CHỦ NGHĨA MÁC Ở NHÀ THỜ

hangon

Đúng ra tôi không muốn đi vào đề tài này làm gì, vì nó trật đường rầy ngay từ khi tiếng nói của GM Khảm vang lên trong nhà thờ dẫn dụ về cánh chung luận của học thuyết Mác. Nhưng vì bài viết của một số người bênh vực về lời giảng của GM Khảm nên tôi phải lên tiếng.

1. đành rằng triết học Mác có cánh chung luận nhưng đó là một cánh chung luận đáng đem bỏ vào sọt rác. Tôi phải nói ngay, nói thẳng, nói xoáy vào trung tâm điểm của sự việc một cách thẳng thừng như thế. Nói đến cánh chung (cứu cánh) là nói đến một hữu thể, một điểm đích mà ai cũng mường tượng được. Tuy nó ở đàng xa, nhưng mọi người đều cảm nhận được vì thấy nó khả thi. Cánh chung là một hình ảnh hết sức cụ thể, tươi đẹp mà mỗi khi nghĩ đến con người cảm thấy hứng khởi. Người công giáo nghĩ đến một cứu cánh nước Trời mà phấn khởi vác thánh giá (hy sinh) ở đời này. Mặc dù nước Trời chúng ta không (chưa) thấy được nhưng nhờ đức tin chúng ta tin tưởng nó hiện hữu, nó có thật. Cứu cánh của triết học Mác vẽ ra những viễn tượng:

– không còn cảnh người bóc lột người. Lòng tham của con người thúc đẩy sự bóc lột. Tham, Sân, Si và lục dục nó thấm vào máu của từng người. Phật giáo (PG) cổ võ con người diệt dục để không còn cảnh người bóc lột người. Công giáo (CG) không bó buộc phải diệt dục nhưng lại có luật yêu thương. Mà khi đã yêu thương thì làm sao lại có thể bóc lột nhau. Đành rằng vẫn có những vị chân tu đã thật sự diệt được lòng dục (hoặc hết lòng yêu người như bên CG) nhưng đối với đại đa số con người, việc diệt dục khó lắm. Rất khó. Chính vì lòng tham (dục) không thể (khó) từ bỏ nên xã hội mới đặt ra luật lệ để kiềm chế lòng tham của con người. Mác mong muốn một xã hội bình đẳng, trong đó lòng dục con người bị triệt tiêu. Trong khi Phật giáo đề ra một phần thưởng của đời sau theo thuyết luân hồi và một Niết bàn hoặc Công giáo nói đến nước Trời thì phần thưởng của Mác chính là thiên đường ở trần gian này. Xem ra cứu cánh của Mác khác hẳn với cứu cánh của PG & CG. Một bên ở đời sau, một đàng ở ngay đời này. Cứu cánh của Mác tuy đẹp (trong một chừng mực nào đó) nhưng ý nghĩa của cứu cánh lại hoàn toàn khác hẳn, nếu không nói đi ngược lại học thuyết của CG. Vậy mà ngài lại đem ra làm ví dụ ở nhà thờ, trên bục giảng, giữa đám giáo dân với nhiều trình độ khác nhau. Sự ngộ nhận rất dễ xảy ra với số giáo dân (tin cha như tin Chúa) sẽ xem đó làm kim chỉ nam cho cuộc sống. Nước Trời thì xa quá (cần có đức tin để củng cố), trong khi xã hội thì ở ngay trước mắt và giáo dân (nhẹ dạ) sẽ cố xây dựng cho bằng được thiên đường ở hạ giới này. Và khi xem thiên đường hạ giới là cứu cánh, con người sẽ không từ bỏ một thủ đoạn nào để hưởng thụ cho bằng được. Vì chết là hết, mất tất cả. Nên khi sống, phải sống cho xứng đáng, phải tận hưởng.

