THỦY TINH TAN VỠ (tt)

tonnuthudung

CHƯƠNG 5 :

-Diệp , con có nghĩ là ba mẹ đã lầm khi ở lại không ? Con có trách ba mẹ không ?
Trong cơn sốt váng vất , tôi nghe văng vẳng những lời mẹ nói. Câu ấy mẹ đã hỏi không biết bao nhiêu lần kể từ lúc ba mất đi… mẹ đã coi tôi như chỗ dựa , tội nghiệp mẹ quá yếu đuối để dựa vào một con nhóc luôn mượn chiếc vỏ ốc cứng để che giấu chút thân mềm như tôi … Tôi cố gắng ngồi dậy , tựa lưng vào chồng gối cao. Cả tuần rồi tôi bị những cơn nóng lạnh của sốt rét luân phiên hành hạ. Trong cơn sốt tôi vẫn mơ thấy những vòng tròn màu đỏ cam nhảy múa… tôi thấy mình lạc vào một vườn cây trái thơm ngon , thấy mình vẫy vùng trong biển nước xanh mát rượi để rồi giật minh thảng thốt khi rơi xuống một vực sâu thăm thẳm tối đen… Đôi khi tôi còn nghe trong thinh lặng tiếng dương cầm… Đô mi nô… Đô mi nô … Đô mi nô…
-Mẹ , con không muốn nghĩ gì cả.
– Con có muốn vượt biên với gia đình Hoàng không ???
Tôi không thể trả lời câu hỏi ấy . Một lần , trên lầu 3 của trường Cao Đẳng , khi nhìn xuống mặt biển phẳng lặng như một tấm gương soi bao la , Hoàng đã nói :
-Mùa này đi êm lắm đó Diệp. Nhưng dễ bị lộ. Hôm nọ ba Hoàng ứng tiền mua ghe , dầu, thực phẩm xong , họ lặng lẽ bỏ đi không nói với mình một tiếng .
– Hôm nào có chỗ nhắn Diệp nhé , để Duy đi , mẹ Diệp chỉ còn có mấy cây không đủ cho đi cả đám .
Gia đình Hoàng là nơi chúng tôi tin cẩn , khi mẹ nói điều ấy , tôi thấy lòng bình an… tôi chỉ là một đứa con nít thôi, không thể lao vào những trò chơi sinh tử… Tôi thở nhẹ nhàng khi quàng công việc này lên vai một người đáng kính như ba Hoàng…
-Mẹ đã nghĩ kỹ rồi . Con và Duy cần đi trước để học , mẹ và mấy đứa nhóc chờ chị Ngạn bảo lãnh, hoặc sau này con và Duy sẽ tiếp tục tìm đường cho bọn nhỏ .
Tôi nhìn lên những bức tranh trên tường… Adamo đứng bên chiếc dương cầm nâu bóng, cây anh đào mảnh khảnh trong khu vườn tuyết trắng, “đêm nguyệt vỡ “ của Duy với những bóng sáng chập chờn của các màu vàng đậm nhạt khác nhau… theo tôi , đây là bức tranh tuyệt vời nhất xưởng vẽ của Duy.
Một điều gì đó đè nặng lên trái tim tôi ngột ngạt, đau đớn… Mẹ tôi thật can trường dù cái vẻ ngoài yếu đuối … Có người thương con chỉ muốn giữ lại cạnh mình … Có người khác lại bắt lòng mình đau đớn chia xa… Ba tôi mất đi là tử biệt , chúng tôi đi xa là sinh ly . Hai nỗi bất hạnh lớn lao nhất của đời người mẹ tôi đã giải quyết rất sáng suốt và bình thản. Tôi im lặng, tôi là con của những người bất khuất , tôi không thể hèn nhát dù lòng tôi kêu gào đau đớn. Tôi sẽ không còn thấy mẹ và các em nữa , ở một nơi quá xa làm sao chúng tôi cùng chia sẻ những buồn rầu , căm giận khi Lưu về nói : Họ không chịu ký lý lịch cho em chị Diệp ơi ! Sẽ không còn những buổi tối quây quần trong phòng khách rộng thênh thang nghe Tùng hát và rơi nước mắt qua giai điệu người di tản buồn… Rồi gì nữa , gì nữa ??? Hai mắt tôi cay xót . Mẹ tôi rời phòng , bà không nói gì thêm , không nhìn tôi, những bóng sáng chập chờn in trong đôi mắt bà lóng lánh . Bên kia xưởng vẽ , Duy đang cưa khung, tiếng cưa chạy đều đều trên gỗ và tiếng Duy nói lớn :
-Lưu ơi , đo giùm anh chiều dài tấm “Neizche”
Tiếng đàn êm ả trong điệu Valse chầm chậm , rồi tiếng Lưu :
– Dẹp cái ông Neizche của anh lại đi , em đang tập cho Tùng bài Dòng Sông Xanh , nó chuẩn bị đi hội diễn .
Và tiếng Ngô vòi vĩnh :
– Cái Active đổi qua Pasive này khó quá em không thèm làm nữa đâu !
Tôi dụi mặt vào chiếc gối, tôi không thể hèn nhát được. Tôi phải đi vì tương lai của tôi và các em tôi.

