Tôi gửi tặng một khoảng trời đầy gió
Mùa hè về lãng đãng ở trên cao
một chút phớt hồng cho mây trời phiêu lãng
một chút phấn thơm cho tình ấy ngọt ngào
Vâng, Cali đang bước vào hè. Từng con đường trong thành phố Santa Ana thuộc quận Cam của chúng ta, một loài tím đồng loạt nở. Tôi gọi là “ thành phố của chúng ta” vì nơi đây có rất đông người Việt cư ngụ. Một nơi mà tôi cũng đã từng ở đó một hai năm.
Thành phố với không gian tím ngát một màu hoa tím của loài cây mang tên Jacaranda. Nhưng hình như ai cũng quên tên này mà chỉ gọi với nhau là cây phượng tím. Từng con đường êm ả như trong giấc mơ, không gian tím ngát một màu tím bâng khuâng, khiến có ai đó đi ngang qua, lòng cũng chùng xuống, mênh mang nhớ về quá khứ.
Cứ vào cuối tháng 5, những cánh hoa tím mỏng manh bỗng một hôm xuất hiện đồng loạt cùng một lúc như một khối hoa tím, tưởng như một đám mây bềnh bồng trên trời bay lạc xuống ôm lấy vòm cây.
Trong kệ sách của tôi, còn lưu trữ nhiều thơ văn của thính giả gửi về. Nhất là những thơ văn màu tím. Có khi đề tài ấy nối tiếp thành hai, ba tuần liền theo lời yêu cầu của thính giả với “Màu tím…nối dài”. Màu tím bâng khuâng, màu tím chung thủy, màu tím đợi chờ… Có lẽ mỗi bài thơ, đoản văn, lời hát mà hchúng tôi trình bày trong chương trình đã khơi dậy trong lòng mỗi người một tình cảm dịu êm, một kỷ niệm mơ hồ nào đó đã tưởng chừng như quên lãng theo dòng thời gian xa xứ…Tôi yêu lắm đoản văn Hoa Khế của Dương Cầm.
“Ngày xưa, cứ mỗi dạo đi học xa trở lại Huế, tôi thường lên Đàn Nam Giao thăm mộ ngoại tôi. Lần nào cũng vậy, tôi rất xúc động. Ngoại nằm đấy. Một điều tôi biết nhưng chưa bao giờ hiểu. Thế giới bên kia có lẽ ảo não và cô tịch lắm. Tôi nghĩ như vậy. Rồi bỗng nhớ những người thân đã qua đời. Chắc họ sẽ nép vào nhau. Như thế, đỡ cô quạnh hơn nhiều… Thời còn sống, ngoại tôi tóc trắng, da mồi. Người hiền lắm. Với đầu óc non nớt, tôi nghĩ rằng: ngoại tóc bạc trước khi tôi ra đời để tôi gọi ngoại là bà ngoại.
Mẹ tôi kể rằng: Thời xuân trẻ, ngoại tôi rất đẹp. Nét đẹp cao sang, quí phái vì ngoại tôi là một người con gái hoàng tộc…
Tôi còn nhớ ngoại đi một đôi guốc gỗ màu đen bóng, lọc cọc giữa buổi chiều Đại Nội. Âm thanh đó, còn khua động tâm hồn tôi đến tận bây giờ…
Ngoại tôi thích ăn chè kê. Bà thường nấu món này để cúng vào những đêm rằm. Người thích hoa khế màu tím dịu nhạt, nhỏ li ti rơi xuống đất như tan vỡ. Tôi còn nhớ có dạo tôi về Huế, ngoại ngồi trên một cái chõng tre dưới bóng cây khế lớn. Hàng trăm hoa khế li ti đậu trên tóc ngoại, lung linh trong bóng nắng. Cái màu hoa thật lạ. Sâu thẳm tím. Như ấp ủ những điều thầm lặng…
Dường như một thời ngoại đi qua mất rồi. Ở đó, có thời con gái. Thời làm mẹ. Và bây giờ là bà ngoại. Thời gian trôi vô tình một cách lặng lờ nhưng thật ra thời gian tỏa ra trăm nhánh, chằng chịt không sao mà tháo gỡ nổi. Rồi ngoại mất. Màu hoa vẫn còn đó, tím một màu Huế. Nhưng…không còn ngoại ngồi lặng lẽ dưới bóng cây cho tôi gỡ trên mái tóc ngoại từng chiếc hoa khế màu tím nhỏ li ti…
Tôi về Huế, không còn ngoại nữa. Các cậu tôi vào hết ở Sài Gòn . Bên thành cổ, rong rêu nhiều hơn trước. Khu vườn xưa, hoa khế rụng nát chiều tím. Tôi soi bóng mình qua giếng. Một con cá đớp hoa khế rồi quẫy mình. Chiều đổ vỡ từng mảnh. Ngày tháng đi qua và một thời quá đỗi xa xưa…(Dương Cầm)
Và một đoạn văn nữa của Q.T viết về một loài hoa mang tên:
Hoa Thạch Thảo
Thạch thảo là một loài hoa mọc rất nhiều ở những thành phố trên cao nguyên. Không biết tên gọi dân dã của nó là gì mà văn nhân, thi sĩ gọi là hoa thạch thảo. Loài hoa của thi ca và âm nhạc. Chắc nhiều người cũng không ngờ, một thứ hoa tầm thường dễ mọc ở đầu bờ góc bụi ấy lại có một cái tên đẹp và sang trọng đến thế.
