LINH HỒN THƠ

dotandat

 

 

Khi chúng ta ngồi chờ  câu thơ nở rộ trên cánh đồng giấy
thì ngòi bút trên tay đã cạn mực dần
suy nghĩ vắt giọt tưới chữ nghĩa khô cằn
nỗi hạn hán…
nỗi tự cháy…
đêm hấp tấp kê vội bóng đèn dầu vào vách tường ám muội
leo lắt niềm vui quẹt lọ nghẹ nỗi buồn
những vệt đen dài như họa tiết trên mảng tường câm
và nhà thơ trở thành họa sĩ
mười lăm hai mươi năm hay một trăm năm
đoàn tàu nghệ thuật chưa bao giờ dừng lại
chẳng có gã nghệ sĩ nào thích ngồi chờ ở ga cuối
chúng ta rào đón tâm hồn bằng những bài thơ dang dở
như cơn gió bấc trôi qua vuông mặt buổi chiều
hay con tàu băng qua từng ga nhỏ về đích
làm rơi vãi một tứ thơ…

ĐỖ TẤN ĐẠT

One thought on “LINH HỒN THƠ

  1. Ngòi bút và mực dù khô! Dù cạn Vẫn không đợi chờ nghĩ suy Tình ý buông thả cho đi Viết vẽ tuôn hết những gì ưu tư…Tâm hồn nghệ sĩ trời mơ…Đất mộng khao khát tứ thơ tình đời…Con tàu mắc xích không rời…Như không mỏi mệt đường đời không lui!?

    Thích

Comment