ĐỒ GHẺ NGỨA

buithanhxuan
 
Ngứa dã man! Ngứa tàn bạo ! Ngứa! Ngứa..Trời ơi! Ngứa
Nó tràn lan, tàn phá khắp thân thể ục ịch của gã đàn ông đang nằm trên chiếc giường đơn lót ván trong nhà tù. Khuôn mặt gã chảy xệ nhưng hốc hác. Miệng gã lẩm bẩm chửi tiên sư cái đồ ghẻ ngứa.
Mới ba tháng giam hãm, bọn chúng đã đánh hơi được thân thể màu mỡ của gã. Nó cào, nó cấu, nó cắn, hút máu. Nó đào khoét khắp hang cùng, ngõ hẹp.
Nó ! Nó đấy. Cái ghẻ ngứa

Tôi, tục danh là cái ghẻ ngứa. Tôi đàng hoàng sinh ra trong khu nhà ẩm mốc này  nên sống đời thoải mái. Cứ việc cào, cấu, cắn, hút. Tôi đàng hoàng xây dựng cơ đồ riêng của mình. Mặc kệ cái gọi là “người “ đang bị giam cầm nơi đây với tội danh tham nhũng. Chúng tôi sống bầy đàn và được quyền tung hoành, tàn phá thoải mái. Mặc kệ cái lão mập ú đang rên rỉ.
Tôi  cũng có đồng nghiệp . Nhiệm vụ của chúng tôi là chiếm lĩnh, phát triển và thống trị. Nhưng chúng tôi không hút máu lẫn nhau. Không như cái gã “ Người “ đang rên rĩ, chửi rủa kia
Tên tôi  Scarcoptes scabiei hominis. Không phải ai cũng biết và đọc được cái tên của tôi nên cái gọi là “ người “ thường phỉ báng ”đồ ghẻ ngứa”
Chúng tôi như vết dầu loang. Sống ký sinh trên thân thể này, gây các mụn rồi lớn dần. Chúng tôi lao động vất vả, chui rúc vào hang cùng ngõ hẽm, bụi rậm. Những nơi mà cái gọi “ người “cho là vùng nhạy cảm . Háng, nách, cửa hậu. Thậm chí những chỗ sang trọng như là mặt, mông, bụng,  cổ, tay, chân. Chúng tôi không chừa chỗ nào.
Từ từ nhưng mãnh liệt. Có khi lại như bão quét, sức tàn phá của chúng tôi thật kinh hoàng, lướt trên da như gió lốc tràn qua khu rừng rồi khoét sâu xuống gốc nang lông.
 
Trời ơi !
Ngứa kinh khủng. Ngứa cực kì ! Tàn bạo ngứa ! Dã man ngứa !
Nó âm ĩ.! Nó bùng nổ!
Gã đàn ông lại nhăn nhó..
 
