NHỮNG NGÀY CỦA THÁNG TƯ.

tonnuthudung

( Tặng Ba, người đã dạy con chữ nhân và Mẹ, người đã tập con chữ nhẫn.)

Ngày 2 tháng 4, tôi mất Nha Trang.

Đêm trước, ba tôi không về nhà, ông ở lại nhiệm sở để đốt hồ sơ nhân viên. Mẹ bảo tôi mang Coramine và các loại thuốc Tension lên cho ông. Tôi với chiếc cady nhỏ xíu đi trong một thành phố hoảng loạn…Trước đó anh rể tôi đã giữ chỗ cho cả nhà trên một chiếc tàu hải quân neo ở Cảng Cầu Đá trước mặt Đội phòng thủ hải cảng. Nhưng ba tôi nói : “ba chưa đi được đâu. Ba còn nhiều việc.Con cứ lo cho Nga và bé Nai. Ba sẽ đi cùng bác P.” Sau đó nhiều năm anh kể: anh đã khóc như con nít , uất ức như năm 74 khi tàu anh ra gần tới Hoàng Sa thì nhận lệnh quay về… Nếu gia đình mình cùng đi thì ba đâu có chết.

Nếu có ai hỏi về những ngày tháng tư năm ấy, tôi chỉ biết nói : hoảng loạn , điên rồ…

Tôi không biết nhiều về chiến tranh trước đó, Nha Trang của tôi là một thành phố bình yên nhất nước. Khái niệm chiến tranh đối với tôi chỉ là những anh chàng không quân, hải quân đẹp trai bảnh bao chiều thứ bảy đi nườm nượp phố phường. Có thể lúc đó tôi còn nhỏ và được bảo bọc bằng một lớp kính vạn hoa chăng nên tôi chỉ biết chiến tranh qua sách vở…

Cho đến ngày 2 tháng 4.

Tôi đứng bên cửa sổ phòng làm việc của ba trong Tòa hành chánh nhìn ra biển. Biển dậy sóng. Không biết anh Tuấn, chị Nga và bé Nai đi đến đâu rồi. Nước mắt tôi rơi tự lúc nào… Ba và chú Chương đang vội vàng đốt, điên cuồng đốt, khói mịt mù ngạt thở. “Hay mình đốt cả tòa hành chánh luôn “. Chú Chương nói. Ba không trả lời gì. Nước mắt của hai người đàn ông thần tượng của đời tôi cùng rơi… Có ai chứng kiến điều đó ngoài tôi… Mấy người cận vệ gõ cửa : ” Thầy ơi, về thôi thầy”. Cánh cửa sập lại sau lưng mọi người. Ba tôi lên tiếng : “Tôi chỉ có thể làm đến vậy cho các vị…”. Nếu tôi nhớ không lầm thì những loạt đạn đã được bắn lên trời và những cây súng đã bị quăng xuống đất. Họ chào nhau, có cả những cái nhìn vĩnh biệt…

Chúng tôi mất Nhatrang thật rồi.

Đất trời mù mịt mưa ngày đó, chưa bao giờ Nha Trang có một cơn mưa lớn đến vậy – Biển dậy sóng –

Sao không là một trận đại hồng thủy để cuốn mọi điều tan tác theo mưa ?…

Tôn Nữ Thu Dung

6 thoughts on “NHỮNG NGÀY CỦA THÁNG TƯ.

  1. Hình đại diện của Pham Nga Pham Nga nói:

    Tôi sinh ra ở đất biển Nha Trang, cũng là quê ngoại. Đọc bài của Thu Dung cứ lặng người đi… Cám ơn bạn đồng hương nhiều lắm.

    Thích

  2. Ba cứ thế Sống vì Trách Nhiệm…!Chịu thiệt thòi phút cuối vẫn Nhiệm!Biển trước mặt …Biển dậy Sóng…Biển!Đạn lên Trời -Súng xuống Đất-Vĩnh biệt!Đại Hồng Thủy-Mưa…Nhói tim!!!

    Thích

  3. Hình đại diện của Trương Hiếu vivi099 nói:

    Bài viết khiến người đọc cũng thấy buồn…

    Tháng tư mưa rụng lê thê
    Nồi da xáo thịt não nề bể dâu !

    Thích

  4. Hình đại diện của lê nói:

    Người ta nói Kách Mệnh là Cơn Bão
    Nó đã là Đại Hồng Thủy đỏ lòm bộ Thu Dung khóc quá không thấy sao?
    Thu Dung mong có cuộc Đại Hồng Thủy khác e rằng ngày đó tận thế hết than thở đó nha.
    Chúc…mọi người phục sinh mùa Easter!

    Thích

    • Giữa khổ nhục nhưng cây đời xanh lá
      Giữa hận thù nở những đóa thương yêu
      Thuở phận người rẻ rúng biết bao nhiêu
      Tôi vẫn thấy trần gian không thể khác…
      ( Trích Bài Phục Sinh, TNTD)
      thưa anh Trần Vấn Lệ.

      Thích

Gửi phản hồi cho aitrinhngoctran Hủy trả lời