Thuỷ Tinh Tan Vỡ

nguyenphuoctieudi
Nguyễn Phước Tiểu Di

CHƯƠNG 3:

-Đó là một thảm kịch, cháu hiểu không Diệp … Một thảm kịch mà chúng ta sẽ phải giải quyết một cách hết sức hợp lý hợp tình…
-Cháu không cần hiểu gì hết. Ba cháu sắp được thả rồi … ba cháu gởi thư về nè bác
-Lâu lắm mới thấy cháu vui, nhưng cháu dùng từ “thả” là không ổn rồi … Học tập xong thì về chứ có ai bắt bớ giam cầm gì đâu mà “thả”, cháu.
-Bác có đến những trại cải tạo bao giờ chưa??? Đến bất ngờ thôi chứ không phải kiểu quan lớn vi hành??? Cháu đã từng chui rúc trong rừng tìm thăm ba cháu khi chưa được phép thăm nuôi…
Ông đặt bàn tay to lớn lên tóc tôi, vỗ nhè nhẹ:
-Bình tĩnh kể bác nghe.
( nhiều người phục ông ở tài dân vận … ông đã lấy lòng được một con bé đa nghi, thủ thế và khó chịu như tôi.)
Tôi chớp mắt, cố giữ mình không khóc, tôi nghĩ mình đã cứng rắn chai lì đi nhiều lắm. Im lặng, tôi nhớ lại những gì xảy ra cách đây 8 tháng mà vẫn còn hiển hiện rõ ràng như mới hôm qua.
…Từ con đường mòn xuống núi, một dòng người xiêu vẹo nương trong bóng  chiều nhập nhoạng … Như đám tàn quân chiều trận mạc/ Khoác chiến bào che giấu vết thương … (VDC)   những chiếc áo lính trở nên rộng thùng thình, bạc phếch màu hoang phế … Những vết thương đâu thể che giấu trong những đôi mắt mõi mòn tuyệt vọng… mà cần chi che giấu??? Tôi níu chặc tay người đàn bà vừa quen trong chuyến đi này, hốt hoảng:
-Sao chẳng thấy ba em đâu cả chị ơi! Hay còn đường nào khác nữa?
– Chờ chút đi em. Chỉ có một đường thôi, đi từng đội một…
Người đàn bà vừa nhìn thấy chồng  buông tay tôi, chạy ùa tới. Tôi ngơ ngác đứng lại một mình. Một người đàn ông lớn tuổi rời đoàn, đến cạnh tôi:
-Cháu tìm ai?
-Ba cháu, ông TTD, trước chỉ huy Trung Tâm Huấn Luyện Công Chức ở Nha Trang. Chú có thấy ba cháu không?
– Có chứ, ba cháu đi sau cùng đó. cháu về Nhatrang cho chú gởi lá thư,
Ông đặt khúc gỗ xuống, lấy trong túi ra một lá thư nhàu nát, vuốt ngay lại, trao tôi… Tôi mở ba lô cất vào cẩn thận … những lá thư được đưa về cho người thân bằng mọi cách …những tin tức rất mơ hồ đến tay người nhận trãi qua những quãng thời gian rất xa…
Có ai vỗ vai tôi, tôi giật mình đứng thẳng người lên, hét lớn:
-Ba, trời ơi, ba.
Nước mắt tôi ràn rụa chảy…Tôi tưởng mình không còn vắt ra một giọt nước mắt nào nữa sau 2 ngày chui rúc tuyệt vọng trong rừng… Tôi ôm chặt lấy ba tôi, hít hà đánh hơi ông như con chó con hệt những ngày thơ ấu … Không còn mùi xì gà La Habana thơm thơm , không còn mùi cognac nồng nồng, không cả mùi hương gỗ của những lần ông đi rừng về nữa … Chỉ là mùi chua của mồ hôi, mùi khét của nắng đốt, mùi nồng của một loại thuốc lá rẻ tiền… nhưng tôi vẫn được bao bọc bởi một mùi hương yêu thương  tuyệt đối…Tôi rúc vào ông để tìm một hạnh phúc, một niềm hy vọng được chở che như ngày xưa, để tôi có thể dõng dạc tự hào: tôi không hề sợ ai khi có ba tôi bên cạnh!!! Chiếc rựa trên vai ông đè nặng vai tôi đau điếng…ông ném chiếc rựa xuống đất, dịu dàng:
-Can đảm lên, nhóc con. Nước mắt đâu mà nhiều vậy, ướt hết cả áo ba rồi.
Tôi không ngừng nức nở…tôi muốn kể chuyện này chuyện nọ cho ba nghe  nhưng không thể nói khi đang khóc tức tưởi. Ba tôi hỏi:
-Mẹ và tụi nhỏ sao rồi??? Con đem gì nhiều vậy??? Xách nặng giỏi quá ta!
Tôi chùi mặt vào vai áo ba chua lét:
-Mẹ đem thuốc tension, thuốc lá, thức ăn khô và tiền … con cố đem nhiều thứ để ba dùng.
Ba tôi cười:
-Con gái ba giỏi quá, chỉ có điều là mít ướt quá đi! Duy làm gì ở nhà vậy con?
– Nó đi làm thủy lợi ở Đồng Tròn  ba ơi, hôm nó về tay chân rướm máu vì chưa quen cầm cuốc,
Nói xong tôi thấy mình ngu và lanh chanh kinh khủng. Duy là cậu trưởng nam yêu quý của ông. Ông vẫn so sánh để chọc cho tôi giận hồi còn ở nhà: Nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô… Tôi ân hận vì đã dại dột nói điều không nên nói, tôi lén nhìn mặt ông dò xét … nhưng ông rất thản nhiên, bất cứ tình huống nào ông cũng thản nhiên và chấp nhận:
-Để nó cực khổ cho quen con à. Con lớn nhất nhà, phải giúp mẹ để ý bọn nhỏ học hành nghen con.Tôi cắn môi:
-Ba ơi, ba học tập có sao không???
Hiểu ý tôi, ông cười, những vết chân chim ở cuối đuôi mắt nheo lại  hiền lành :
-Không sao, ba ở trại chung với mấy chú, mấy anh trong trung tâm …toàn người nhà cả đó mà…
Để chứng thực lời nói đó, người đàn ông đứng chờ ba tôi nãy giờ tiến tới …đó là anh Thiện, người vẫn đi cạnh ba tôi từ ngày trước, anh nhìn tôi, xót xa:
– Diệp theo người ta về chứ lạc đó. Lúc nào bọn anh cũng bên  ba .
Ba vuốt tóc tôi, dịu dàng:
-Về đi con, chắc tết ba sẽ về.
Ông quay lưng đi, anh Thiện cúi xuống lượm chiếc rựa ông quên nhặt … Bóng hai người dềnh dàng đi  trong chiều âm u … những sợi nắng quái rơi rớt  trên từng đám cây rừng đe dọa một đêm mưa tầm tả …Ước chi ba tôi quay lại một lần, nhưng ông không hề quay lại … tôi ngồi xuống, khóc nức nở, cho đến khi người đàn bà mới quen đến dẫn tôi về:
– Nín đi, tháng sau chị sẽ dẫn em đi nữa …Mình phải ra khỏi rừng nhanh sợ mưa …
(Nhưng  tôi đã không gặp lại chị thêm một lần nào nữa dù chị cho địa chỉ … khi tôi tới thì nhà chị đã bị tịch thu vì vắng chủ… chị dẫn con đi vượt biển… tôi vẫn cố tìm lại chị qua tin tức người quen nhưng vẫn biệt tăm …)