Cứ rên siết đi ! Chẳng làm gì được chúng tôi.
Cứ than vãn đi ! Tôi mặc kệ
Loài “người” bảo tôi là “đồ ghẻ ngứa”. Có sao đâu. Kệ thây các “người”. Chung quanh tôi, trên dưới tôi biết bao cái ghẻ đang âm thầm thoải mái ngày đêm gặm nhấm, khoét háng đào hang
Người ta than vãn rồi lại chửi rủa. Cứ thoải mái. Ghẻ ngứa chúng tôi có tai đâu để nghe.
Rồi người ta lại cầu nguyện van xin. A ha ! Tôi đâu có trái tim để mềm lòng. Nếu có trái tim, thân phận chúng tôi đã làm  “ người “ chứ đâu là ghẻ để cho người phỉ nhổ. Tôi cần phải sống đàng hoàng như tên gọi là “cái ghẻ”. Trong cuộc đấu tranh sinh tồn này muốn sống đàng hoàng, tôi cần phải vứt đi bộ não, lạnh lùng làm công việc của tôi. Mặc kệ cái thân xác rã rời, rên xiết kia. Càng cắn hút vào nó, càng nghe được được những bản hòa âm tuyệt diệu. Cái ghẻ tôi càng được sống thoải mái, no tròn, trắng trẻo.
Đâu riêng gì tôi. Trên thân thể này còn có hàng ngàn cái ghẻ như tôi ngày đêm âm thầm cắn hút. Sinh con đẻ cái đầy rẫy ra đấy rồi lại di tản qua một thân thể khác. Mạnh khỏe và mập ú hơn. Tinh vi và xảo quyệt hơn
Nhưng không phải lúc nào chúng tôi cũng bình yên. Một vài cái ghẻ đã bị tiêu diêt. Có già, có trẻ, có lớn, có bé. Những cái ghẻ nghĩ mình không dễ bị đánh bật. Đó là lúc chúng nó dương dương tự đắc với những thứ mình đã cướp được. Chính là lúc sơ hở nhất
Gã “ Người “ có thuốc để ngăn chặn, trừng trị cái ghẻ mặc dù không hữu hiệu lắm nhưng có khối đứa cái ghẻ phải thân bại danh liệt . Như gã thân liệt danh bại nên phải nằm ở đây cho chúng tôi tàn phá.
“ Người “ gán cho chúng tôi là bọn ghẻ lỡ chỉ biết hút máu. Thật là quá đáng.  Cái gã được cho là “người “ này quá thiếu hiểu biết. Cái ghẻ bọn tôi có hút cũng là đang góp phần thanh lọc lại cơ thể rệu rã của cái gọi là “người” này. Chúng tôi khoét vách, đào hang đến sứt cả móng tay, móng chưn, xây dựng cơ đồ cho riêng mình là để tiêu diệt những loại ký sinh khác đang bám đầy từng lỗ chưn lông của người. Quét sạch trên cơ thể ấy những thứ dơ bẩn đang bu đầy bao lâu nay. Tẩy rửa bộ não đen tối, xấu xa của gã. Chúng tôi có hút là hút máu độc để tái sinh một loại máu khác cho cái “người” được khỏe mạnh. Tại sao cứ gọi chúng tôi là đồ ghẻ hút máu?
Đừng hòng hăm dọa chúng tôi bằng những thứ vũ khí dụ ruồi. Nào là “Thập vị bại độc thang” “Bạch hổ gia Quế chi thang” .“Ma hạnh ý cam thang” .“Tam vật Hoàng cầm thang”..Còn nhiều thứ vũ khí nữa mà “người” gọi là “thuốc trị ghẻ” mang ra chống đỡ, tiêu diệt tập đoàn ghẻ chúng tôi. Để đối phó lại, chúng tôi biết đoàn kết, che chở và chui sâu dưới gốc nang lông. Đố có thứ vũ khí nào tiêu diệt được
 
Gã đàn ông thiêm thiếp nhưng hai tay vẫn thoăn thoắt lên xuống khắp thân mình. Gã thọc tay vào háng gãi sồn sột, mặt nhăn lại
Gã không thèm quan tâm đến bọn ghẻ ngứa nữa. “ Kệ mẹ chúng mày. Ta đây đã một thời oanh liệt, tung hoành, kẻ tung người hô. Cũng đã từng dưới bùn rác leo lên vinh quang sự nghiệp. Ta thân bại danh liệt cũng vì cái con đàn bà khốn kiếp kia phản bội..”
“ Cứ cắn, cứ hút, đào hang khoét vách đi. Bọn ghẻ ngứa kia ơi! Bây giờ ta chẳng còn gì để mât “
 
Tại sao  lão gọi là “người” này lên án chúng tôi. Gã đàn ông đang nằm đây với tôi có khác gì nhau đâu chứ. Cũng chỉ là loài ghẻ ngứa như nhau thôi. Khác chăng, trước đây gã là “Người “ nhưng đã biến thái thành ghẻ. Thậm chí còn tồi tệ hơn bọn ghẻ chúng tôi. Gã là một loại ung nhọt của loài “ người”. Không như chúng tôi biết vì bầy đàn mà sống. Gã tham lam, lạnh lùng và xấu xa. Gã lợi dụng chức vụ, quyền hạn của mình để cắn hút trên cơ thể đồng bào mình
Chúng nó là loại vi khuẩn luôn chực chờ cơ hội. Khi thời cơ đến, mụt nhọt xây dựng cơ đồ  to sừng sững. Nó làm cho bọn ghẻ chúng tôi phải ganh tị, nhức nhối, tránh xa. Nó sơn phết xanh đỏ lên cơ ngơi của mình. Chúng nó xây thành trì, làm hàng rào bảo vệ chặt chẽ không cho chúng tôi mon men lại gần. Chúng nó lớn nhanh để rồi tàn lụi nhưng gốc rễ nòi giống ấy khó mà tiêu diệt. Đã vậy còn được người ta mơn trớn, vuốt ve thoa dịu. Cũng là một loại ký sinh nhưng chúng tôi luôn bị phân biệt, khinh rẻ. Hàng ngày luôn phải chống đỡ biết bao cái cào, cái cấu cho đỡ ngứa của bọn người.
 
