BẮT ĐỀN BIỂN

trandzalu

Bắt đền biển đó biết không
Khi không lại giấu em trong đáy chiều?
Sóng cuồn cuộn hết niềm yêu
Để tôi ngơ ngác, cát liêu xiêu bờ…

Bắt đền biển, bắt đền thơ
Ngày phai,tháng lụn tôi chờ mối ai ?
Ngọc-Trai-Em mất dấu hoài
Để tôi lặn lội giữa mài miệt đau…

Bắt đền biển mặn chiêm bao
Gừng-Cay-Tôi thả mộng sầu… chơ vơ
Nụ cười em biết bao giờ
Cho tôi vớt trọn hương xưa ..ngọt đầm ?

Bắt đền biển quá mông lung
Tìm em.. tôi , sợi dây thừng sao đo?
Tàn đêm nhớ vật, thương vờ
Mưa hun sóng lượn , gió ngờ vực qua…

Biển ơi ! Trả lại người ta
Để tôi còn cõng em qua cuộc tình
Một mai hồng thủy rập rình
Cũng cam tâm chịu có mình, có ta…

TRẦN DZẠ LỮ

3 thoughts on “BẮT ĐỀN BIỂN

  1. Hình đại diện của Nguyên Vi Nguyên Vi nói:

    Rồi biển sẽ đền cho anh Lữ một nàng…tiên cá! (nếu cô có cầm viên ngọc trai, anh cho NV…xin nghen!). He he…Thân ái anh.

    Thích

  2. Cát ơi còn ở trên bờ?Vậy còn vui đó sóng xô vui vầy Đừng trôi tận đáy biển đây?Ngọc -Trai cứ bật cười ngây thế à?Vậy là biển mặn chan hòa?Cát nằm nhớ lại ngày qua tháng ngày…Gừng cay muối mặn trần ai!Cái ngày xưa ấy hôm nay vật vờ…Sóng buồn vỗ hoài như mơ Như ru tình Cát gió mưa vẫn còn?Thở làn hơi của ánh dương?..Còn thấy Cát nhìn đại dương bắt đền…Cát ơi nhớ nhé đừng quên..Con trai hòn ngọc rất tình dễ thương.Mặn mòi vị biển vẫn còn Của Cát vương vướng vẫn trong thân mình!

    Thích

Gửi phản hồi cho aitrinhngoctran Hủy trả lời