BÀI HOAN CA Ở A 38

Chu Trầm Nguyên Minh

ghadajamal-02-big
Phần 6

Cán bộ Quản Trại đã chấp thuận cho khối 13, xây 4 bếp với 4 cái chảo cực đại, anh em mừng như mở cờ trong bụng. Buổi tối sau khi 4 cái bếp đã sử dụng, khối tập họp và ngồi gần kín sân. Hắn đứng trước khối, sau lưng là tấm bản sơn đen, ở đó ghi những điều mà trại viên cần biết.
-Thưa anh em…đêm nay là đêm đầu tiên …chúng ta sinh hoạt khối như trại qui định. Dịp này, anh em có gì muốn nói, cứ nói.. nhất là những góp ý kiến xây dựng khối sao cho mọi việc trôi chảy hơn, hợp lý hơn, tốt đẹp hơn.
Hắn ngừng, nhìn khắp, những con người cùng số phận đang ngồi yên lặng lắng nghe.
-Thưa anh em…cảm ơn anh em những ngày qua đã đồng cam cộng khổ.. hôm nay chúng ta mới sớm có cơ ngơi thế này…mới ổn định ăn ở ..đó là điều kiện đầu tiên phải có để giúp chúng ta giữ gìn và tăng cường sức khỏe.. chuẩn bị cho những ngày sắp đến…
Không một tiếng động, có đến 129 người yên lặng, nơi lòng họ mãi nhớ về những ngày tháng cũ, những ngày tháng bên gia đình, vợ con.
-Thưa anh em….chúng ta cùng số phận.. cùng là kẻ thua trận.. cùng phải chấp nhận sự thật này.. đó là lý do anh em ta phải đoàn kết lại, giúp đỡ, động viên nhau… Chúng ta giờ đây là anh em một nhà…
Có tiếng vỗ tay rời rạc rồi nhiều lên thành một thanh âm rộn ràng.
-Anh em đồng ý không ?
-Đồng ý.. đồng ý.
-Xin cảm ơn tất cả..
Hắn nói qua vấn đề nội bộ.
-Tổ anh nuôi phải cơm ngon, canh ngọt.. cho anh em.. nhất là nước sôi đừng để thiếu.
Tổ trưởng anh nuôi:
-Thưa anh khối trưởng.. có hai trở ngại.. thiếu nước và thiếu chất đốt..
-Anh em cứ nói.. đừng “thưa anh khối trưởng”.. Nước chúng ta sẽ đào thêm giếng.. còn chất đốt thì ..thì..ai có ý kiến gì không..?
-Tôi có hai ý kiến: -ta dùng trấu để nấu.. thay thế bớt củi.. và nên đóng cánh cửa lớn trực diện với miệng lò vì gió sẽ thổi.. làm tan bớt nhiệt độ và làm mau tàn chất đốt.
-Còn ai nữa không ?
Gió đêm hiu hiu thổi, cái bóng đèn vàng gắn ở chiếc bảng đen không đủ sáng để soi rõ mặt người ..
-Rất đúng.. phải đóng cánh cửa trực diện cửa lò ..sẽ xin phép cán bộ đào thêm giếng .. còn trấu ..thì hơi khó.
-Chúng ta kết hợp… khi đi lao động về, xin cán bộ cho một bộ phận tách ra… lo trấu..
-Ý đó cũng rất hay.. còn ai có ý kiến gì không ? Anh khối phó có ý kiến gì không?
Khối tan hàng, về phòng. Hắn nói gì đó với khối phó rồi về phòng số 2, của tổ 2. Ngoài Hắn còn có N và H, giáo sư biệt phái Duy Tân ở tổ này.
Bề ngang căn phòng đủ để nằm hai hàng, đầu tựa vách, chân quay ra. Ở giữa còn một lối đi ngang chưa đầy 1m. Đây là lần đầu tiên Hắn bước vô phòng, Hắn bù đầu với công việc mà. Bên trái 6 chiếc chiếu cá nhân rộng tám tấc, dài hai mét hai, Hắn nằm cuối cùng, chiếu số 13, bên phải.
Vật dụng cá nhân, của người nào thì xếp gọn trên đầu chiếu người đó, ngăn nắp, gọn gàng như hồi Hắn học K.25 Thủ Đức, có khác chăng là hồi đó nằm trên giường sắt còn bây giờ nằm dưới đất…
Hắn ra phía sau, nơi có cái thùng chứa nước “cho anh em rửa mặt đột xuất”, 10 tổ đều có, đây là một trong những việc làm thành công của Hắn mà anh em rất hài lòng, những cái thùng chứa nước mắm, muối ..v.v.. cung cấp cho khối, nguyên tắc phải trả lại thùng không cho Trung Đoàn, giờ đây được giữ lại chứa nước cho anh em dùng.
Bên mỗi thùng, đã thông nhất, có đóng một cây cao 1m, trên đầu cây này móc một lon sữa ông Thọ, tiêu chuẩn cho một người là một lon mỗi lần rửa mặt.
Hắn múc đầy lon, đổ vào cái ca –mà Vân đã bỏ theo. Anh em lần lượt .. Hắn vô phòng, nằm trên chiếc chiếu số 13 bên phải và 1,2,3,…Hắn bắt đầu đếm để dỗ giấc ngủ…