CHƯƠNG 4:

Tôi không thể tưởng tượng nỗi là ba tôi đã ra đi, vĩnh viễn ra đi…Không một tin tức nào cho đến khi tôi được gọi đến Bệnh Viện Tỉnh để ký giấy mang ba về nhà chôn cất!!!
Lý do ghi trong hồ sơ bệnh án: huyết áp cao, đứt mạch máu não …
Mấy anh cùng tổ của ba theo về bệnh viện nói: Ông không uống thuốc nữa …

Tôi không hiểu được … tôi chai cứng cảm giác từ ngày ấy. Những cái chết thật phi lý …
Những cái chết sau khi tàn cuộc chiến …
Những cái chết tức tưởi trong hòa bình …
Cũng xong một kiếp người …
Điều an ủi lớn nhất là đám tang ông đông đến nỗi dân phòng phải xuống giữ an ninh trật tự  và ghi tên từng người đi đưa đám… nhưng chẳng ai dám làm khó dễ gì khi có sự hiện diện của ông bà chính ủy… Chắc ba tôi lại mỉm cười như  ngày nào khi đưa cho tôi bài thơ  ông viết:

Học tập chưa xong đã hiểu rồi
Từ nay phú địa thế là thôi
Công danh sự nghiệp cò ngay cánh
Một phút cơ đồ chó quỵt đuôi
Giận vợ còn ham đài các mãi
Buồn con vẫn giữ tác phong chơi
Phen rồi sớm liệu đeo đuôi nghé
Đến nỗi nào tiêu vốn lẫn lời …

