nghỉ hoài, nó thì bị cằn nhằn chửi thề suốt. Lúc đưa củi chẻ về lán, tới dốc Bà già bật ngửa chỉ lại giống anh Lãm đã chỉ nó, nó nhảy tót lên oánh xe, Mười thọt cũng chửi:
“Đ.m. đó giờ tao ra lịnh, tao chỉ người khác chớ chưa có thằng nhóc nào dám chỉ tao”.
Xe trượt băng băng xuống, Mười thọt theo không kịp, thả cây thắng xe luôn, xe càng băng băng trượt, ngồi oánh xe nó muốn hú vía.
Buổi chiều lúc tắm nó nói nhỏ với bác Hai:
“Dạ, ngày mai bác Hai cho ai thay chỗ con đi, con có chuyện quan trọng này nói”.
Bác Hai gật đầu ờ.
Lúc ngồi nhâm nhi khề khà, bác Hai chỉ nó hỏi:
“Ê nhóc, muốn học đẽo hông mậy?”.
Nó bật ra liền:
“Dạ, muốn chớ bác Hai, con xin hoài mà bác hông cho”.
Bác Hai chỉ Chú Thiện:
“Mai thằng Thiện làm với Mười thọt nghe, tao chỉ vài chiêu cho thằng nhóc coi như truyền nghề chớ để nghề này mai một”.
Chú Thiện ực ly rượu:
“Chà, coi bộ chú Hai khoái thằng nhóc quá ta, bao nhiêu người kêu truyền nghề mà bác có đếm xỉa gì đâu”.
Bác Hai xì một tiếng:
“Khoái gì, thằng nào cũng như thằng nào, tại tao thấy nó khéo tay”.
Sáng hôm sau nó vác rìu theo bác Hai. Chỗ đẽo gỗ khá xa với với chỗ củi chẻ. Bác Hai hỏi nó:
“Có chuyện gì nhóc”.
Nó nho nhỏ, sợ sệt kể lại bữa giờ làm với anh Mười rồi nói:
“Con thấy cái ông Mười thọt này lạ lắm bác Hai, có gì đó mờ ám, ghê ghê, cái chân ổng hổng phải bị tật đâu, con có lén theo dõi thấy bị thương, băng bó”.
Bác Hai đăm chiêu nghe:
“Vậy hả, bữa giờ bác hông có để ý, ờ mà đâu bao giờ thấy nó cởi cái quần dài ra đâu hen”.
Chú Ba lém nói vô:
“Thằng nhóc nói có lý, tui cũng thấy vậy, thằng này bị cụt một ngón tay, nhớ gặp hay nghe danh mang máng đâu đó”.
Chú Ba Tỷ gật gật:
“Nghe thằng nhóc tui mới thấy đúng là lạ, tối tối thằng này biến mất tiêu cả buổi rồi mới vô nhậu”.
Nghe chú Ba lém nói nghe danh, nó nhớ lại thời còn đi học nghe đồn thổi về tên cướp điên cuồng lắm:
“Dạ, có phải chú ba nói là tên cướp Lũng cụt vượt ngục hông?”.
Chú Ba vỗ tay cái bốp:
“Đúng rồi, thằng tướng cướp Lũng cụt, thằng này lưu manh số một, cướp của giết người hông gớm tay, bị bắt vượt ngục mấy lần, nghe đâu lần này chưa bắt được, dám nó lắm”.
Bác Hai nhíu mày:
“Nhưng chưa chắc là thằng Lũng cụt tướng cướp, còn nếu thiệt thì tính sao”.
Chú Ba Tỷ ngần ngừ, chú Ba lém phẩy tay:
“Ái dà khổ ghê, để tối nay tui kiếm cách kêu tên thử thằng này phản ứng thế nào, đúng thì kêu đi cho, chú cháu anh em mình mỗi người một hoàn cảnh, người trốn tránh, người tu chí, người làm ăn, mang tiếng là lâm tặc đủ rồi, đâu chứa chấp được mấy thằng cướp mà mang tiếng xấu cả đời”.
Bác Hai, chú Ba Tỷ gục gật:
“Ờ, vậy đi”.
Buổi tối quây quần bên ly rượu, kể vài câu chuyện đời xong, bác Hai hỏi chú Bá lém:
“Ba lém mày một thời nổi tiếng ngang dọc, chắc mày là đệ nhứt chớ ai qua nữa hen”.
Chú Ba lém cười khà:
“Đệ nhứt gì chú ơi, tui hạng tép riu – chỉ Mười thọt chú Ba tiếp: Thằng Lũng cụt này mới là số một nè”.
Vừa nghe dứt câu nói, Mười thọt phóng cái ào lại ngay dàn dắt dao rựa, cưa búa, rút cây rựa dài, bén ngót ra thủ thế hét lớn:
“Đ.m. ngồi im đó hết, đ.m. thằng nào bước qua đây tao chém chết, muốn bắt tao hả, đ.m hông dễ đâu”.
Cả bàn nhậu ngỡ ngàng, bác Hai đưa tay chặn lại:
“Mày bình tĩnh Mười thọt, đâu ai bắt mày làm gì, nói thiệt vậy mày là thằng Lũng cụt nổi danh, tụi tao là dân làm ăn hông dính dáng gì mày, chẳng phá đám gì mày, chỉ muốn mày đi khỏi đây thôi”.
Mười thọt hất hàm:
“Tụi bây biết tao là Lũng cụt rồi, đ.m đừng xạo hông bắt, đ.m ai gặp thằng này lại hông muốn bắt lập công”.
Chú Ba lém nhỏ nhẹ:
“Chú Hai nói thiệt đó mày, nếu bắt mày tụi tao đã lập kế chuốt rượu chớ để vậy à”.
Vậy là đúng Mười thọt là Lũng cụt, Lũng cụt hăm he:
“Đ.m nói gì cũng được nhưng đứng yên đó hết, tao nói rồi, bước lên một bước là tao chém chết, đ.m. muốn tao đi cũng được, đi thì đi – hắn cười ha ha: Đ.m. muốn tao đi hả, thằng nhóc kia vô lấy ba lô của tao, đ.m. tụi mày gom hết tiền đưa bỏ vô ba lô tao sẽ đi”.
Nó đang tầng ngần, bác Hai hất đầu:
“Làm theo đi nhóc”.
Nó làm theo, ai nấy lấy tiền ra đưa nhét vô ba lô, chú Ba lém cầm ba lô thảy lại chỗ Lũng cụt, Lũng cụt vừa đưa một tay chụp thì cùng lúc một sợi dây thòng lọng tròng vô người, chú Ba Tỷ là người thảy dợi dây, chú giựt mạnh, Lũng cụt ngã cái rật chổng vó, mấy chú, mấy anh nhào vô đè, tó Lũng cụt lại không đường dãy giụa, chú Ba lém xiết chặc Lũng cụt vô gốc cây và nói:
“Giỡn mặt với anh em hả, mày khét tiếng ở đâu chớ ở đây thì quên đi, đã cho đi còn láo còn cướp à”.
Lũng cụt cựa quậy nhưng không nhúc nhích nổi:
“Đ.m thả tao ra, đ.m. tao mà ra được là chết mẹ tụi mày hết”.
Bác Hai cầm mớ giẻ nhét vô miệng Lũng cụt cho im bặt. Bác Hai gục gật:
“Vô ngồi uống tiếp rồi bàn tụi bây, thằng Ba Tỷ ngón nghề còn ngon hen, tao tưởng mày lụt nghề rồi chớ”.
Chú Ba Tỷ làm thinh thinh vậy chớ võ nghệ đầy mình, chú từng sợ về nhà gặp tay tình địch lang chạ với vợ mình sẽ nổi nóng cho một cước không chết cũng ngáp ngáp, đi tù có ngày.
Uống cạn ly rượu, bác Hai hỏi:
“Giờ thằng này tính sao?’.
Chú Ba lém có ý:
“Mẹ, thằng này ác, cướp của giết người hông gớm tay, để nó nhong nhong ở ngoài nó gây tội nữa, mà mình muốn nó đi vậy mà nó còn cướp của mình, phải cho nó vô tù”.
Ai cũng đồng ý với ý của chú Ba lém. Bác Hai nói:
“Thôi vậy sẵn dịp này, thằng Tỷ đưa về giao cho xã và về thăm nhà luôn nghe mậy, tao với mày cùng thằng nhóc về, thằng nhóc nói tuần sau nhưng thôi về luôn đi”.
Chú Ba Tỷ im lặng, vậy là đồng ý rồi. Anh Lãm hỏi:
“Ủa thằng nhóc về làm gì vậy?”.
Nó lý nhí chưa kịp ra tiếng, bác Hai trả lời thay:
“Nó về lên huyện làm việc”.
Anh Lắm lãng uống cái ực:
“Mày bỏ tụi tao hả mậy?”.
Bác Hai phẩy tay:
“Lãng dữ mậy, có chữ nghĩa để nó đi làm là mừng cho nó mày ơi!”.
Anh Lắm lãng cười hề hề:
“Nói chơi vậy mà bác Hai, mừng cho thằng nhóc nè, mừng cho anh Ba Tỷ luôn nè, uống cạn nghen”.
Nó đứng dậy:
“Con kính ông Bảy, bác Hai, mấy chú với mấy anh một ly, con về nhưng hông bao giờ quên những ngày ở rừng rú này đâu”.
Cả lán trại bỗng im lặng như tờ. Mọi người rưng rưng. Bác Hai ực cái mạnh:
“Thôi nghỉ, mai đưa thằng quỷ cô hồn các đảng này về sớm”.

