Ngôi trường cũ có bao nhiêu ô cửa
Để tôi về đếm những đám mây
Tôi sẽ gọi một bầy chim sẻ nhỏ
Những con chim từ xa vắng lạc bầy
Tôi sẽ đứng như một người thiên cổ
Lớp học buồn, như từ cõi cô đơn
Thầy ngồi đó, đôi vai gầy tóc bạc
Chút ngậm ngùi, cơn nắng đọng hòang hôn
Tôi sẽ về để biết mình bé dại
Hôm nào đây, chạy đuổi cuộc hành trình
Sông núi ấy, hai bên bờ cách trở
Đứa nào còn, nào mất giữa đao binh
Tôi sẽ nhớ một người tôi yêu dấu
Người nào đâu, về lại buổi hôm qua
Dấu chân nhỏ như vết hài vạn cổ
Đôi mắt nào theo dõi cuộc đời ta
Tôi sẽ nghe những hồi chuông lễ sớm
Đứng bên cầu tôi sẽ đợi chờ ai
Trong sương muối, người còn mang áo trắng
Trắng cả vùng trời, trắng cả đời trai
Tôi cũng hiểu rồi cuối cùng thua lỗ
Khi bỏ trường tôi ra đứng bờ sông
Người bên ấy đang đợi thuyền ghé bến
Tôi bên này, mưa bấc lạnh căm căm
Dù dối lòng như cuộc đời chàng Dũng
Vì đám mây bên ô cửa gọi mời
Tôi bỏ xứ lao đầu vào binh lửa
Coi cuộc đời như một chuyện rong chơi
Và người ấy qua dòng sông sương muối
Tôi lên rừng theo dòng thác binh đao
Và người ấy theo sông về biển lớn
Tôi tội tù trả nợ kiếp bò trâu
Giờ thiếu phụ đã nằm trong lòng biển
Tôi về Đông, về Bắc, biết về đâu
Trăng thiếu phụ tôi mang vào song cửa
Cho một lần, cho vô tận thiên thu
Trần Hoài Thư

Ngôi trường cũ có bao nhiêu ô cửa
Để tôi về đếm những đám mây
Tôi sẽ gọi một bầy chim sẻ nhỏ
Những con chim từ xa vắng lạc bầy
Đến một ngày nào đó tôi nhớ ngôi trường mà mỗi ngày tôi vẫn đến…
ThíchThích
Ngậm ngùi, tiếc nuối thời đã qua phải không anh Trần Hoài Thư? đọc thơ anh nhớ đến nhân vật Dũng trong “Nửa chừng xuân” của Khái Hưng. Rất thích 2 đọan này:
Và người ấy qua dòng sông sương muối
Tôi lên rừng theo dòng thác binh đao
Và người ấy theo sông về biển lớn
Tôi tội tù trả nợ kiếp bò trâu
Giờ thiếu phụ đã nằm trong lòng biển
Tôi về Đông, về Bắc, biết về đâu
Trăng thiếu phụ tôi mang vào song cửa
Cho một lần, cho vô tận thiên thu.
ThíchThích
SÔNG NÚI ẤY HAI BÊN BỜ CÁCH TRỞ…
HAI BÊN BỜ CÁCH TRỞ MÃI KHÔNG THÔI…
Anh Trần Hoài Thư. Chúc chị khỏe , vui và anh muôn đời là một chỗ dựa êm ấm nhất .
ThíchThích
”Dấu Chân nhỏ như vết hài vạn cổ..Đôi Mắt nào theo dõi cuộc đời ta?”Tôi sẽ về Truờng Lớp có Mây qua..Gọi chim Sẻ vào lớp gặp Thầy..Tôi sẽ nhớ sẽ nghe về Ô Cửa đấy!Tôi sẽ hiểu sẽ biết Người tôi yêu dấu..Nghe chuông lễ sớm nghe tiếng kinh cầu..Nghe Người nằm trong lòng Biển sâu!Tôi nghe tội tù trả nợ kiếp Bò Trâu!Trăng thiếu phụ song cửa buồn âu sầu!”Cho một lần ,cho vô tận thiên thu”Trời ơi..Vạn cổ thành sầu cả đây sao?!
ThíchThích
Giờ thiếu phụ đã nằm trong lòng biển
Tôi về Đông, về Bắc, biết về đâu
Trăng thiếu phụ tôi mang vào song cửa
Cho một lần, cho vô tận thiên thu
Một chút ngậm ngùi
Cảm ơn bạn đã cho mình đọc một bài thơ thật hay
ThíchThích