Chủ nghĩa hiện sinh cũng bước theo con đường của Mác. Sartre, Simon de Beauvoir, và nhất là Nietzsche cổ võ một lối sống không cần Thượng đế. Nietzsche thốt lên một câu để đời: Thiên Chúa đã chết rồi. Cả hai chủ nghĩa Mác và hiện sinh thoạt trông qua không thấy có gì trục trặc cả, nhưng rõ ràng nó âm mưu tục hóa tất cả mọi tôn giáo, làm mất đi tính chất thần thiêng của từng mỗi tôn giáo. Những điều tôn giáo dạy chúng ta qua con mắt đức tin đối với Mác và Sartre đều trở thành phù phiếm. Phương châm của hai chủ thuyết này là: hãy thụ hưởng ngay đời này, không hề có đời sau. Tôi biết âm mưu của chủ nghĩa vô thần này, không lẽ GM Khảm lại không biết?

Ngài vô tình (hay cố ý?) đồng hóa cứu cánh của CG và của Mác, như người ta so sánh quả táo với trái cam, cho dù chúng cũng là trái cây. Khi nhập nhằng trộn lẫn giữa cánh chung của Mác và CG, ngài đã xiển dương sự tục hóa một cách trắng trợn nhất. Đó là chưa kể đến thực tại của một xã hội bát nháo hiện nay ở VN. Cảnh người bóc lột người dã man hơn lúc nào hết, tàn bạo còn hơn bọn tư bản, khốc liệt hơn trong lịch sử của nhân loại khi bọn CS ráp nối đầu xã hội chủ nghĩa vào thân mình của tư bản chủ nghĩa qua nhãn hiêu: định hướng xã hội chủ nghĩa.

– làm theo khả năng, hưởng theo nhu cầu. Ai cũng biết chuyện này không thể nào xảy ra trong lịch sử của loài người. Làm bao nhiêu không cần biết nhưng muốn xài bao nhiêu cũng được. Khi nói ra dòng chữ này, một người có sức học trung bình cũng biết ngay là KHÔNG TƯỞNG. Xã hội Sô-viết nhận thấy thực tại của một chủ nghĩa mà họ theo đuổi trong suốt 77 năm chỉ đưa đất nước đến một điểm đích mơ hồ, trong đó chủ nghĩa Mác được tô điểm thêm bạo lực cách mạng của Lênin, nên nhân dân quyết định từ bỏ không thương tiếc. Dân tộc Sô-viết đã khốn đốn hơn 3/4 thế kỷ khi mò mẫm trên một con đường với ước mơ một ngày vinh quang cho dòng giống Bạch Nga, và cuối cùng họ phải thú nhận rằng con đường đó sai, sai ngay từ trong trứng nước.

Không có gì khốn nạn hơn là đi lạc đường. Đi mà không biết mình đi về đâu. Bốn phương tám hướng nhưng đường nào dẫn ta đến đích. Thuở vượt biển, ai cũng biết là chiếc hải bàn sẽ quyết định số mạng của những thuyền nhân. Không thiếu những con tàu không có (mất) hải bàn và lênh đênh trên biển cho đến khi cạn thức ăn, nước uống rồi chết. Nếu dân Do-thái phải loanh quanh trong sa mạc hơn 40 năm mới đến Đất Hứa thì ở thế kỷ 21 vẫn còn một vài quốc gia loay hoay với con đường dẫn đến một tương lai xán lạn cho dân tộc. VN là một trong những quốc gia đó. May cho dân tộc Do-thái, vì họ chỉ mất 40 năm đã đến Đất Hứa, tuy lâu nhưng cuối cùng cũng đến. Khốn nạn thay cho dân tộc VN, vì họ đã dọ dẫm trên con đường của chủ thuyết Mác gần 40 năm mà thân phận của nhân dân vẫn còn lầm than hơn số phận của loài vật.