Tôi không hiểu được …Tôi nghĩ rằng không còn nỗi đau nào lớn hơn…

Vĩnh biệt ba và những ngày tươi đẹp …

17 thoughts on “Thuỷ Tinh Tan Vỡ

  1. MẶC MẶC NGUYỄN KHOA nói:

    Bạn TẠ CHÍ THÂN
    Bạn đã nói rất đúng , nhưng bạn hãy nhớ là Nguyễn Phước Tiểu Di viết truyện dài ( hay bút ký nhỉ) này vào năm 1976 , 1977 gì đó , khi cô ấy chỉ là một cô bé 20 tuổi .
    Khi bạn 20 tuổi , bạn ra sao nhỉ ??? Bạn có từng trải qua những nỗi đau như Tiểu Di ??? Chắc là không … nếu có chia tay , mất mác … thì phải sau đó lâu hơn và bạn lớn hơn nhiều , phải không bạn ???
    Đừng ném những tức giận của bạn vào THỦY TINH , nó đã TAN VỠ riêng theo cách của nó rồi bạn ạ !
    Tôi thích phong cách của Tiểu Di giữa một rừng phong cách khác . Theo tôi :
    Nhưng may mắn giữa cuộc đời khắc nghiệt
    Còn khai sinh
    đẹp đẽ
    những tim người …
    Tôi sẽ gởi cho trang Tương Tri của các bạn một truyện ngắn mà Tiểu Di gọi là : PHONG CÁCH HẬN THÙ …( nếu bạn dám đăng )
    Xin lỗi bạn nếu bạn không thích những điều tôi vừa nói .

  2. KYM nói:

    Buồn quá , tiểu di ơi . Tôi đặc biệt thích câu này : “Nói xong tôi thấy mình ngu và lanh chanh kinh khủng.” Nó toát lên toàn bộ chủ đề của THỦY TINH TAN VỠ !!!

    • KYM nói:

      Nói lộn , nó bao hàm tính cách bất biến của nhân vật chính trong THỦY TINH TAN VỠ !!!

      • Nguyễn phước tiểu di nói:

        Đó là hồi nhỏ , bạn KYM .
        Thế giới còn thay đổi , đảo lộn lung tung , huống chi tính cách nhân vật . Sao mà bất biến nỗi … nhưng cảm ơn bạn đã nhớ tôi.

  3. Đọc bài này, hơi ngỡ ngàng không như hồi tôi “được thăm tù”.:
    -Gặp được người tù ngoài cổng trại?
    -Được khóc lóc kể lể vài ba phút?
    -Được trao quà thăm nuôi?
    -Người tù được mang hàng thăm nuôi về trại tù?

    Người tù đi lao động bên ngoài trại, khi về tới cổng… một con nhái, một cọng rau cải thiện… còn phải dấu diếm, huống gì:
    “-Mẹ đem thuốc tension, thuốc lá, thức ăn khô và tiền … con cố đem nhiều thứ để ba dùng.”… mà không khai báo và kiểm tra trước???
    Hình như tác giả viết về nhà tù ở nước nào khác chứ không phải ở VN sau 1975!!!

    • Nguyễn phước tiểu di nói:

      Đúng là nhà tù , bạn ạ , những nhân vật này có thật vì họ đã nhanh chóng ĐƯỢC địa phương đề nghị đi học tập sớm nhất , họ học tập ở Dục Mỹ trước khi ĐƯỢC phân loại và chuyển về các trại ở A30 , Đồng Găng, Thái Nguyên , Sơn Tây … và lúc đó thì mới có những ràng buột khắc nghiệt của kỹ luật …
      Có một cậu bạn mình còn trốn vô ngủ với ba bạn ấy một đêm nữa đó , bạn có tin không ???
      Trong tháng tư ở Nhatrang ( 2/4 NT đã mất ) , có nhiều kiểu phân loại để HỌC TẬP , học ở địa phương , học ở Dục Mỹ tùy theo cấp bậc và Nghề Nghiệp bạn à … Rất nhiều Công Chức, Giáo Sư , Bác Sĩ và Sĩ Quan Gộc không di tản , ở lại cùng NT đã đi HỌC TẬP ở Dục Mỹ như ba mình trước khi chuyển về các trại khác …
      Bọn mình , một lũ học trò , sinh viên , toàn theo dân địa phương , đi thăm kiểu đó trong thời gian đó …(1975). Có lẽ vì ba mình không có NỢ MÁU chăng ???
      Mình đã chở ba mình bằng chiếc Honda Dame , qua nhiều hàng rào kẽm gai trong thành phố , mỗi lần đi qua cổng kẽm gai nào đó thì trình ra cái giấy triệu tập , nhiều cậu bạn mình đeo băng đỏ đứng gác nhìn theo ái ngại , ba mình tập trung ở TRUNG TÂM HUẤN LUYỆN CÔNG CHỨC là nơi ba mình làm Chef , sát bên TY CẢNH SÁT (ba bạn Khánh Trang làm Chef),và TY ĐIỀN ĐỊA ( ba bạn Hà Thúy làm Chef) và ĐỐI DIỆN với trường THÁNH TÂM của bọn mình .