CHƯƠNG 6:

-Diệp sẽ không từ giã ai chứ ?
Tôi nhìn Duy đăm đăm :
-Duy không tin chị ?
Duy khoác tay :
-Không phải , nhưng đó là vấn đề sinh tử của nhiều người , Diệp hiểu không ???
Duy nhỏ hơn tôi chưa đầy 1 năm nên nó không bao giờ gọi tôi bằng chị … Đi đâu chung mọi người đều tưởng tôi em nó. Lúc nào nó cũng tỏ ra người lớn hơn tôi , kệ nó … Tôi cắn môi , hơi bực mình :
-Chị sẽ không từ giã ai hết.
-Kể cả anh Cao ?
Tôi cười :
– Duy chẳng biết cái quái gì hết mà cứ lên mặt. Anh Cao cùng đi với mình , rõ chưa ? Anh Cao cùng ba Hoàng lo mấy cái chuyện dưới ghe.
Duy thản nhiên :
-Càng tốt.
-Có anh Cao , mẹ tăng phần tin tưởng và giao tụi mình cho anh Cao quản lý vì ba Hoàng quá bận rộn nhiều việc khác
-Người lớn coi bói nói Diệp rất hạp tuổi anh Cao chỉ tiếc một điều là Diệp không thương gì anh Cao cho lắm !
Tôi nhăn mặt :
-Đừng nhiều chuyện , nhóc tì
– Không , Duy nói đúng sự thật , Diệp không thương anh Cao nên khi nhà anh ấy cho mẹ mượn tiền để chung cho Lưu thì mẹ không thể mượn.
Tôi níu vai Duy , hối hả :
-Cái gì , Duy nói rõ ràng đi. Chị không hiểu gì hết.
Duy hất tay tôi:
– Đau vai Duy , Đừng để móng tay nhọn hoắc vậy …
Tôi cáu kỉnh :
-Mày cứ đùa hoài.
-Chứ gì nữa, nghe mẹ nói không có tiền cho Lưu theo , mẹ anh Cao đòi ứng 3 cây coi như đóng phần của Diệp, mẹ đâu dám nhận.
-Trời ơi , sao lại không nhận? Mày cũng không có ý kiến gì với mẹ sao ? Mày ngu quá vậy !!!
Duy nhìn tôi, mắt nó ẩn những tia trách móc nặng nề :
-Có 2 lý do : thứ nhất mẹ không thể lợi dụng người khác để đoạt phần lợi về mình … thứ hai mẹ không muốn ép buộc Diệp vì một món nợ… Còn Duy , Duy ý kiến cái nỗi gì ? Duy chỉ biết rất rõ một điều : Mình có thể nghèo hơn ai hết nhưng mình vẫn rất đàng hoàng , trong sạch và tư cách.
Tôi lặng người đi, tôi đã hiểu vì sao ba tôi yêu thương Duy nhất . Ở nó nổi bật cái tính cách của ba tôi : quá trong sạch , quá kiêu hãnh , quá tự hào… Cái truyền thống gia tộc kết tinh rực rỡ ở nó. Đức tính “ vì người khác “ của nó mạnh mẽ quá đỗi … Tôi im lặng , tiêng đàn của Lưu từ phòng khách vẳng ra bao bọc quanh tôi dịu dàng êm ả . Mẹ tôi và Duy xử sự đúng hay sai , một lần nữa tôi bức rức…. Có sao đâu , chỉ 3 cây vàng có gì đáng kể mà mẹ không dám nhận. Sao mẹ lại trong sạch một cách vô lý như vậy … Rồi chúng tôi sẽ trả lại mà. Cao không thể ràng buộc tôi bằng vật chất , chúng tôi đã lớn lên bên nhau , chúng tôi xuất thân cùng một điểm … Chúng tôi sẽ cùng nhau trên một con đường dài …
-Đừng tức giận , Diệp…
-Không , tao không tức giận , tao chỉ căm thù cái nghèo . Tại sao ngày xưa ba không tham nhũng , không ăn hối lộ để bây giờ mình đỡ khổ ???
Duy đứng lên , ánh trăng 13 chiếu vào mắt nó một nỗi buồn đau khó tưởng :
-Diệp không hiểu cả những điều Diệp nói .
– Đúng , tao không hiểu , có thể mẹ và mày sẽ xấu hổ vì tao… nhưng bằng mọi cách tao sẽ dẫn Lưu theo . Để rồi mày sẽ biết .
Khi tức giận những lời nói của tôi vô cùng độc địa, để rồi nước mắt tôi rơi ra khi thấy mình càng xa dần những giáo điều tốt đẹp . Nhưng hãy đợi đó đi , tôi sẽ trở thành nết na , hiền lành , thùy mị khi tôi muốn mà … đợi đó đi !!!

Tôn Nữ Thu Dung

One thought on “THỦY TINH TAN VỠ (tt)

  1. ”Con Ốc ngoài cứng trong mềm!”Tôi như thế đó nào yên với mình!Có những giấc mơ tội tình…Hành hạ trí não mắt nhìn lạc thần!Những giấc mơ buồn sâu thẳm..Vượt biển rơi xuống động hang vỡ tim!Lặng nghe thân nát hồn lịm…Kêu không thành tiếng giữa miền mông lung…Tôi -Diệp chiếc lá mơ mộng…Duy giống Ba lắm tự trong Cao ngạo!Lưu lại hình ảnh ngày nào…ThầnTượng là Ba tự hào riêng tôi!”

    Thích

Gửi phản hồi cho aitrinhngoctran Hủy trả lời