Đêm
bắt đầu bằng tiếng nấc thầm
và những giọt mùa tháng năm
bám vội vàng
trên thành cửa sổ
Chiều trầm rồi
trên cánh lá
…vô tâm
Em khóc thương ai, cành liễu rũ
Mà tay thuôn ôm hết cô đơn
Buồn vắt trong em từng giọt nhỏ
Tháng ngày sương phụ cõng trên lưng
Rơi
Rơi đi
tiếng chim đêm thảng thốt
Hiên nhà thèm một chút trăng trong
Vắt trên vai
nỗi buồn sũng nước
người trở về
từ những long đong
Nỗi nhớ thường mang hình xoắn ốc
xoáy vào đêm bật tiếng gió gào
Ta ngồi với đêm đất trời trở dạ
chập chùng
chập chùng
rớt xuống nỗi đau…
NGUYỄN NGỌC NGHĨA
(05.5.2014)

Ôi bài thơ hay quá anh Nghĩa ơi. Em xin phép share bài này…
ThíchThích
Rơi
Rơi đi
tiếng chim đêm thảng thốt
Hiên nhà thèm một chút trăng trong
Vắt trên vai
nỗi buồn sũng nước
người trở về
từ những long đong
Anh Nghĩa ơi , Xưa NGUYỄN DU viết :
Bắt phong trần ,PHẢI phong trần...
Có người đề nghị:
Bắt phong trần , CÃI phong trần
NGUYỄN DU dưới mộ một phen xiết bao tức giận vì chỉ một chữ thôi mà hư hại cả một NHÂN SINH QUAN , THẾ GIỚI QUAN , VŨ TRỤ QUAN của Ông
Nay Anh Nghĩa viết :
Người trở về từ những long đong
Có người đề nghị :
Người trở về những bước thong dong ...
Anh Nghĩa nghĩ sao ??? Mở ngoặc đơn : Anh hãy binh vực cho tác phẩm của anh đi , đừng bị lung lạc bởi ma trận .
ThíchThích
TD ơi, nếu thong dọng bước trở về thì phơi phới lòng xuân, đâu thể cảm nhận được nỗi đau rớt xuống chập chùng trên vai, phải ko bạn ta?
ThíchThích
D thấy trong bài thơ có tới 2 chủ thể : TA và NGƯỜI . TA đau nhưng phải để cho NGƯỜI thong dong tự tại chớ anh Nghĩa . Vậy mới có câu : ĐƯỜNG DÀI HẠNH PHÚC CẦU CHÚC CHO NGƯỜI …
Thôi D đi kiếm cơm đây , ko chọc anh nữa . Nhớ gởi bài cho Tương Tri anh nhé .
ThíchThích
Lá vô tâm chiều trầm..Buồn đêm mưa tháng năm!Nhớ xoắn ốc hình trăng!Tiếng chim kêu buồn mang…Tiếng nấc rơi lặng thầm…Buồn tiếp nối buồn vắng!?Những giot sương lá ngàn..Đêm trôi đêm bàng hoàng!
ThíchThích