Cám Ơn Thượng Đế

diemchaunguyen

– Riết rồi nhà nầy như cái Chùa!
Lời than thầm của Thúy thế mà đúng sự thật! Quanh đi quẩn lại chỉ thấy cái mặt của nàng thường xuyên hiện diện trong nhà, còn cha con nó thì hiếm khi gặp! Bíbo từ khi thân thiết với thằng Lucky, coi như ở nhà thằng kia thường xuyên hơn… vì từ trường đi về gặp nhà bạn trước! Cũng may là những khi Thuý hô lên một tiếng, thì tụi nhỏ lập tức có mặt ngay.
Từ nhỏ, Bíbo được mẹ cưng chiều, con một không cưng sao được! Nhưng dù sao thì Thúy cũng dạy dỗ con theo phương pháp của Mỹ, cùng với niềm hy vọng là mai sau, khi về già còn có con cháu quanh mình để hủ hỉ, chứ không cô độc như vài người bạn quen biết lớn tuổi.
Công nhận là lúc nhỏ thằng Bíbo nó quấn mẹ hơn những đứa trẻ khác, làm cho Thúy bằng lòng và hãnh diện, vì con người ta khi tụ lại chơi đùa có đứa nào nhớ đến cha mẹ đâu, chỉ có Bíbo cứ thỉnh thoảng chạy đến chỗ mẹ hôn một cái, rồi mới chạy chơi tiếp… và con nàng lại là một đứa đẹp trai, xinh xắn.
Trong lúc Thúy dành hết thì giờ cho công việc và chăm con, thì Văn luôn có các sinh hoạt riêng cho mình. Ngoài giờ đi làm, còn lại thì Văn dành cho họp hành thơ phú, lúc sinh hoạt cộng đồng, lúc đi văn nghệ nhảy đầm, ra mắt sách…
Vợ chồng hai xe, mạnh ai nấy đi. Văn cứ nghĩ con do vợ coi, thế nên ít khi kề cận bên thằng bé.
Sự suy nghĩ của Văn đối với gia đình là thế, Thúy cũng cho là đúng, vì nàng đã có thằng con làm điểm tựa tinh thần đủ rồi. Mỗi lần ở gần Văn, cứ đưa ra ý kiến ý cò gì, là hai vợ chồng lại hay tranh cãi, nên Thúy không thích lúc nào chồng cũng ở một bên.
Nhưng niềm vui nơi đứa con Thúy chỉ có được hoàn hảo khi Bíbo còn nhỏ. Đến năm thằng bé mười hai tuổi, nó bắt đầu không còn thích đi chung với mẹ như trước. Mỗi khi Thúy ôm âu yếm hôn con, nó lại mắc cỡ né tránh…
Lúc đầu Thúy chau mày bực bội. Khi vào sở nói chuyện, thì ra tâm trạng của mấy bà kia cũng thế! Bà Becky to mồm:
– Bà còn đỡ, con tôi khi mới mười tuổi, nó đã không cho ôm rồi!
– Tại con bà lớn xác hơn mấy đứa kia!
– Ừ… nó mới nhiêu đó mà trông như thiếu niên mười sáu, làm sao để mẹ nựng được nữa!
Mấy bà cười ha hả khi bà Rose thêm:
– Mẹ hun thì không cho, nhưng con gái ôm là Ok liền…
Biết vậy, nhưng Thúy cũng lo lắng trong thời gian đầu… rồi sau đó cũng quen.
– Mẹ nhớ đừng ôm hôn con chỗ có người!
Thằng Bíbo dặn dò, nó nói có lý, nó cũng có “sĩ diện” chứ giỡn sao!
– Con mình, mình thương mà cũng bị bắt bẻ!!!
Nghe giọng mẹ có vẽ giỗi hờn, Bíbo cười:
– À, con có đứa bạn, ba mẹ nó mất đã lâu, lúc nầy nó hay buồn vì không có ai ở gần… con giới thiệu cho mẹ nghe…
– Để làm gì?
– Thằng nầy nói với con nó thèm một vòng tay ấm áp của mẹ, một tình mẫu tử thiêng liêng mà nó đã mất… Nó tới đây mẹ được ôm đã đời luôn, hai người cùng thích!
Thúy lườm thằng Bíbo một cái đích đáng! Đúng là đùa vô duyên!
– Dẹp đi, dù sao hoàn cảnh nó cũng tội nghiệp! Con đừng có giỡn trên sự đau khổ của kẻ khác!
