Có phải em hoa quỳnh muộn nở
Đợi đêm về mới tỏa ngát hương
Tôi như sâu ngủ vùi trong kén
Suốt mùa đông mơ thấy thiên đường.
Tôi ngẩn ngơ tìm cây hạnh phúc
Lang thang hoài hết tuổi thanh xuân
Mãi theo em lên rừng xuống phố
Thuở yêu người ngậm ngải trầm luân.
Thắp trái tim mình trên lửa ấm
Đốt tình sầu cháy cả trăm năm
Đêm đông tàn cây khô giá lạnh
Mắt người quen xa thẳm muôn trùng.
Đường nhân gian đi hoài không tới
Tôi và em để gió qua sông
Thả sợi tóc bay về vô định.
Tôi chờ ai nổi nhớ mênh mông.
Chim lạc núi đường bay thăm thẳm
Tiếng kêu buồn khắc khoải trong sương
Bóng em khuất trong đời lặng lẽ
Tôi thương người nước mắt rưng rưng.
NGUYỄN AN BÌNH
4/11/2014

Không, em..đóa Quỳnh Đỏ…hihihi
Cảm ơn tác giả, rất thích bài thơ…
ThíchThích
Quỳnh Đỏ cũng là Quỳnh. Miễn là ngát hương để người yêu hoa ngất ngây về mùi hương của nó là được phải không Quỳnh Đỏ? Hì Hì. Chúc vui nhé.
ThíchThích
Hoa Quỳnh sâu ngủ đông mơ…Tình sầu cây mộng đợi chờ nắng xuân L Chim núi lạc bay thăm thẳm…Rưng rưng nước mắt sương tàn cây thương Gió bay lạc nẻo xa xăm..Chim kêu khắc khoải mênh mang chiều vàng!”Lang thang hoài hết tuổi xuân! Tìm cây hạnh phúc thân rung động cành!”
ThíchThích
Cám ơn mấy câu lục bát của aitrinhngoctran tiếp nối cảm xúc cho bài thơ nhé.
ThíchThích
”Đường nhân gian đi hoài không tới!”Thả tóc bay vô định chờ Người..Gió qua sông chim bay lạc núi Tiếng kêu buồn buồn ơi quá đổi!Tôi thương Người rưng rưng lệ đời…Cây hạnh phúc tìm hoài chân mỏi!Tuổi thanh xuân qua hết mơ vui!Cây tình yêu hoa Quỳnh nở tồi.Chờ mãi chờ thắp lửa đèn soi Đường nhân gian đi hoài không tời..Để đông buồn sâu kén ngủ vùi…Nghe Thiên đường bỗng hóa xa xôi!?
ThíchThích