Em mùa thu tóc ngắn
Qua phố nắm tay người
Chân ngoan bước chầm chậm
Mộng đầy ắp giấc mơ
Mộng bay từ nỗi nhớ
Xuống vai em trắng ngần
Áo cúc cài bỏ ngõ
Mộng nương nhờ khuôn trăng
Em mùa thu tóc ngắn
Khăn quàng cổ thơm nồng
Thương đời anh lận đận
Lưu lạc mấy mươi năm
Sầu xa ngái dòng sông
Theo em về bến đợi
Chút phấn thu rắc vội
Mùa ngâu lặng lẽ chờ
Giấu thu vàng vào mắt
Giấu lá chiều khô bay
Giữ tình nhau trong ngực
Sợ tháng ngày nhạt phai
Em mùa thu tóc ngắn
Qua phố nắm tay người
Con đường đi trăm bận
Em giờ buồn hay vui ?

Tình yêu đã cứu mạng anh và tình yêu cũng lấy mạng anh dễ như chơi đó Thu Dung. Phụ nữ là cái đẹp vĩnh cửu của nhân loại. Hehehe…háo sắc.
ThíchThích
Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh... ( Nguyên Sa)
Chúc mừng Thu Tóc Ngắn của anh Linh Phương … Rất mừng khi anh vui và khỏe . Cái đẹp cứu rỗi thế giới , nhưng tình yêu thì cứu mạng anh !!! Luôn bình an anh nhé .
ThíchThích
Thu Tóc Ngắn mới mẻ lắm!?Lãng mạn Tóc dài cài Trâm đã qua..Mộng bay theo nỗi nhớ xa..Trăng tàn..Cổ tích cũng qua mảnh sầu..Sót trong Trăng bóng Mưa ngâu!Khuôn Trăng diện mạo ban đầu Ông Giăng!Thu Tóc ngắn buồn trăm năm.Giấu trong nỗi nhớ một phần khóc Mưa.”Trời Mưa em Thơ ướt áo! ”Đểnh đoảng” Mẹ mắng hư sao khôn chừa!?”
ThíchThích