***

Xếp mấy bộ đồ, mùng mền vô túi xách, thằng Chí đi ngang hú, nó chào má nó rồi đạp xe ra theo.
Lên huyện, mó được nhận vô làm chân thư ký một phòng kiêm luôn thằng lon ton, chạy gởi lá thư này gởi cái công văn kia cho cơ quan đó đây. Công việc dễ ẹc, chỉ tập đánh máy vài bữa cho nhuyễn tay, việc cũng chẳng gì nhiều.
Nó ở chung với thằng Chí, hai thằng một phòng rộng thênh thang. Huyện nằm cạnh ngay đường lộ nhưng bao bọc gần như là đồi núi. Từ phòng ở nhìn ra sau thấy dãy núi, nhìn trước cũng dãy núi, quang cảnh xa xa chẳng khác mấy khi nó ở rừng, buồn buồn chiều chiều hai thằng thôi nấu cơm, ra làm vài xị đế rồi ghé rạp phim coi ké. Rạp không còn chiếu màn ảnh rộng, cái ti vi bự mấy chục in chiếc băng video, chiếu phim chưởng, phim kiếp hiệp của Hồng Kông cho bà con coi nức mắt. Không còn cảnh chen lấn, leo trèo đạp trên đầu nhau, dành chỗ mua vé để coi, dành vé bán chợ đen.
Ngày ngày trôi qua, một tháng, hai tháng trôi qua và lặng lẽ hơn một năm trôi qua.
Một buổi trưa thứ bảy từ cơ quan về, thằng Chí nói:
“Tuần này hông về nghen mậy, mai đi nhậu với tao”.
“Nhậu ở đâu?”.
“Nhậu chùa, mai khánh thành con đập gần đây, đập lớn chắc khánh thành hoành tráng lắm”.
Nó chao mày:
“Làm sao tao đi được, ai cho vô”.
“Đi với tao, tao có giấy mời đàng hoàng, mà mày ở đây cũng lâu, nhiều người biết mặt, biết bạn tao rồi”.
Huyện xây đập lớn thiệt. Xây bờ đê phía cuối thung lũng chắn ngang tạo thành lòng hồ lớn trữ nước, ba mặt kia là đồi núi bao bọc, bờ đê hình thang dài chừng hơn cây số, cao gần chục thước, bề dày cũng lớn, có con đường bên trên xe tải chạy được.
Giống như con đập, lễ khánh thành hoành tráng không thua gì. Có cả từ trung ương, tỉnh và đủ các huyện về dự. Xe bốn chỗ, mười hai chỗ xếp hàng nối đuôi nhau đậu kín hết con đường vô đập. Sân khấu và nhà bạt được đựng lên với cờ xí rợp trời, âm thanh nhạc oai hùng mở vang trời đất. Trước và sau lễ có đoàn ca múa nhạc của tỉnh múa hát phục vụ. Báo đài cũng chộn rộn, quay phim chụp ảnh, phỏng vấn người này người kia, ai nấy nói thao thao bất tuyệt, không thấy vấp chỗ nào kể cả anh công nhân, nói chẳng thấy cảm xúc có lẽ chăm chú quá vào bài cần nói, sợ quên bài học thuộc lòng sẵn. Thằng Chí cầm cái máy hình Canon nó cắc ca cắc củm mua được chạy tới chạy lui.
Chừng hơn tiếng đồng hồ là lễ xong. Mấy ông đứng đầu huyện lên xe đưa mấy ông trung ương, tỉnh và các huyện khác về thị xã chiêu đãi. Phần còn lại, người các ban ngành ở huyện, đội thi công liên hoan tại chỗ. Món ăn, mồi mỡ được đặt sẵn chở đầy hai xe lam vào. Bia cũng xe lam chở đầy, hết xe này chở xe khác. Ăn uống độ từ mười giờ cho tới tối mịt mờ, vừa ăn uống vừa hát ca, đoàn văn công về thì còn đội thông tin lưu động của huyện, và ai khoái ca hát thì lên. Bia uống bia đổ tràn lan xối xả, người ói người cắm đầu xuống lòng hồ không ít, may mùa nắng, hồ chưa tích nước. Nó với thằng Chí cũng xà càng.
Tuần lễ sau thằng Chí lôi ra xấp hình đã rửa đưa nó coi, chụp đầy đủ hết từ lễ hoành tráng cho tới ăn nhậu be bét, bia bọt chảy như suối, nhỏng đầu nhỏng cẳng ói cũng không khác gì. Thằng Chí khề khà:
“Đã hông mậy?”.
Nó nhún vai:
“Dữ quá, đi đứt hông biết là bao nhiêu”
Thằng Chí thảy thêm xấp hình:
“Đây mới dữ hơn nè, cái này mới tốn dữ nè”.
Nó mở ra coi, thằng Chí chụp hình những chiếc xe chở vật liệu từ con đập, rồi hình lại thấy mấy chiếc xe này đổ xuống nhà mấy ông đứng đầu huyện. Nó thật thà:
“Là sao mậy, hổng lẽ…?”.
Thằng Chí nhếch mép:
“Hổng lẽ hổng chẳn gì nữa, mấy ổng chia chác chớ sao, rút ruột hay kê thêm vật tư rồi chở về nhà mình chớ sao, mày hông thấy à, đập chưa xây xong mà nhà đã hoàn thiện bự tổ chảng à, ăn mừng tân gia có thua gì đâu, bởi vậy mới cho trận nhậu lễ khánh thành hoành tráng đó”.
Nó trợn mắt:
“Giống như bịt miệng hả?”.
Thằng Chí gật đầu:
“Thì vậy”.
Nó chỉ vô hình:
“Mấy ông luôn”.
Thằng Chí cười ruồi:
“Thì kéo ban kéo bệ, mỗi người một chút, kể cả mấy ông thi công, mấy ông trên duyệt nữa mầy ơi, một danh sách dài lắm, một mình dễ nuốt à”.
Nó ậm ừ:
“Mày nói tao mới biết, chớ tao biết khỉ mốc gì”.