Tuy lẵng qua chuyện khác, nhưng Thúy vẫn thắc mắc về đứa trẻ mồ côi mà con vừa nói, định bụng hôm nào nhắc Bíbo đưa nó về đây để đãi ăn chả giò Việt Nam.
– Thằng bạn con nói nó tên gì?
– Lucky.
– Tên vậy mà đời chán thế!
– Chắc mẹ nuôi của nó đặt để lấy hên… Bà đó ít nói ít cười, con sợ lắm, bả lại mê đánh bài!
– Sao con biết?
– Nghe nó nói… khi nào buồn vì kiếm việc không ra, bả hay tới “parking” của chợ Von, nơi đó có xe bus của sòng bài đợi để chở miễn phí đến nơi chơi đánh bài trên núi.
– Bộ bả thắng hay sao mà đi hoài?
Bíbo cười lắc đầu:
– Mỗi lần chán là bả đi… mom có nghe ai cũng nói câu “đi đánh bài để góp tiền gắn bóng đèn” cho Casino không!
Thúy trợn mắt nhìn thằng con bé bỏng:
– Con còn nhỏ mà cũng biết câu nầy nữa à? Ở đâu ra mà học hay vậy?
– Thằng Lucky nó nói cho con nghe!
– Má nó hư vậy sao người ta lại cho bả nuôi nó?
– Hồi đó mới xin nó về bả cũng đàng hoàng lắm, như mom vậy đó…
– Rồi sao?
– Sau đó chồng bả mê người khác, lấy cớ không thích có con nuôi trong nhà, nhất định ly dị… nên bả thất tình, buồn mới đi chơi bài!
– Người ta buồn đi uống rượu cho quên, còn bà nầy thì đi đánh bài…
– Bả đánh bài hoài đến nỗi đi làm thất thường vì mất ngủ, sau đó bị xếp ghét, đuổi việc luôn…
– Nói vậy là mom biết chắc số thằng Lucky khổ rồi!!! Sao người ta không lấy lại nó?
– Chắc họ chưa biết…
Rồi thằng bé nhìn mẹ:
– Bộ mom muốn nuôi nó hả?
Thúy trố mắt nhìn con:
– Đâu có, sao con hỏi vậy?
– Tại con thấy mon hay thương người…
– Không phải… thương thì có thương… nhưng nuôi một đứa nhỏ không dễ đâu con, nhiều thủ tục rắc rối, trách nhiệm lắm… với lại mom có Bíbo rồi, đâu cần nuôi đứa khác chi nữa!
Thằng Bíbo có vẻ cảm động khi nghe mom của nó nói, nhưng nó vẫn ngồi im đó chứ không xà vào mẹ như xưa…
– Nó đã biết suy nghĩ rồi!
Câu chuyện giữa hai mẹ con có vậy mà làm cho Thúy vấn vương mãi trong đầu hình ảnh thằng Lucky mà nàng hình dung ra một đưá trẻ ốm o tội nghiệp. Trong lòng Thuý thầm nhủ phải làm một bữa chả giò tôm cua nổi tiếng trên thế giới của người Việt Nam, rồi kêu Bíbo rủ Lucky đến nhà ăn tối… không phải Thúy đặc biệt gì thằng bé, nhưng chính nàng và cả nhà lâu rồi không ăn cũng nhớ, vì thịt cua quá mắc mỏ!
Tính toán như vậy, nhưng bỗng dưng trong sở Thúy lại gia tăng số đơn đặt hàng, phải làm cho xong trước ngày lễ… thế là nhân viên cong lưng ra mà miệt mài với công việc, Thúy quên luôn vụ nấu đồ ăn để mời bạn của con đến ăn tối.
Cho đến một hôm Văn đi làm về tới nhà thấy tối om, ngạc nhiên vào bếp tìm tòi xem bà vợ và thằng con hôm nay làm gì, không thấy mở đèn như mọi hôm?
Muì chả giò chiên thơm phức vẫn bốc lên thơm lừng làm cho Văn đói bụng hơn. Trên bàn đã dọn sẵn một số thức ăn, nhìn hấp dẫn chịu không nổi. Văn đưa tay bốc một miếng chả giò bỏ vào miệng…
– Ngon quá, chả giò cua… bà nầy chịu chơi dám mua cua làm, mọi lần chỉ là chả giò tôm đâu có ngon bằng!
Gọi phôn cầm tay của Thúy hỏi, thì ra hai mẹ con đang đi đón thằng bạn của Bíbo đến nhà ăn tối…
– Về liền, về liền, em đang lái xe, sắp tới nhà rồi…
Vào phòng thay áo quần cho thoải mái, Văn nghĩ tối nay phải uống một chai bia thay thế cho ly rượu vang vì chả giò quá ngon.