Nhưng có làm gì đi nữa thì cái ghẻ chúng tôi vẫn tồn tại, vẫn sinh nở, vẫn sống dai dẳng trên cơ thể này. Chúng tôi sinh ra không phải dễ bị tiêu diệt
Đừng chửi rủa cái ghẻ chúng tôi làm gì vô ích. Đừng căm ghét, thù hằn, ganh tị. Chẳng là chúng tôi đang làm cái việc mà gã đã làm trước đây. Là cào cắn, hút máu. Nhưng chúng tôi hút máu trên thân thể gã. Còn gã đi hút máu đồng bào mình.
Đừng than khóc nữa. Đừng “gato” làm gì vô ích. “Ga” gì cái loại như gã chứ. Buồn cười thật ! Loại như gã, khối đứa là ghẻ ngứa đấy thôi. Tôi nghe cái bọn là Người bảo vậy. “ Tham nhũng như ung nhọt, ghẻ ngứa “. So với các người, chúng tôi vẫn còn sang trong, lịch thiệp và nhân đạo hơn nhiều
 
Này ! Gã “người ” kia ơi! Cái ghẻ ngứa và bọn người  sống trên xương máu của đồng bào mình có khác nhau gì nào. Cũng cào, cũng cắn, hút như nhau thôi. Các người đâu sống bằng lương vậy mà cũng đàng hoàng, hợp pháp công khai xây nhà lầu, đất đai vài ba miếng. “Người “cho con di tản qua Mỹ, qua Tây dưới tên gọi là du học. “ Người “ lạnh lùng, vô cảm trước cái đau của đồng bào mình. Sự tham lam của “người “ vô độ quá. Không hút máu đồng bào mình, tiền đâu để “người “ có những chuyến du lịch qua Tàu qua Tây. Lấy gì nuôi con đàn bà phản trắc ấy.?
Tàn nhẫn quá !
Vậy thì đừng bao giờ gọi chúng tôi là “ Đồ ghẻ ngứa “ nữa nhé.
Hỡi cái gọi là “ người “ đang chôn đời còn lại trong bốn vách tường kia ơi! Không làm gì được chúng tôi đâu. Trời cao có mắt. Gieo gió thì gặp bão. Tội ác của “ người “ đã phải trả giá rồi đấy. Thời hoàng kim ăn bẩn nói phét qua rồi. Vậy thì im đi. Đừng kháng cự vô ích. Chúng tôi sẽ cào, sẽ cắn hút như “ người “ đã làm với đồng bào mình
 
Bởi chúng tôi là “ Đồ ghẻ ngứa” . Chúng tôi sang trọng, lịch thiệp và nhân đạo hơn “người “ gấp ngàn lần. Ghẻ ngứa không hút máu đồng loại mình
Hãy cứ chửi rủa, rên siết đi rồi nhìn lại mình có xứng đáng là cái ghẻ như chúng tôi không nhé!
Không ! Không đời nào “người “ có thể xứng đáng đứng ngang hàng cùng ghẻ ngứa chúng tôi đâu

Gã đàn ông hai tay nắm chặt song sắt, đầu gục xuống
Hỡi đồ ghẻ ngứa ! Hãy đợi đấy ! Tao sẽ tiêu diệt chúng mày
Đồ khốn nạn ! Tao sẽ giết chết chúng mày.
Đồ ghẻ ngứa !

BÙI THANH XUÂN

7 thoughts on “ĐỒ GHẺ NGỨA

  1. Thật thê thảm thảm thê kẽ tù nhân!Chẵng ai cho tắm gội tẩy bụi trần! Nên con cái ghẻ thừa dịp hoành hành!Trời ..Cái ghẻ cùng ta làm bạn thân!?Cái thân ô trọc ôi đầy tủi phận! Cùng mi-Cái ghẻ tham tàn sát thân!Nầy ta tù nhân thảm thê chấp nhận.Cho mi ăn mi cắn nhấm nhẳn dần..Để ta còn cảm ta còn sống nhăn Còn biết cảm giác ngứa ngáy toàn thân!Bàn tay ta gãi dự phần vô tư…Cái ghẻ ngứa ơi đã đời chưa hử?!…Riêng ta nghe nhừ tử cái thân tù! Buồn muốn khóc hu hu nhưng đâu ngu…Thoát được cai tù ta phải giặt giũ…Cái thân hao gầy nầy phải làm sao..Làm sao sạch hết gãi cào vì mi…Ghẻ ngứa ơi !?

    Thích

  2. Hình đại diện của nguyễn thị ngọc lan nguyễn thị ngọc lan nói:

    Ngứa chỗ mô khoe chỗ nấy, khoe tuốt luốt, phải rứa không hè?

    Thích

  3. Hình đại diện của Nguyên Vi Nguyên Vi nói:

    Ghẻ ngứa tương tri tập 2! He he…Thân ái.

    Thích

  4. Hình đại diện của Tạ Chí Thân Tạ Chí Thân nói:

    Bị ghẻ mà cũng khoe!!!

    Thích

Gửi phản hồi cho Tạ Chí Thân Hủy trả lời