QUẾ TRẦM MỘT THUỞ

linhphuong

Thương miệng em cười-môi em đỏ
Nhớ Sài Gòn anh nhớ gì đâu
Cứ dặn lòng không còn nhớ nữa
Quế xa trầm nên trái tim đau

Anh ngậm ngãi tìm em trăm bận
Ngóng đường xe mấy nẻo thị thành
Hơn nửa đời gian nan – lận đận
Gặp em rồi đã bạc tóc anh

Gặp em rồi quế trầm một thuở
Trong mắt anh giờ cũng thôi buồn
Trong mắt em sầu giăng mây khói
Ngày hôm qua mây khói đầy hồn

Ngày hôm qua con đường phố chợ
Thương gì đâu cái miệng em cười
Thương gì đâu đôi môi em đỏ
Lúc ra về anh nhớ khôn nguôi

Lúc ra về mùi em theo gió
Thoáng nhẹ bay quanh chỗ anh nằm
Mùi em thơm dỗ dành anh ngủ
Mộng thấy trầm khe khẽ kiều…hôn

LINH PHƯƠNG

8 thoughts on “QUẾ TRẦM MỘT THUỞ

  1. Hình đại diện của muoihai muoihai nói:

    HAY.

    Thích

  2. Nhớ gì đâu !Buồn không nhớ nữa!Quế xa trầm chấm hết buồn xưa…Thương gì đâu!Trầm bay theo gió.Để Quế sầu giấc ngủ kiều…hôn…?

    Thích

  3. Hình đại diện của Quỳnh Đỏ Quỳnh Đỏ nói:

    Nói đúng như anh NV căn dặn thì bậc thơ như anh Linh Phương thì chỉ đọc thôi, không nên comment, hihihi.
    Anh NV hí???

    Thích

  4. THƯƠNG GÌ ĐÂU
    Là không thương gì cả hay là thương quá xá vậy anh Phương?

    Thích

  5. Hình đại diện của Nguyên Vi Nguyên Vi nói:

    “Mùi em thơm dỗ dành anh ngủ
    Mộng thấy trầm khe khẽ kiều…hôn”
    – Chỉ vậy thôi cũng đỡ tủi thân rồi, phải không anh LP! He he…

    Thích

Comment