– Hừm… Đi đón bạn thằng Bíbo? Thằng nào mà “quan trọng” thế? được ăn chả giò cua?
Trả lời cho sự thắc mắc của Văn, tiếng xe ngừng trước cửa nhà, rồi thì vợ con và một thằng nhóc xuất hiện.
– Chào bác.
Thằng nầy nhìn giống người Hawaii, mặt mũi xinh trai ra phết! Cao hơn Bíbo cả nửa gang tay.
– Thôi, các con đi rửa tay rồi mình vào bàn ăn không nguội…
Nói xong, Thúy vào bếp lấy rau bỏ ra đĩa. Những lá xà lách xanh tươi mơn mởn, những cây rau thơm đủ loại nằm im bên mớ đồ chua, gồm cà rốt và củ cải trắng hấp dẫn.
– Xong rồi, ngồi vào bàn đi anh.
Mọi người quây quần bên nhau. Văn đọc vài lời cám ơn Thượng Đế và cả nhà bắt đầu ăn… Gắp bún vào chén, Lucky ăn một miếng chả giò và bật miệng:
– Non… non…
Nghe nó nói, Thúy không hiểu, hỏi lại bằng tiếng Mỹ:
– Cháu nói cái gì? Non là gì hả Bíbo?
– Non là “good” phải không Lucky?
– Yes… Non…non…
Bíbo xác định lại lần nữa:
– Là ngon phải không?
Thằng bé gật gật cái đầu, giơ ngón tay cái lên. Thúy cười… thằng nầy mà cũng biết nói “ngon” nữa! “Ủa, mà sao nó biết”?
Thúy quay qua Bíbo:
– Con dạy Lucky nói tiếng Việt hả Bíbo?
– Không mẹ… Lucky, sao mày biết chữ ngon?
Lucky giải thích:
– “Boy friend” của má nuôi dạy nói…
– Ủa bộ ổng người Việt hả?
– Yes…
Vừa nghe nó nói “yes”, hai mẹ con ngạc nhiên, “phỏng vấn” thằng bé ngay lập tức:
– Ổng có thương cháu không?
Cái đầu thằng Lucky lắc nhè nhẹ, mặt xịu xuống!
– Ổng có đánh mày không?
– Có… uống rượu là đánh!
– Sao vậy? sao lại đánh?
– Khi nào uống say, ổng hay bắt nói tiếng của ổng, cháu không biết thì bị đánh…
– Thằng cha cà chớn! Đánh ở đâu?
– Tát vô mặt!
Văn “hừ” một tiếng, Thúy tiếp:
– Cháu biết chữ ngon và gì nữa?
– Có mấy chữ thôi à!
– Chữ gì?
– Cám ơn, bia, nhậu, cút đi…
Nghe thằng bé nói, vợ chồng Thúy vừa thương vừa tức cười… Thằng cha bồ mụ mẹ nuôi của nó chắc cũng thuộc loại giang hồ đây!
– Ở nhà cháu ăn bánh mì hay cơm?
– Khi nào bồ của má nuôi tới thì ăn cơm.
– Ăn cơm với gì?
– Dạ, gà chiên, cá chiên ổng mua ngoài chợ…
– Con thích không?
Thằng bé im re không trả lời. Chắc sợ Thúy mách lại với má nuôi nó!
Nhìn hai đứa con trai, đúng là ông Trời cho mỗi người một số phận! Thằng Lucky vừa tướng tá dễ thương, nó có da có thịt chứ không ốm o như Thúy nghĩ, mặt mũi lại phương phi hồng hào, bảnh trai… không nói thì ai cũng tưởng con nhà giàu có, bố mẹ cưng chiều!!! Ai ngờ lại đang sống bám vào một người không thân thích, thiếu trách nhiệm!
Đúng là Trời nuôi…
– Lúc ba má mất, con mấy tuổi?
– Con bảy tuổi.
– Con có nhớ tại sao ba mẹ chết không?
– Dạ, bị xe tông… con cũng có đi trên xe, nhưng bị văng xuống vũng bùn, thoát chết!
– Tội nghiệp con quá… Thôi từ nay biết nhà bác rồi, có chuyện gì cứ gọi nhé… nhất là khi ông ta đánh cháu…
– Cháu có kinh nghiệm rồi, khi nào say ổng mới đánh… thì cháu chạy!
– Bộ say là có quyền đánh người à!
