Phố núi của em

npphan

Nhớ VHĐ

Phố núi của em không còn mù sương
Em bây giờ có còn môi hồng má đỏ ?
Giữa mênh mông cao nguyên nắng gió
Mãi âm vang tiếng cồng nghìn năm

Đôi mắt của già làng cứ dõi về phía xa xăm
Những cánh rừng cứ lùi dần, dần xa, xa mãi
Những buôn làng cứ buồn tê tái
Khi không còn lời vỗ về của những điệu khan

Cả màu xanh ngút ngàn của rừng núi mênh mang
Rồi sẽ thay bằng một màu đỏ rực
Màu bùn đỏ kinh hoàng chết chóc
Mùi bùn đỏ tanh nồng sẽ thành nỗi ám ảnh khôn nguôi

Một giấc mơ Chapi * vĩnh viễn xa rời
Mà cứ vẫn rung lên theo nhịp trái tim của Tây nguyên đẫm lệ
Cả màu trời cũng rồi sẽ không còn xanh như thế
Cứ khóc đi, trái tim của núi rừng yêu thương

Phố núi của em đã không còn mù sương
Thì làm sao em môi hồng má đỏ ?
Nếu một mai anh quay về chốn cũ
Liệu có còn không, một chốn cũ để quay về ?

NP phan

* Tên bài hát của nhạc sĩ Trần Tiến gắn với tên tuổi Y Moan

One thought on “Phố núi của em

  1. Phố núi đẹp buồn mù sương…Giờ đâu còn nữa cánh rừng đã xa!?Buôn làng trơ trọi hiện ra…Vắng vẻ hoang lạnh người ta đâu rồi!?Đôi mắt u uẩn xa xôi…Nhớ về xưa ấy một thời yên vui…Vẫn cao vòi vọi đỉnh núi! Mà sao Gìa làng buồn tủi lạ lùng! Có lẽ tanh nồng mùi bùn! Màu đỏ khai thác hãi hùng đảo điên!?Trái tim đẫm lệ Tây nguyên!Sẽ mãi ám ảnh triền miên đêm ngày!Còn đâu những âm điệu Khan!?Giấc mơ Chapi dịu dàng yêu đương!?”Còn đâu Phố núi đẹp buồn!?Mù sương Phố núi đêm trường dịu êm!”

    Thích

Gửi phản hồi cho aitrinhngoctran Hủy trả lời