Mùa Đông tôi ra đời
Mẹ mừng mẹ nói Ngọc Hà có một đóa hoa huệ nở trước mặt trời
Vừa sinh ra tôi đã hắt hơi. Mẹ đùa, chưa đi xa mà Hà Nội đã nhắc về
Mùa Đông tôi ra đời
Nhà vắng bóng cha. Mẹ và Bà lặng lẽ
Mùa Đông thôi nôi
Mùa Đông mẹ bồng đi xa
Hà Nội trong tôi chưa kịp thành giọng nói
Hà Nội trong tôi chưa tượng thành ký ức
Theo tôi cái lạnh vơi dần theo phía nắng
Lớn lên da ngào muối biển
Lớn lên cát trắng chân quen
Lớn lên môi cười nắng ấm
Lớn lên mắt xanh trời rộng
Lớn lên sóng vỗ trong lời
Lớn lên tóc rằm dương liễu
Lớn lên biển ở trong tim
Mùa đông mùa đông. Ơi mùa đông ấp ủ
Bao nhiêu năm, giấc ngủ
Hà Nội vẫn thường về
Mơ mớ giấc chiêm bao…
NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

Chị Khánh Minh còn ở chỗ cũ hả?
ThíchThích
Vẫn một cõi đi về riêng ta đó…
ThíchThích
Mùa đông Tôi ra đời rồi thôi nôi Hà Nội trong tôi lớn lên theo tuổi Theo thời gian kỷ niệm ngập buồn vui Theo về phía nắng lạnh dần dần vơi…Tôi lớn lên quen gió biển nơi tôi! Quen mùi vị muối biển sóng ngàn khơi …Cát trắng chân quen nắng ấm môi cười Mùa đông ấp ủ cho tôi ngủ vùi…Chiêm bao Hà Nội giấc mơ đi tới..Chân trời yêu thương bóng dáng tình tôi…Người Hà Nội và Miền Nam nhớ mãi không nguôi nhớ không thôi nhớ Người….
ThíchThích