Rồi Thúy đùa:
– Bác tới bác “xổ” tiếng Việt… là ổng sợ ngay!
Văn nhìn Thúy nghi ngờ:
– Em tính nói gì mà chả sợ?
– Nói… a… nói…. Mà chưa tới lúc, khi nào gặp chuyện em sẽ nghĩ ra ngay!
– Hay quá há! Coi chừng chả còn đục em luôn là khác!
– Còn khuya!
– Lucky à, nếu con muốn bác sẽ lên sở xã hội khiếu nại cho con.
– Thôi bác, con thương má nuôi…
– Thương cái gì! tối ngày mê bài bạc bỏ đói con là không được rồi!
– Má có mua bánh mì, sữa và bơ đậu phọng cho con mà bác…
– Đến bữa phải nấu ăn đàng hoàng chứ! Chẳng lẽ ngày nào con cũng ở nhà một mình ăn mấy thứ đó à!
– Con ăn cũng được… má con buồn mới bị vậy! Tội nghiệp má con lắm… bả cũng ăn như con vậy!
– Tội nghiệp cái gì! Đúng là cháu đa sầu đa cảm…
– Tại cháu mà má mới bị chồng bỏ! Nhiều khi má con cũng đi kiếm việc làm mà đâu có ai nhận! Con còn thấy ban đêm má khóc nữa đó bác!
– Thiệt hông đó nhóc?
– Dạ thiệt! Có lúc con nói “hay là trả con lại cho chính phủ” thì má không chịu, ôm chặt lấy con… má nói “sorry”!
Nghe thằng nhỏ nói, Thúy thấy hơi khó hiểu! Ngưòi đàn bà đó thật sự như thế nào? Khi ai nấy đều cảm thấy no, Thúy còn ép:
– Ăn cho no đi rồi còn có bánh cup cake nữa đó…
Lucky nhìn thức ăn trên bàn, rụt rè:
– Còn nhiều quá, cho con một ít đem về được không bác?
– Được chứ, con để dành mai ăn hả?
– Dạ không, con cho má nuôi…
Thúy tròn mắt:
– Cái gì, cho má nuôi?
– Dạ, được không bác… con thấy “non” lắm….
Thúy còn chần chừ thì Văn trả lời:
– Dĩ nhiên… nhà bác có hộp nhiều lắm.
Quay qua Thúy, Văn nói:
– Thằng bé nầy có hiếu, rất tốt.
Vào bếp, bưng đĩa bánh cho hai nhóc, Thúy lấy hai cái hộp, một đựng chả giò và bún, một đựng rau và chai nước mắm nhỏ. Bỏ vào cẩn thận trong bọc ny long, Thúy còn lấy thêm cho Lucky chục cái bánh cup-cake:
– Khi nào muốn ăn cái gì “non”, nhớ nói Bíbo, bác sẽ nấu cho cháu ăn. OK.
– Cám ơn bác.
Hai đứa trẻ ăn xong kéo nhau vào phòng chơi game. Thúy vừa thu dọn vừa ngẫm nghĩ, không hiểu sao thằng bé lại có vẻ binh vực cho má nuôi, chắc có lẽ nó ở với bà ta cũng lâu, nên quen rồi!
Buổi tối, lẽ ra Văn chở Lucky về nhà, nhưng Thúy lại muốn làm việc nầy, vì nàng muốn nhìn tận mắt xem bà ta ra sao… để còn can thiệp vào việc thằng bé.
Thấy trong nhà đèn sáng, Lucky reo lên:
– Má có nhà.
– Bác vô “say hi” với má cháu.
Mở cửa, Thúy thấy trước mắt mình là một người đàn bà mắt xanh tóc vàng dáng mảnh mai, vóc người nhỏ nhắn như phụ nữ Á Châu. Lucky nhìn bà:
– Má, đây là mẹ của Bíbo, bạn con…
– Chào bà…
– Hôm nay tôi làm chả giò cho cháu ăn, nhân tiện chở cháu về… xin phép bà cho cháu thỉnh thoảng đến nhà tôi chơi và ngủ lại một đêm với con tôi…
Trái với lời mô tả của Bíbo, bà má nuôi mau mắn:
– Được chứ, cám ơn bà đã lo cho cháu hôm nay…
Nhìn những bao bị cầm về với ánh mắt dò hỏi, nghe Lucky giải thích, bà nhìn Thúy với đôi mắt xanh cảm động, mời Thúy ngồi chơi uống nước.
