Sắp Tới Lễ Phục Sinh

tranvanle

Sắp tới Lễ Phục Sinh, nhớ quá thời dạy học, xa học trò, xa lớp, xa cái mặt sân xanh…

Sân xanh cỏ long lanh / sương bình minh mỗi sáng, học trò đôi ba bạn / nhặt mù sương như chim…

Rồi buổi sáng lặng, im, khi học trò vào lớp. Hồi chuông rơi xuống đất / nổi lên những dấu hài…

Tôi đang nghĩ tới ai / mà dấu hài lấp lánh? Mấy hôm nay trời tạnh, Lễ Phục Sinh nhớ ơi…

Nay, đời đã đổi đời. Học trò hết nghỉ Lễ, ngôi trường hết vắng vẻ. Tôi, cũng hết làm Thầy…

Mặt sân cỏ đâu đây, sương mờ và cỏ lợt, học trò tôi thuở trước, gót bùn ai rửa chân?

Quả thật tôi bâng khuâng / từ ngày vào Cải Tạo. Quả thật tôi rướm máu. Dấu hài xưa, nhớ, lem…

Chúa thì có Phục Sinh, người thì thôi, tàn tạ. Em ơi, Thầy nhớ quá / áo dài em gió bay…

Thôi, không có một ngày / người trở về ngơ ngẩn. Những chiếc áo dài trắng, cái mặt sân trường xanh…

Tôi cất bước đi quanh. Đi quanh cây Thánh Giá. Có tiếng chim rất lạ, nghe như là tuyết tan…

Trần Vấn Lệ

One thought on “Sắp Tới Lễ Phục Sinh

  1. Xa cái mặt Sân xanh!Rời mù sương trên cành Con chim Sẻ hót vang…A…Dấu giày cô Tấm!A…Dấu hài Lọ Lem!Hình Cây xa bóng đêm..Hé lộ ánh bình minh Mắt dường còn ngây nhìn…Lặng nhìn vẫn chưa tin…Đêm đó Cây bóng hình!Hóa thân Cây lung linh…Như Cổ tích thiệt tình!.Ôi đôi mắt cận viễn!Tưởng tượng sinh lắm chuyện!Hình bóng với bóng hình! Ảo giác Mắt mê mộng!”Đọc bài Thơ văn Xuôi…Chút lạc đề rong chơi…Bởi tiếng Chim dấu hài ..Yêu hình thương bóng đây!”

    Thích

Comment