Những nhà thơ bự.

nguyentri

Đỏ. Dân phụ hồ. Đẹp trai, chịu khó nên lọt mắt ông Chỉnh. Ông nầy có đứa con gái dậy thì năm mười ba, biết yêu năm mười bốn. Đến năm mười tám cô lấy chồng. Ta bà lắm chuyện kháo rằng:
– Cha Chỉnh không lấp cái lổ bằng tiền thì con Chinh chớ có hòng là vợ thằng Đỏ.
Đỏ được ông via vợ ưu ái cho một căn nhà. Thêm bộ đồ nghề xây dựng đủ để lên thầu. Ai nhà xây nóc thái, cả biệt thự kiểu pháp Đỏ nhận tất. Dưới trướng thợ, thầy. Đủ. Học hành không bao nhiêu nhưng xưa nay cái chi muốn đều mua được bằng tiền. Cácvizít của Đỏ được in “ Kỹ sư Trần Đỏ chuyên…”
Nhờ vôi vữa sắt thép Đỏ tậu được xế hộp. Thợ thầy không bao giờ hết việc. Muốn nhận đồng lương của Đỏ phải giỏi. Nhờ họ công ty xây dựng Trần Đỏ vang rền, và nhờ Đỏ tiếng khè của họ sau ly rượu cuối tuần luôn đậm mùi phấn khởi.
Xin đừng tưởng vôi vữa làm xơ cứng tâm hồn. Tâm tư Đỏ hỉ nộ ái ố chả thua thằng đếch nào. Và những điều ấy anh trang trải lên giấy. Học ít nhưng thừa biết, ngoại trừ vần điệu còn có thơ tự do. Đỏ viết và gom lại cả trăm bài đủ thể loại. Chuyện xây tô, dán gạch, dựng cột đều hoá thành lục bát hoặc tứ tuyệt. Thời in ấn dễ ẹc, anh bấm nút và cho bầy thợ thầy dưới trướng đọc cho vui. Mẹ cha ơi, chúng xoe mắt không ngờ anh cho vôi vữa và sắt thép chắp cánh bay cao. Trong cái mở hổ lốn tả pín lù cũng có thằng nằm trong hội thơ ca cấp ấp, tục gọi câu lạc bộ thơ liền rủ rê Đỏ gia nhập. Còn nói vào hội anh mới phát huy được tài mình. Đỏ ok liền.
Cái câu lạc bộ thơ ca nầy hẻo lắm. Nam phụ lão và mấy em mười tám đôi mươi tụ lại bên chén rượu mà bình thơ. Được chừng mười ngoe. Tuy nhiên tài năng có thừa, thơ cứ theo rượu tuôn lai láng. Đỏ xưa nay bia là chính nên ra mắt bằng hai thùng Ken và mươi bài thơ mà anh cho rằng hay nhất trong sự nghiệp thi ca của mình. Ngài tộc trưởng thơ gật gù:
– Thơ anh có hồn lắm, tôi sẽ giới thiệu anh với một nhà thơ cấp tỉnh xem sao.
Thơ được khen là quá quý, lại được hứa sẽ giới thiệu lên trên là không tưởng. Đỏ xưa nay vốn múng manh là chính, nghĩ rằng muốn công cho sập thành không chi hơn tiền. Nên chi mỗi lần họp hội là anh chủ xị chung chi bữa nhậu. Vậy là các thành viên phong anh lên hàm chủ tịch, tuy miệng nhưng giá trị gấp trăm lần văn bản có dấu đỏ.
Một nhà thơ nghe rằng cấp tỉnh được mời xuống tham dự buổi họp mặt cho vui. Người thơ được long trọng mời ngồi ghế danh dự. Thôi thì bia bọt và thơ tha hồ đọc. Nhà thơ cấp tỉnh hạ cố nói với Đỏ:
– Anh có đọc qua thơ em, nhiều bài rất có hồn, xin chúc mừng.
Nói xong nhà thơ nâng lon tu một hơi, ợ một phát rõ dài. Đỏ hỏi:
– Theo anh bài nào có hồn nhất ạ?
Nhà nói sau khi tu thêm một hơi bia:
– Đó là bài hạnh phúc.
Bằng một giọng diễn cảm ngài đọc:
Vôi vữa và sắt thép
Anh tạo nên tầm cao
Bên trong cao và rộng
Là tình yêu đôi ta

