CHUYỆN TRÊN TÀU

dunga

Lên tàu về quê. Mới vào sân ga đã thấy quanh mình “ngân vang” lên những âm thanh đất Quảng. Người Quảng, tất nhiên phải nói giọng Quảng, cái chất giọng nghe đầy vị khoai sắn, chơn chất, mộc mạc đến tận cùng, cái chất giọng trầm và nặng ngay cả khi phát ra từ đôi môi hồng gợi cảm. Chuyến tàu này từ Sài Gòn ra và điểm cuối cùng là Huế, khách đi tàu người Quảng khá đông. Toa tôi nằm, chỉ có một chị không phải là người Quảng Nam, chị ấy là người… Quảng Ngãi (!!!). Nghĩa là chạy trời cũng không khỏi người… Quảng, hehe!

1.
Đầu tiên là cặp trai gái trẻ nằm ở tầng 3, chắc là một đôi tình nhân đang du lịch đất Nha Trang trở về. Lên tàu xong, hai cô cậu mang hết ba lô túi xách va li tuốt lên… tầng 3 luôn, kể cả đôi giày cao gót của cô gái và đôi giày trắng sành điệu của cậu trai. Hehe, cho nó “chéc eng”, vật bất ly thân, kỹ càng đúng kiểu xứ Quảng. Chàng còn dặn dò nàng phải nằm quay đầu ra hành lang, đỡ xóc hơn, gối phải lật trái lại để nằm cho sạch, vv và vv… Kỹ sư như tôi cũng thầm bái phục chàng “sư kỹ”!!! May mà cô gái (cũng là dân Quảng) ngoan ngoãn nghe lời, không…. cãi tí nào!

Anh chàng tầng 2 mang theo cháu bé khoảng 2-3 tuổi gì đó, cháu đang nhớ mẹ, thỉnh thoảng lại nhè ra khóc. Lát sau, thấy anh chàng gọi điện về cho vợ, bắt đầu chuyện dặn dò. Ngoài những chuyện báo giờ về tới nhà, chàng dặn chuyện đóng cửa nhà, cửa trước gài ra sao, cửa sau khóa ra sao… và 3-4 lần xen giữa câu chuyện luôn nhắc đi nhắc lại: Em nhớ dắt chiếc honda 67 vô nhà, khóa cổ cẩn thận không thì “thèng mô nó vô nó dét mất”! Chắc chàng ta là dân “chơi xe cổ”, chiếc honda này là của hiếm thời nay mà!

Đến bà chị Quảng Ngãi, tới tầm 3 giờ sáng, chỉ hốt hoảng tung mền ngồi dậy, la hỏi tới ga Đức Phổ chưa? Trong khi cả toa còn ngái ngủ, chị bước ra hành lang kêu ông trực tàu inh ỏi. Giọng Quảng giữa đêm vắng vẻ, vang lên như kẻng báo động, át cả tiếng máy tàu xình xịch, làm tôi giật cả mình tưởng như đang ở thời chiến tranh, pháo kích vô thành phố, hốt hoảng chực chạy xuống hầm trú ẩn! Hú hồn là chưa tới ga Đức Phổ, rứa mà ông trực tàu cũng bị chị lên lớp, mắng mỏ một cấp! Hehe, ông trực tàu này cũng dân Quảng, chắc muốn cãi cọ ghê lắm, nhưng vóc dáng nhỏ thó bên bà chị đang nổi đóa to như gấu mẹ, đành… nhịn cho lành!

2.
Chợt nhớ những chuyện về người xứ Quảng.

Ông anh vào Sài Gòn, mở xưởng làm cửa nhôm, sau mấy năm đưa người ở quê vào làm thợ, chịu không thấu vì chủ nói đâu thợ cãi đó, đến lắp ráp cửa cho chủ nhà, cũng cự cãi chủ nhà luôn, báo hại ổng phải đi năn nỉ. Giờ đến chơi thấy ổng trương cái bảng tuyển thợ có hàng ghi chú: không tuyển người Quảng Nam!

Rứa nhưng một ông anh khác, mần nghề luật sư, lại trương cái bảng hiệu rất oách: Luật sư Phạm Văn G. (chính gốc Quảng Nam). Hahaha, dân Quảng Nam mà làm thầy cãi thì số dách rồi!

Còn thằng cháu, vô Sài Gòn làm nghề xe ôm, một bữa về nhà nhăn nhó với mẹ: lần sau tui thề không chở mấy cha người Quảng nữa! Mẹ nó mới la: Cha mày, chớ mày là dân gì? Mà sao? Thằng cháu cáu kỉnh: Mình đã biết đồng hương rồi. Nói bằng già nửa giá chở người ta, rứa mà chả còn kỳ kèo trả tới trả lui, hổng chịu đi nữa. Nghĩ tình, con cũng chở, mà ghét quá đi!

Hổng biết khi kể những chuyện này có mang lỗi nói xấu quê mình hông ta!

3.
Nhưng rồi một ý nghĩ lóe lên, lẩm nhẩm nghĩ và cười thầm trong bụng: Lấy thằng người Quảng làm chồng thì tạm OK, nhưng chọn làm bồ… thì nhiều lúc cũng điên cái đầu lắm hỉ???

DU NGÃ

10 thoughts on “CHUYỆN TRÊN TÀU

  1. LÁU CÁ nói:

    Du Ngã ơi , bạn đã gieo thì phải gặt , đừng bỏ của chạy lấy người !!!
    Bạn hãy giải thích giùm tôi chút :
    Tại sao :Lấy thằng người Quảng làm chồng thì tạm OK, nhưng chọn làm bồ… thì nhiều lúc cũng điên cái đầu lắm hỉ???

    • Du Ngã nói:

      Thì DN tui cũng đang hỏi đó. Ai có “bồ” Quỡng Nôm trả lời dùm tui chút đi!
      Còn cái vế chồng, DN tui thấy “tạm” OK, ông chồng Quảng nào cũng khá chỉn chu biết kỹ lưỡng trong làm ăn, biết lo lắng trong gia đình, nhất là những ông tha phương cầu thực (như tui chẳng hạn, hihi). Tất nhiên, mười ngón tay có ngón ngắn ngón dài!

      • Kim Thơ nói:

        Hihi…Một ông chồng chỉn chu, biết kỹ lưỡng trong làm ăn, biết lo lắng trong gia đình… Lấy đâu có “bồ” mà hỏi, hở ông Du Ngã???

        • Du Ngã nói:

          Đừng tin tưởng “quá” như vậy! Những ông chồng đó dễ thành đích ngắm của nhiều người đấy bạn!

  2. Trần thị Trúc Hạ nói:

    Đi có 500 cây số mà hóng hớt không thiếu chuyện gì….Đúng là ” Quảng” chính hiệu !….

  3. Chuyện trên tàu nào phải tầm phào?Chuyện quanh mình người nào cũng dễ thương sao!”Quảng Nam hay cãi Quảng Ngãi hay lo…ra…!Quảng nhiều Quảng quá xứ người ta của mình!

  4. Nguyên Vi nói:

    Một cách tự trào…dễ thương kiểu dân Scốt-len! Thân ái anh DN.

Comment

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s