LÊ ĐẮC HOÀNG HỰU

Advertisements

One thought on “CƠN GIÓ MANG HỒN LỮNG THỮNG (TT)

  1. Chân Cà Thọt-Mười yếu bóng vía!
    Chạm tự ái đụng tới không chịu!
    ”Nói gì nói-Nghề Gỗ là Liều!
    Không hợp pháp hạ Cây ĐỐN ĐẼO!”
    -Mười Thọt Tay Mơ mới vào nghề…
    Khoái chuyện học nghề hỏi lắm Chiêu…
    Đàn anh chỉ giáo thật tuyệt diệu!
    Nhưng Thọt LÁU CÁ triệt cho TIÊU!
    …Thằng Tôi rừng rú buồn hết biết!
    Lại về nhà nữa cái xóm Huyện..
    Chơi với Thằng Chí mà NÊN chuyện?
    Hủ hỉ vậy mà thấy có duyên…
    ”Gặp là luyến Tình Mến Thương mến…
    Thằng Chí CHỤP HÌNH cũng ÁC CHIẾN..
    ”Lễ khánh thành ĐẬP”-NHẬU tới BẾN….
    …Chứng Tích tha hồ nằm trong Phim…
    Đó-Đời là THẾ-THỜI phải Kiếm…
    Có VIỆC có CHUYỆN Nhũng nhiễu liền….
    Mới có ”đời sướng như Tiên”?
    Sống mới lạc thú cõi miền TRẦN GIAN???
    Rất Thực Thời sự hấp dẫn…
    Cuộc sống con người liên quan nhiều chuyện…
    Nhìn thấy nghe biết ngẫm nghiền…
    ”Đời có Xấu Tốt-Đời NÊN Tốt nhiều…”?

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s