Tuyết. Thật sự tan hết
ngó như
ánh nắng đang cười
cùng lũ bướm
trên mặt hồ
đã hoàn toàn tan hết băng
bóng
từng đàn hải âu
linh cảm mùa tuyết đã hoàn tất
chúng lượn bay
như một ngày
thanh bình hoàn toàn trở lại
tôi biết
mình còn giữ mãi
bóng Sài Gòn xưa
như chiếc bóng người yêu đầu đời
trong mảnh linh hồn
muôn vạn vết đau
bay nữa đi
những cánh bướm tinh khôn
đã đoán trước
mùa xuân sẽ về nay mai
chao liệng nữa đi
những linh hồn biết tìm về
miền nắng ấm
tôi đã nhặt
đang nhặt
và luôn nhặt lại
từng chiếc bóng hôm qua
nơi tôi đi qua tiếng khóc
nơi bạn vẫn ấp ủ nhớ những giọng cười
nơi chúng ta bỏ lại
quá nhiều vết thương
vẫn chưa khâu …
CHU THỤY NGUYÊN
Nơi chúng ta bỏ lại..Tuyết!Màu buồn lãnh đạm vô tư..Tuyệt..!Nắng lên..Mọi vật sinh động hẳn lên tìm..Hồi ức hoài niệm mãi trong tim..Nơi chúng ta bỏ lại ..Tình!Những mối tình buồn đẹp tím lịm!Yêu biết mấy xáo trộn hay bình yên!Vẫn trong tâm tưởng rất riêng không lên tiếng?
ThíchThích
Rất cám ơn aitrinhngoctran đã cho cái bình luận rất dễ thương. Chúc luôn an vui.
ThíchThích
“tôi biết
mình còn giữ mãi
bóng Sài Gòn xưa
như chiếc bóng người yêu đầu đời
trong mảnh linh hồn
muôn vạn vết đau
bay nữa đi
những cánh bướm tinh khôn
đã đoán trước
mùa xuân sẽ về nay mai
chao liệng nữa đi
những linh hồn biết tìm về
miền nắng ấm…”(CTN)
_Về nhanh đi anh, cho bỏ nhớ cái nắng Sài Gòn cháy bỏng yêu thương, về đi, về đi anh…”kẻo người ta chờ-kẻo người ta…đang mong”…
ThíchThích
Cám ơn Nguyen Ngoc Tho, có về đi nữa thì bóng hoài niệm vẫn chết sâu trong tim, trong óc rồi bạn ơi.
ThíchThích