TÊN BỒI BÀN CHẾT TIỆT!

luuthy

Nói chung cũng như nói riêng, “bồi” mà đi kèm theo chữ nào đó thường đều có cái nghĩa không hay cho lắm.
Như tiếng Anh bồi, hay tiếng bồi, là ám chỉ cái thứ tiếng Anh ăn đong, vô văn phạm, không trường lớp, ngoài vòng rào hàn lâm, cái tiếng chỉ do học ở ngoài đường, bên bến xe đò hay nơi trạm xe buýt.
Bồi cũng nằm trong cái chữ “cao bồi.” Cao bồi là chữ phiên âm từ chữ cowboy của tiếng Anh, có nghĩa là những anh chăn bò miền viễn tây nước Mỹ. Bận chăn bò nên đương nhiên là không có thì giờ đâu mà đi học. Người vô học mà lại kiểm soát được cái đàn bò đông cả nghìn con, con nào con nấy lực lưỡng, khoẻ mạnh, và “ngu như bò” phải gọi là tài. Có “ngu như bò” mới chịu ngoan ngoãn nghe theo lời sai khiến của một thằng cao bồi thất học. Một thằng cao bồi kiểm soát mấy nghìn con bò. Mấy chục triệu con bò chịu nghe theo lời dạy bảo của vài trăm hay nhiều khi chỉ mười mấy tên cao bồi mất dạy.
Nói tiếng bồi hay cao bồi thì đúng là thuộc phường vô học, nhưng sao lại có cái chữ “bồi bút”. Người cầm bút đâu có phải là dân vô học i tờ ít. Người cầm bút văn hay chữ tốt này. Người cầm bút viết câu nào ra câu đó, viết đúng văn phạm, theo đúng cách hành văn, chữ nào dùng phải ra nghĩa nấy, chấm chỗ này, phết chỗ kia, nơi này xuống hàng, cuối câu kia phải để cái dấu than “!” đầy triết lý cao siêu. Cầm bút đâu có phải ai ai cũng làm được. Đâu có phải cứ có cái tay, cầm cái bút lên, đưa cái bút xuống là thành người cầm bút được đâu.
Như vậy chắc chắn cái chữ bồi trong bồi bút không có nghĩa như chữ bồi trong tiếng Anh bồi, Pháp bồi, Nga bồi hay cao bồi đá cá lăn dưa trên kia.
Thế thì cái chữ bồi này nghĩa là gì và do đâu mà có?
Phải kiếm người có thẩm quyền hỏi mới được. Cứ thắc ma thắc mắc sẽ không bao giờ có câu trả lời. Tôi mới đưa cái “bức xúc” này ra hỏi một vị có thẩm quyền về ngữ học. Bằng cấp của vị này thì khỏi phải nói, trên dưới cũng vài chục cái bằng với tước vị, tham luận hội thảo thì hết biết, cứ vài ngày là họp hành một nơi, máy bay xe con cứ đi như là đi chợ, tiệc tùng liên miên nên bia bọt nốc vô cũng phải vài trăm ngàn lít.
Vị này bận như vậy nên gặp mặt để hỏi không phải là điều dễ dàng, phải dùng email mà hỏi thôi.
Tôi email xong, đúng 9 tháng 10 ngày, tôi mới nhận được cái hồi âm. Không thấy ngài trả lời trực tiếp mà chỉ thấy ngài copy và paste cái đường link một bài viết nói về cái anh bồi bàn chết tiệt.
Đọc xong, tôi mới ngộ ra cái chữ bồi trong bồi bút.
Mời bạn đọc… đọc cái bài tôi copy lại, có sửa đổi chút ít cho bớt cái mùi “bồi bút” …. Xin mời …

Tên Bồi Bàn Chết Tiệt
Gene Perret

Không có gì sướng cho bằng đi ăn tiệm, có phải không nào? Nấu thì có người nấu, dọn lên bàn thì có người khác dọn… và ăn xong lại còn có người dọn dẹp rửa chén cho mình nữa chứ. Sướng thì thôi! Bạn chỉ việc nhai, nuốt và trả tiền. Nhưng mà cái thời đi ăn tiệm sướng như là chuột sa đỉnh nếp đã qua rồi. Giờ cứ như là con chuột trong phòng thí nghiệm, ngửi thấy mùi phó mát, chạy tới chạy lui, đi đường nào cũng đụng phải cái vách ngăn…