Hạnh phúc.
Đọc xong nhà thơ vỗ đùi đánh đét khen đã đời rồi nhưng một phát:
– Thơ em hay, có hồn nhưng khuyết điểm là trực diện, phải làm sao không cho ý tứ lộ ra, người đọc phải tìm tòi suy nghĩ, thì ta và thơ ta mới yên vị trong lòng họ. Hiểu không?
Đỏ ngơ như bò đội nón, nhà nói tiếp:
– Em hãy nghe bài thơ nầy của anh:
Con cá bói chim
Nằm dưới đáy ao sâu
Chờ con én liệng
Đớp
.
Nhà thơ hỏi:
– Em thấy gì, hiểu gì, nghe ra gì trong bài nầy?
Đỏ yên lặng. Biết là anh chết tức khắc. Nhà thơ đắc ý:
– Thơ phải bí ẩn, Phải tạo được suy tư cho độc giả. Như thơ của Bà huyện Thanh Quan vậy, tục mà thanh thanh mà tục. Em biết bà chúa thơ nôm không?
– Dạ thưa anh không ạ.
Nhà thơ cấp cao liền đọc cho Đỏ nghe bài thân em như quả mít trên cây rồi bài chàng với thiếp đêm khuya bất ý vân vân. Và kết luận:
– Em phải dấu ý mình đi, hiểu không?
Đỏ nể nang nhà thơ bự lắm. Đỏ mong thơ mình in trên một tờ báo chi đó xiết bao. Muốn vậy phải thơ phải có ý ẩn, sao cho nhà thơ không nhận ra là đạt. Đỏ vắt ác moi tim. Uống cả chục thùng hê-nê-ken, thêm chai uýt ky mới ra được một bài. Anh nhờ một bạn thơ cấp ấp đưa anh đến hội kiến nhà thơ tại tư gia của người.
Nhà thơ bự nằm còng queo như con tôm luộc trên nền nhà. Khách đến lồm cồm ngồi dậy, mắt ghèn, khoé mép còn vương nước dãi, mặt mày ngu tợn, bình dân gọi say ke. Sau khi vệ sinh nhà thơ tiếp khách.
Khách mang đến một Votka thứ thiệt. Mồi màng đủ. Ngà men, Đỏ đưa bài thơ cho người thơ xin ngài đánh cho một giá. Đọc xong nhà thơ thần người nghĩ ngợi. Lâu lắc mới phán rằng:
– Tâm sự chú mày giống tâm sự đời anh.
Rồi người ôm Đỏ ra chiều tri kỷ. Sau đó đọc bài thơ:
đêm huyền diệu
trong lụa là gấm vóc
đôi ta
vai kề vai, má kề má trong tay nhau cùng vui trên điện ngọc
nhưng
tan tành huyễn mộng
ta nghe đổ vỡ đến tận cùng
hận nầy biết tỏ cùng ai?

Nhà thơ cấp ấp đọc xong không hiểu cái chi mô, nhưng cũng khen tưới hạt sen. Rồi nhân lúc Đỏ đi ngoài thơ cấp ấp hỏi cấp bự:
– Em không hiểu ý tứ bài nầy anh ạ.
– Chú mày chả biết đếch gì. Là con vợ nó mất trinh trước khi lấy nó mầy hiểu không?

NguyễnTrí

6 thoughts on “Những nhà thơ bự.

  1. Hình đại diện của Hương Thủy Hương Thủy nói:

    Hic! Phen này mấy nhà thơ cấp ấp, xã, phường, tỉnh, quốc gia đều …nhột.

    Thích

  2. Hình đại diện của Nguyên Vi Nguyên Vi nói:

    – Chú mày chả biết đếch gì. Là con vợ nó mất trinh trước khi lấy nó mầy hiểu không?

    – Em hiểu…chết liền, thưa anh!

    Thích

  3. Hình đại diện của Du Ngã Du Ngã nói:

    Hé hé hé, bự thiệt!

    Thích

  4. Nhàvăn NGUYỄN TRÍ ác vừa vừa , để cho các nhà thơ làm ăn với nghen

    Thích

  5. Tiếu ngạo giang hồ thơ thẩn thơ..Dọc ngang ngang dọc thơ thẩn thờ…Nhà thơ cấp Bự Sư cấp nhỏ.Giải thích thơ thơ mệt đứ đừ!Mệt quá cấp Bự rên hừ..hừ..Thơ thẩn no hơi buồn ứ.. hự..Kỷ sư tâm hồn thiên đàng thư Địa ngục thư thư nhào vô ”thử”….thực hư!!!

    Thích

Gửi phản hồi cho Du Ngã Hủy trả lời