về đi em
Về một lần thôi…
Ngủ ngoan hương đất
Cho tình quê ấm mãi tuổi người
Có đâu mãi gần như trong gang tấc
Cả đời lạc bước… mộng chín một ngàn lau.
Bên đời một bước đi về
Chạm mặt nghĩa ân chút lòng đau đáu
Về một lần thôi thảo thơm quê mẹ
Thắp một nén nhang
Tạ tội với quê hương
Xa cách bao tháng năm
Về thêm một lần thôi
Gối đầu sương khói
Em nghe hương lúa trải mùa
Quê nhà rót mật
Thương quá dòng sông một đôi bờ tít tắp
Người xa người như chìm khuất mãi vầng trăng.
Có về đây một lần
Nghe chim kêu chiều xuống
Chùng lòng đau.
Con đường xưa rơi ngọn lá tiễn mùa đi
Gạt nước mắt giọng thầm
Kêu tên người ru mái tóc xưa.
Mặn bờ môi khô cong nghiệt ngã.
Ngỡ đã quên dâu bể nhọc nhằn.
Phía cuối bên nhau như thức tỉnh phận người.
Gối tay lầm lỗi.
Về đi em!
Hoàng văn Chẩm

Về đi êm ái tiếng gọi…Ngân ngấn nước mắt nghe đời thảm thê!Mặn bờ môi khô thầm thì…Nhớ dòng sông cũ dâu bể đời người!Quê hương thương nhớ đầy vơi.. Bao nhiêu lầm lỗi ra người nổi trôi!Phải về thơm thảo Mẹ ơi!Nhủ lòng nói mãi nào dời bước chân!Quê nhà vắng lạnh khói nhang!Tình quê xa cách bao năm héo sầu!Trái tim mỏi mệt nát nhàu! Về đi tiếng gọi nghe sao quá buồn!Bao giờ thư thả đời con!? Trời ơi nuốt cả tủi buồn vào trong!Về đi lòng muốn sao không! Đời nào như ý đành không thôi chờ…”Về đi về đi như mơ! Bao giờ cho đến bao giờ Mẹ ơi…!”
ThíchThích