2. Lấy chủ thuyết Mác làm ví dụ trong nhà thờ xem ra không ổn nhưng thôi, cứ tạm cho là được đi. Có thể hiểu rằng trong một phút ngẫu hứng, GM Khảm lên tiếng bênh vực cái cứu cánh của chủ thuyết Mác là tuyệt vời (trên lý thuyết), là tuyệt đích trí tuệ của nhân loại. Tôi cắn răng chấp nhận chuyện đó đi. Nhưng cái SAI TRÁI nhất là sau đó, GM Khảm đã khuyến khích giáo dân hy sinh cho một điểm đích huyễn hoặc, mơ hồ, bất khả thi. Hãy đọc lời nói xúi bẩy đó như sau:

trích: …thì mỗi cá nhân ở trong lịch sử đó khám phá ra cái ý nghĩa của một sự hy sinh mình chịu. Tôi chết đi nhưng sự nghiệp của tôi vẫn còn tồn tại mãi trong nhân dân. Tôi hy sinh nhưng mà sự hy sinh đấy không vô nghĩa, bởi vì nó xây dựng cho thế hệ tương lai.

Một vài người cho rằng GM Khảm chỉ đề cập đến cánh chung luận của Mác chứ không hề ca tụng chế độ CS khi đứng trên tòa giảng. Không cần phải ca tụng chế độ, thưa các ông, nhưng chỉ cần xúi giáo dân hy sinh cho một cứu cánh vô thần như lời nói trên đây là đủ chết rồi. Cái xã hội xảo ngôn, lừa lọc, dối trá, ích kỷ, hèn nhát ở VN bây giờ (tôi không cần phải dẫn chứng) thì có gì mà phải hy sinh để vun xới, để xây dựng nó. Xã hội VN bây giờ đầy dẫy bất công, công lý bị chà đạp, trí tuệ bị mai một, thanh thiếu niên sa đọa cùng cực (đừng hỏi tôi về bằng chứng nhé). Không lẽ chúng ta phải cổ võ sự ác hay sao? Sự nghiệp nào của GM Khảm sẽ tồn tại mãi trong nhân dân? (chưa kể câu nói “Tôi chết đi nhưng sự nghiệp…” sặc mùi Vẹm). Ngài đã hy sinh cái gì cho cái xã hội mà người đối xử với người còn thua cả con vật? Còn nếu ngài khoe khoang sự nghiệp của mấy tên cọng sản chóp bu bây giờ thì lại càng vô lý. Từ 75 đến giờ, chúng đã làm gì cho đất nước khi tổ quốc mất dần từng cây số đất và lãnh hải bị xâm phạm trắng trợn? Đừng nói với tôi là VN bây giờ lớn mạnh khi nhìn một vài công trình bên hào nhoáng bên ngoài để ca tụng chế độ nhé (do your own homework). GM Khảm không lẽ không thấy những điều đó sao? Không lẽ hàng GM bây giờ cũng VÔ CẢM như bọn VC gộc? Đã vô cảm mà lại còn xúi giáo dân vô cảm nữa thì thật không thể hiểu nổi.

Giáo dân sẽ nghe theo lời GM Khảm tiếp tục hy sinh để xây dựng một thiên đường hạ giới? Ôi, thiên đường hạ giới này sẽ không bao giờ có, điểm đích của chủ thuyết Mác sẽ không bao giờ đạt được, và đường đi sẽ không bao giờ đến. Chắn chắn một nghìn năm nữa, hoặc nói rõ hơn cho đến ngày tận thế, thiên đường của Mác sẽ không bao giờ xảy ra trên cõi trần gian này. Thế thì tại sao ngài lại khuyên bảo giáo dân hãy hy sinh để xây dựng một cứu cánh vô lý, vô nghĩa, bất khả thi? Đứng trên tòa giảng, với cương vị là một GM, với vốn liếng thần học và tài hùng biện, ngài đã khuyến khích giáo dân hãy nhìn về một tương lại (không tưởng) mà hy sinh, mà vác thánh giá. Ôi! không còn cái hại nào bằng cái hại của những người ở địa vị cao mà không lựa lời nói, tuyên truyền một chủ thuyết mà chính LS Cù Hà Huy Vũ và biết bao nhiêu đảng viên CS khác đã thở dài thức tỉnh.