Qua câu chuyện, Thúy mới biết bà thường hay đi xin việc nhưng đều bị khước từ vì thành tích “đi trễ” ghi từ chỗ làm cũ! Những lần như thế, bà buồn leo lên xe bus để tới sòng bài hy vọng kéo máy trúng, cũng như được phiếu bữa ăn “free” từ những cơ sở thương mại muốn quảng cáo cho hãng mình…
Bà đi để tìm quên và được ăn ngon, chứ chưa đánh bài đam mê như những tay chơi khác! Bà cảm thấy có lỗi đã để thằng con một mình trong thời gian nầy… Có Bíbo để chơi là bà rất cám ơn…
– “Boy friend” của tôi người Việt, anh ta uống rượu vào hay đánh thằng nhỏ… nên tôi đã chia tay rồi! Thú thực với bà là tôi thương Lucky như con ruột của tôi… tôi đang cố gắng tìm cho ra một việc làm để có tiền lo cho hai mẹ con… ngày xưa tôi nhận nuôi nó vì thấy mặt nó là tôi thương ngay…
Những lời má nuôi của Lucky nói rất chân tình. Bà ta cũng cố tìm việc làm chứ không phải là tối ngày cứ đi đánh bài như thiên hạ tưởng…
Chuyện mới đó mà giờ hai bên đã trở nên thân thiết. Hôm nay nhân dịp Lễ tạ Ơn, Thúy mời mẹ con Lucky đến ăn tiệc gia đình, và nhân tiện thông báo cho họ một tin vui, rất vui… Mọi việc nàng chuẩn bị cũng gần xong.
Có tiếng chuông cửa dồn dập và cha con nhà nó ló mặt vào:
– Anh biết em cần cha con anh ở nhà để phụ… nhưng anh phải đi dự buổi ra mắt sách chút xíu, rồi còn mua thêm nước đá cho em…
– Anh đi được rồi, lôi thằng Bíbo theo làm chi?
– Cho nó gặp đồng hương cho quen…
Thúy trề môi, “nhà thơ” nói cái gì nghe cũng có lý hết! Nàng cũng cần nước đá thiệt! Thôi không bực mình nữa cho đời nó vui.
Mẹ con Lucky đến với bó hoa trên tay. Hôm nay mẹ nó diện thật đẹp với mái tóc vàng óng ả buông xõa sau lưng, trông trẻ hơn nhiều so với lần trước Thúy gặp ở nhà. Cứ nhìn ánh mắt của chồng là Thúy thấy mình nghĩ không sai…
– “Kệ, cho ổng rửa mắt “địa gái” một chút cũng không sao… thế nào cũng có vô số ý thơ tuôn tràn rồi đây”!
Đàn bà đúng là “chỉ xấu khi không biết làm đẹp”! Mình mà xoã tóc chắc cũng làm “đắm đuối” đàn ông! Với ý nghĩ đó, Thúy cười cùng má Lucky:
– Chị ơi, tôi có hỏi xếp của tôi, ổng nói chị cứ đem “resume” tới, ổng sẽ nhận vì đang cần người…
Nghe Thúy nói, ai nấy đều cảm thấy phấn khởi, vui nhất là thằng Lucky. Nó lật đật đứng lên trịnh trọng, khoanh tay nhìn Thúy với ánh mắt chân thành:
– Cám ơn bác…
Mẹ Lucky cũng nói theo bằng tiếng Việt như thằng con:
– Cám ơn rất nhiều…
Trên bàn ăn, buổi tiệc tiếp tục diễn ra với sự hân hoan và nồng ấm của mọi người. Riêng Thúy, nàng cảm thấy mình đã làm một việc có lý, tâm hồn nàng cảm động xen lẫn vui vẻ và tâm tư bồi hồi… “Cám ơn Thượng Đế”…
Diễm Châu

One thought on “Cám Ơn Thượng Đế

  1. ”Riết rồi nhà nầy như cái Chùa !”Ai muốn vô thì vô ai muốn ra thì ra?”Ra vô mới thấy người ta! Không thôi vắng vẻ quỉ ma lộng hành?Một con quỉ cũng ớn lạnh !?Nhiều con chắc chết tanh bành ”Chùa ”luôn?Nói chơi vậy chớ rất muốn?Tụ họp đông vui luôn luôn khỏi buồn?Lucky may mắn được thương Tha vô để trấn cái buồn nhà hoang?Lôi kéo mấy cái bàn chân Trước nhất Ông Chồng nhà Văn đi hoài!BÍbo quí tử đủ đầy…Có Cha có Mẹ sum vầy vui hơn???

    Thích

Gửi phản hồi cho aitrinhngoctran Hủy trả lời