Thạch thảo mọc từng khóm, than cao độ nửa mét. Lá thuôn nhỏ chạy dọc theo thân. Hoa màu tím, một thứ màu tím thật đặc biệt.
Vào những ngày nắng sáng, màu hoa trở nên đậm hơn. Màu nó tím ngắt đến ngời xanh. Hoa thạch thảo cắm vào bình lâu tàn. Cắm hoa trong bình thủy tinh chừng dăm bảy ngày, rễ đâm ra tua tủa trông đẹp như mái tóc bạch kim. Nước trong bình luôn trong và không bao giờ có mùi hôi. Mùi hương hoa thạch thảo đặc sánh và ngọt như mật. Hoa tỏa hương thơm, nhất là vào những buổi chiều trời ẩm lạnh và không có gió.
Mùi hương và màu hoa thạch thảo bao giờ cũng gợi cho ta nhớ về những kỷ niệm tình yêu đã thoáng qua. Có người kề rằng: “ Để một chiếc bình có cắm một nhánh hoa thạch thảo trong phòng ngủ, nếu có mơ, giấc mơ sẽ trở thành máu tím. Màu tím bang khuâng, màu tím đợc chờ. Bâng khuâng và đợi chờ một tình yêu nào đó, một buổi hẹn hò nào đó với người yêu. Chỉ một vài ngày sau thôi, giấc mơ sẽ trở thành hiện thực…”
Ôi, hoa thạch thảo tuyệt vời quá, nhuộm tím những ước mơ… Cầu mong những giấc mơ màu tím ấy sẽ đến với mọi người, để chúng ta yêu đời hơn, tự tin hơn vì mỗi ngày một cảm nhận cuộc đời với nhiều màu sắc tươi đẹp quá…Với tình yêu, cho dù một lý do nào đó phải chia ly, tan vỡ, mùa thu có chết, hoa thạch thảo có tàn thì ta vẫn không sầu lụy. Mà chỉ buồn một chút thôi! Ta phải vươn lên, mơ một giấc mơ màu tím khác. Vì bốn mùa lần lượt đổi thay. Mùa thu mới rồi sẽ đến, hoa thạch thảo rồi sẽ nở, tím cả ước mơ…(Q,T)
Ngày đó chưa có internet, chỉ có những phong thư từ bốn phuơng qua đường bưu điện. Đôi khi mở ra đọc lại, cảm thấy mình còn nợ thính giả nhiều quá! Tôi lại nhớ tiếc rất nhiều những buổi chiều vội vã miếng cơm, để kịp giờ cùng Quỳnh Lưu on air trong một chương trình dài khoảng 45 phút tâm tình với nhau, sau đó là thính giả gọi vào trò chuyện, không muốn rời vì đã hết giờ. “Lưu luyến chia tay” xuất hiện bắt đầu từ đó cho đến ngày nay trong giây phút cuối của chương trình. Có nhiều vị thính giả yêu chương trình đến nỗi gọi phone nhắc nhở nhau mở radio “Sắp đến giờ Bích Huyền-Quỳnh Lưu” rồi!”
Thư từ, bài vở, kể cả quà nữa…rất nhiều. Vui và cảm động vô cùng. Sau hai năm thì Quỳnh Lưu phải nói lời giã từ thính giả vì bận rộn công việc khai trương một công ty điện tử. Buổi phát thanh ấy của Quỳnh Lưu, tràn ngập nước mắt. Thính giả gọi vào, có người khóc nức nở. …
Ôi, ngày ấy xa rồi!
Bích Huyền

Ôi,ngày ấy xa rồi!Chỉ một câu nói thôi! Mà nghe buồn chơi vơi…Nói sao hết Tình Người!?Tim tím cả một trời…Phượng tím giấc mơ đời Hoa khế tím rơi rơi…Vương kết lên tóc Người Thạch thảo tím chờ đợi…Bàn tay đôi mắt Người Nâng niu hồn nghe vui-Bình hoa cắm giữ mùi…Ôi tim tím Tình ơi!Một mùa hè buồn vui Xao động cả đất trời Nhớ nhung đi vào đời…!
ThíchThích