Giáo dân từ trước đến nay đặt trọn niềm tin vào các linh mục và với lời giới thiệu đầy “hào khí” của GM Khảm (Đức cha nhé, còn hơn cả linh muc nữa) về một chủ thuyết vô thần ở một nơi tin có hữu thần, những tín đồ nhẹ dạ sẽ thấy vô thần và hữu thần cũng không khác nhau gì mấy. Bằng chứng là ông GM phó của một thành phố lớn nói sang sảng ở giữa nhà thờ đấy thôi. Mỗi năm ngài chỉ cần giới thiệu đôi dòng về chủ nghĩa Mác, dần dần giáo dân sẽ quen đi, và cỡ chừng vài năm sau, không chừng ngài lại là một học giả uyên bác chuyên bênh vực cho chủ nghĩa Mác. Cái hay của bọn VC bây giờ là ở điểm này, đào tạo một ông GM trở thành nhà hùng biện tài giỏi cho chủ thuyết Mác. Rồi một buổi lễ nào đó trong tương lai, người ta sẽ không lạ gì khi GM Khảm mang luôn học thuyết bạo lực của Lênin (đấu tranh đổ máu dành quyền lực) rao giảng trong trong nhà thờ nữa thì tôi sẽ cúi đầu bái phục bọn VC vô cùng.

Tôi hy vọng những giáo dân ngày hôm đó đủ khôn ngoan sẽ không nghe theo lời GM Khảm hy sinh vác thánh giá cho một tương lai VN đầy dẫy bất công, dối trá, lọc lừa nhưng phải cố gắng đứng ra ngoài vòng tục lụy, sống cho đúng ý nghĩa của một giáo dân giữa trần gian này.

Đang khi đó, ở cách xa tòa giảng của GM Khảm khoảng hơn nghìn cây số, ở Thái Hà, một nơi thờ phượng đang bị chiếm đoạt để trở thành những tụ điểm ôm nhau đú đởn, tiếng cầu kinh vang lên trầm mặc nghe ai oán, một người anh em linh mục bị hành hạ dã man, giáo dân bị bắt bớ đánh đập vô lý thì những lời giảng về chủ thuyết Mác của GM Khảm vang lên giữa nhà thờ trong ngày lễ Chúa Kitô Vua nghe lại càng trơ trẽn và sống sượng hơn bao giờ.

HẠ NGÔN

2 thoughts on “CHỦ NGHĨA MÁC Ở NHÀ THỜ

  1. Chủ nghĩa Vô Thần Vô Thánh!Cái Chân Lý đó ”Bản năng làm Gốc !Nghĩa là Tôn Thực ”Nhân Cội”?Là Thân là Nhục Thể bồi bằng Thực Là Sống làm việc bằng Sức Làm rồi phải biết hưởng Thụ để Dưỡng… Để nuôi Thân cho có Lực Để tiếp tục công việc Thực tế Cho…Biết Sống đâu chỉ nhiêu đó!?Mà phải có Tình thân sơ liên quan?Và ”Cảm giác là Thiên đàng””?Của trái tim Con Người-Tâm giữa ngực?Vậy Thuyết dù hay tột bực!Không qua khỏi ”Tâm trong Thực Thể Người””?Và ”Tin ”mới ra Đạo -Đời?NIỀMTIN thứ Vô hình-Ngôi của Đạo?Của Thuyết lôi kéo Bản Năng?”Giữa TÂM và THÂN buộc ràng suốt đời!?Cân bằng là ”THẾ ĐỨNG NGƯỜI” Chẵng cuồng bản ngã chẵng rời buông Tâm”?Tất cả Thuyết và Việc làm..Chủ đích ”Tình Thương”Từ Tâm cuộc sống”Chiến tranh dịu bớt Ngoài Trong!Con Người Hướng Thượng bước đường bình yên?Nhà Thờ -Nhà Chùa tôn nghiêm Giữ ĐứcTin cho CáiTình nở hoa… Trong Tim Người Sống mãi là… Bài ca đoàn kết màu da ”Chung-TÌNH”???

  2. Tạ Chí Thân nói:

    TD giỏi!

Comment

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s