Tặng HỒ VIỆT KHUÊ
Một chỗ ngồi với nắng
Có lòng tôi ban mai
Bên tách cà phê đắng
Cùng hương hoa đầu ngày
Làn gió nào đi qua
Trên môi người phố núi
Cho em lời tình ca
Hát ru đời rong ruổi
Sương mù đêm qua phố
Nghe lạnh về một phương
Chiều thu xưa Đà Lạt
Đâu rồi bờ môi thương
Sân Bảo Tàng mỗi sáng
Một góc ngồi nhỏ nhoi
Trong tôi vừa tan xuống
Giọt cà phê đơn côi
MAI VIỆT

Một buổi sáng sương giăng / Trên lối về quán cũ/Hơi ấm một ngày Thu/Em tìm hoài chưa thấy…
ThíchThích
Một chỗ ngồi bâng khuâng…Vẫn ban mai với nắng Vẫn tách cà phê đắng!Nghe bờ môi hờ hững?Thu xưa-sân Bảo Tàng,Chiều xưa -Đà Lạt sương..Trong tôi chút ngỡ ngàng!Đâu rồi ,hồn lơ đãng..!?Làn gió buồn sẽ sàng..Lướt bờ môi miên man…Lời tình ca thênh thang…Cho em chút dịu dàng…Một chỗ ngồi chiều sang….
ThíchThích