“Xin chào quý khách, dạ bốn người phải không ạ?”
“Vâng, 4 người.”
“Dạ, hút thuốc hay là không hút thuốc?”
“Không hút thuốc.”
“Quý khách muốn ngồi ăn bên trong hay bên ngoài tiệm?”
“Bên trong đi.”
“Đúng đấy, thưa quý khách,” Anh ta hỏi tiếp:”Quý khách thích ngồi ở phòng ăn chính, phòng ăn sát sân hay là khu nhà có kinh che?
“Ờ…ờ… để coi thử …”
“Chúng tôi có thể đưa quý khách tới ngồi ở khu nhà kính với phong cảnh tuyệt vời.”
Tôi hưởng ứng ngay lập tức và đi theo anh ta:
“Tôi nghĩ anh nói chí phải.”
“Bây giờ quý khách thích ngồi hướng nhìn ra sân golf, nhìn cảnh mặt trời lặn trên hồ hay nhìn những ngọn núi hùng vĩ ở phía tây?”
Tôi nghĩ thầm thôi cứ để cho anh ta chọn phứt đi cho xong chuyện:
“Chỗ nào anh thấy đẹp là được rồi!”
Thế rồi anh ta đưa chúng tôi tới chỗ ngồi hướng về sân golf, hồ nước hay núi non hùng vĩ gì gì đó tôi cũng chịu vì lúc đó trời đã tối, bên ngoài tối đen như mực.
Thế rồi một người bồi bàn khác trẻ hơn, ăn bận càng bảnh hơn chúng tôi nhiều, đến bàn chào và tự giới thiệu:
“Xin chào quý khách. Tôi tên là Paul. Pờ ôn Pôn. Tôi sẽ phụ trách bàn này tối nay. Quý khách có muốn ngắm cảnh thêm vài phút rồi đặt món ăn hay không?
Tôi liền nói ngay:
“Không, không, tôi là fan của thịt bò khoai tây, cho tôi món thịt bò thăn và khoai tây nướng.”
“Quý khách dùng với súp hay rau trộn?”
“Rau trộn.”
“Quý khách muốn dùng thứ nào? Nhà hàng chúng tôi có rau xanh thập cẩm, rau trộn với củ dền đỏ, hay rau diếp trộn với tôm.”
“Rau xanh thôi.”
“Vâng, thưa quý khách. Thế còn dầu trộn rau, quý khách thích loại nào ạ?”
Tôi không muốn kéo dài cuộc khẩu cung này nữa:
“Bất cứ loại nào cũng được.”
Anh ta cứ hỏi:
“Chúng tôi có dầu giấm kem kiểu Ý, có phó mát xanh, có giấm chua, có Thousand Island, Dijon với mật ong, rồi còn Ranch… …”
Tôi cướp lời:
“Đem bất cứ thứ nào ra cũng được…”
Anh ta vẫn đứng đó:
“Dầu trộn kiểu Ý là loại rất đặc biệt chỉ có tại nhà hàng chúng tôi. Có được không ạ, thưa quý khách?”
Tôi đáp cộc lốc:
“Ừ.”
Anh lại hỏi:
“Còn khoai tây thì sao ạ?”
Tôi thừa biết cái gì sắp đến sẽ xảy ra nên không muốn anh ta đứng lải nhải thêm nữa:
“Tôi chỉ muốn khoai tây nướng mà thôi, hiểu chưa? Không kèm theo với cái giống gì hết.”
Anh ta cứ hỏi tới:
“Không bơ, không kem chua à, quý khách?”
“Không!”
“Không hành à?”
Đến nước này là tôi hết chịu đựng nổi nên phải quát lên:
“Không. Không, nhất định là không. Anh không hiểu tôi nói gì à? Tôi không muốn cái gì với khoai tây hết. Cứ mang ra cho tôi khoai tây nướng với thịt bò là được rồi.”
Anh ta lại chĩa mũi dùi sang thịt bò:
“Quý khách muốn 200 gram, 250 gram hay 350 gram thưa ông?”
“Bao nhiêu cũng được.”
“Quý khách muốn ăn tái, tái vừa vừa, vừa, vừa chín hay chín hẳn thưa quý khách?”
Tôi không thể nào chịu đựng được nữa:
“Ê! Anh… anh…”
Anh ta vẫn không tha tôi:
“Quý khách muốn broccoli, bắp hay cà rốt đi chung với thịt bò ạ?”
Như giọt nước tràn ly. Nổi khùng lên, tôi ném khăn ăn xuống đất, đứng phắt dậy, xắn tay áo, xông vào anh ta và hét lớn:
“Đồ khốn kiếp! Mày ra ngoài kia ngay… Tao… Tao đây sẽ dạy cho mầy một bài học.”
“Vâng, tuỳ quý khách. Quý khách muốn ở bãi đậu xe, ngay hành lang hay trên đường lớn trước mặt nhà hàng, thưa quý khách?”
“Tao muốn ngay tại đây…”
Nói xong tôi đưa tay đấm anh ta. Anh ta né rồi phản công bằng một cú móc tay trái vào hàm tôi…. Các bạn thân mến, đó là lần đầu tiên trong cái đêm nghiệt ngã đó anh ta đã không hỏi tôi muốn bị đấm ở đâu…Tôi choáng váng ngã xuống ghế trong khi các người khác tới kéo anh bồi bàn đó ra.
Tôi có cảm giác ai đó nới lỏng cà vạt tôi ra, mở nút áo cổ và vả nhẹ vào mặt tôi… Khi tôi tỉnh lại, tôi thấy trước mặt tôi là gương mặt lo âu của một tay bồi bàn khác … Anh ta xin lỗi ráo riết và đề nghị sẽ đưa nước cho tôi uống, gọi y tá hay bất cứ cái gì tôi muốn…
Tôi lúng túng nói:
“Không, không … đừng gọi ai đến hết….cho tôi ly nước là được rồi..”
“Vâng, thưa quý khách, có ngay ạ.”
Anh ta hớn hở đáp lại sự đòi hỏi quá dễ thực hiện của tôi…
Rồi tiếp:
“Quý khách muốn nước suối nhập cảng, nước soda, nước chanh hay nước lọc, thưa quý khách?”


Gene Perret

LƯU THY

Advertisement

4 thoughts on “TÊN BỒI BÀN CHẾT TIỆT!

  1. Bồi bàn bồi bút bồi bồi…Bồi như sông chảy riết rồi lỡ sâu!Có lỡ có bồi phải nào?Viết lên tâm sự sông đào sông trôi….

  2. Võ Xuân Đào nói:

    Bồi bút là cây viết người bồi (bàn) cầm trên tay để ghi những món thực khách gọi như thường thấy chỗ ông VCM. Đơn giản vậy mà ông Lưu Thy viết dài, đọc mỏi mắt và phải suy gẫm. Mệt đầu.Hèn chi ốm nhách.

  3. QUY. NGUYENHOANG nói:

    Đọc truyện nào của Lưu Thy cũng thú vị và có cái để suy nghĩ!

  4. Hay… mà nhức cái đầu!

Comment

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s