      • Nguyễn phước tiểu di nói:

        Và cũng còn nhiều ngóc ngách khác mà chúng ta đã VÔ TÌNH bỏ lướt đi trong cuộc đời …
        Nếu tôi không VÔ TÌNH tìm lại được cuốn truyện dài viết tay này thì tôi cũng chẳng bao giờ nhớ lại nỗi những ngaỳ tháng đó !

        • Nơi trình diện, tập trung… chưa phải là nhà tù đâu!

        • Nguyễn phước tiểu di nói:

          Trong tháng tư ở Nhatrang ( 2/4 NT đã mất ) , có nhiều kiểu phân loại để HỌC TẬP , học ở địa phương , học ở Dục Mỹ tùy theo cấp bậc và Nghề Nghiệp bạn à … Rất nhiều người trong giới trí thức như Công Chức, Giáo Sư , Bác Sĩ và Sĩ Quan Gộc không di tản , ở lại cùng NT đã đi HỌC TẬP ở Dục Mỹ như ba mình trước khi chuyển về các trại khác …
          Tôi nói vậy đó , và tôi chịu trách nhiệm về những điều tôi viết ra , bạn Tạ Chí Thân

        • Bạn đã viết những người vô tù ở Nha Trang sau tháng 2/ 1975 theo cấp bậc và nghề nghiệp ở địa phương, Dục Mỹ… với giọng văn của Tuổi Hoa, Tuổi Ngọc, Hoa Tím, Hoa Đỏ…
          Tôi tin là chuyện thật (mà bạn chịu trách nhiệm) Nhưng không hài lòng cách dẫn dắt nhẹ nhàng, nên thơ… (so với tâm trạng người tù), như vậy!

        • Nguyễn phước tiểu di nói:

          Bạn tạ chí thân ,
          Bạn có quyền nêu ý kiến của mình… nhưng bạn không có quyền bắt tác giả phải có văn phong, văn cách như ý bạn muốn .
          Bạn không thể bắt NGUYỄN PHƯỚC TIỂU DI viết theo phong cách cóc cần của TRẦN THỤ DUY … Hay phong cách hận thù của NGUYỄN KHOA MẶC MẶC.
          Cũng như bạn không thể bắt con sóc phải gầm lên như sư tử được .

        • Nguyễn phước tiểu di nói:

          Và tôi nghĩ , bạn hãy đọc từ đầu đến cuối truyện dài THỦY TINH TAN VỠ để thấy tình người bên cạnh những nỗi đau đớn không nguôi !!!
          Ai dám nói phong cách TUỔI HOA , TUỔI NGỌC không hay

        • KYM nói:

          Có người giận đến nỗi viết tên tạ chí thân nhỏ xíu !!!

    • Trầm Tưởng-NCM nói:

      Sao lão Tạ không hồi đáp lời chúc mừng SN lão Tạ của TT? hic..hic..

  4. Ba nói gì chẵng cần hiểu lòng…!?Thủy tinh tan vỡ trái tim con!?Cảm xúc buồn thương tức tưởi hờn..Ba là như thế lặng lẽ luôn!Ba đi để lại Thơ mãi còn..Mấy giòng nhắn nhủ như tiên đoán..Con lặng người đi buồn mãi buồn..Ba thương càng nặng trái tim con..Buồn!!!

    • Cuộc BÚT CHIẾN tới đây tạm thời HƯU CHIẾN . Xin các độc giả thầm lặng và không thầm lặng đọc bài mới TA LÀ LÍNH MIỀN NAM của nhà thơ TRẦN HOÀI THƯ.

      • Nguyễn phước tiểu di nói:

        Trước khi HƯU CHIẾN như TBT nhã nhặn đề nghị ,tôi muốn nói thêm một chút xíu , bạn tạ chí thân có biết trước ngày đi cãi tạo Ba tôi cân nặng 70Kg , mà vài tháng sau khi cãi tạo ông chỉ còn 50Kg …dù không bị tra tấn hay hành hạ gì về thể xác ( tôi biết điều này …) Nhưng chỉ những tra tấn tinh thần đã làm ông gục ngã …Cũng như tôi , ông không biết cách PHẢN ĐÒN.

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s