Không biết Vân và các con..1.2,3,4,.. sẽ sống ra sao 1,2,3,4,5.6…. Cadao, Trần Nguyễn, Anh Thu, Thiên Hương các con ơi…. 1,2,3,4,…. một mình Vân…1.2.3.4…. …rồi Hắn cũng chìm trong giấc ngủ chập chờn..
Buổi sáng thức dậy bằng ba hồi kẻng đài phát ra từ Trung Đoàn, y như quân đội, gọn gàng, nhanh chóng.. sắp thành 10 hàng dọc ở sân trước và tập thể dục, theo hiệu lệnh của đài phát thanh 30 phút .. tan hàng, tổ nào về khu vệ sinh của tổ đó…. và đúng 7g, anh khối phó huýt còi, tất cả tập họp trở lại .
Hắn đứng trước hàng quân, Hắn hỏi như hét, cốt để tạo khí thế đầu ngày.
-Anh em .. có ngủ được không ?
-Đư..ợ..c ..được.
Mọi người vui.
-Thằng D.. hồi hôm nó khóc vì nhớ vợ.. khối trưởng ơi..
-Thằng L.. nó ngáy như.. kéo gỗ..
-Thằng B… thằng S.. nhớ bồ..
-Thằng Q .. nó mớ gọi tên ..con vợ già..
-Thằng Y nó nghiến răng trèo trẹo…như đang nhai xương..
Đợi anh em “phát biểu” tùm lum tà la, không khí trại thoải mái, nên tất cả đều vui vẻ trong giờ khởi hành một ngày mới. Đó là điều Hắn mong muốn.
Hắn cười toe toét:
-Cái gì cũng hoan hô.. miễn không bệnh là ..ngon rồi ..
-Tổ 9.. báo cáo..
-Báo cáo đi.
-Anh P có dấu hiệu cúm, ho suốt đêm.
-Anh tổ trưởng cho P vô phòng ngay… trời còn sương lạnh..
Hắn lo lắng.
-Anh em …còn ai bệnh nữa không ?
Chờ một phút, không thấy có ai báo bệnh, Hắn phân công:
-Tổ 1,2,3,4 trồng rau muống, tổ 5.6..vét hai giếng nước, tổ 7,8… làm tổng vệ sinh, tổ 9,10 tăng cường Trung Đoàn.
Tan hàng, anh em tổ nào theo tổ đó.
-Tổ Mộc hôm nay đi với tôi…
Ở Trung Đoàn có một phòng rộng, kê nhiều ghế băng dài, hai cái bàn. Đó là phòng chờ, phòng họp giữa trại viên và cán bộ, để giải quyết yêu cầu của cả hai phía. Hắn đang ký gặp cán bộ và ngồi chờ. Ngoài Cán Bộ 68, còn một cán bộ nói tiếng Bắc.
-Anh khối trưởng 13, có việc gì ?
Hắn nói rõ và gọn:
-Thưa cán bộ…khối 13 đề nghị cán bộ cho phép anh em trại viên làm vạt tre lót lưng..
-Anh nói sao ?
-Làm vạt lót lưng, đất thấp ẩm quá, chiếu ướt hết.
Cán bộ nói tiếng Bắc:
-Các anh là kẻ có tội, có chiếu nằm là Đảng và Bác đã khoan hồng rồi, còn yêu sách gì nữa.
Hắn nhìn 68 cầu cứu, nhưng xem ra, 68 cũng không thể giúp ý kiến gì có lợi cho Hắn cả.
-Thưa cán bộ, nếu nhiều người ngã bệnh, cái khó sẽ nhiều hơn cho Trung Đoàn.
Với giọng Bắc rất nặng:
-Anh khỏi lo cho chúng tôi, đế quốc thắng được thì việc chết hay sống của các anh chẳng là vấn đề đáng quan tâm.
Hắn cố:
-Thưa cán bộ .. tôi nghĩ..
-Anh không nghĩ gì cả.. Anh cũng không có quyền nghĩ ở đây..
68 chen ngang:
-Thôi.. các anh về đi .. chúng tôi sẽ trao đổi thêm rồi thông báo sau.
Thường thường -Hắn rút ra từ ngày 16/4- cán bộ nói tiếng Bắc.. khó tính hơn cán bộ nói tiếng Nam. Dép Râu ở trại Đồng Tâm là cán bộ nói tiếng Bắc – 5 phút bắn bỏ- không cho đọc báo, thậm chí, nếu khóa được miệng, Dép Râu cũng cấm nói luôn…. Dép Râu cho rằng tất cả Ngụy Quân, Ngụy Quyền đều là người gián tiếp hay trực tiếp bỏ bom Hà Nội 12 ngày đêm.. Hắn không giận mà còn thấy thương, có thể cha mẹ anh em, cũng có thể vợ con, cũng có thể người yêu Dép Râu bị bom chôn dưới phố Khâm Thiên cũng nên. Nỗi đau thương kia thành căm thù, ứ cứng trong ngực Dép Râu..[?]
…..

Tổ 9 và 10 biệt phái Trung Đoàn đang cùng các tổ biệt phái của các khối khác làm một cái nhà khá lớn, nơi học tập cho cả trại sau này. Họ đang dựng sườn.
-Khối trưởng.. họ chấp thuận không ?
Việc xin làm sạp để lót lưng đã bàn bạc trong khối, ai cũng biết và đều mong vì nước ẩm, chiếu ướt…nằm xuống là lạnh thấu xương.
-Chưa xong….nhưng tôi sẽ.. tranh đấu..
-Tranh đấu đến cùng nhe… khối trưởng.
-Tôi hứa… thôi anh em làm đi… không lại bị phê bình.
Hắn trở về trại.
-Các anh về phòng nghỉ đi.
Tổ mộc tan hàng, Hắn về phòng lấy chai dầu Khuynh Diệp đem đến phòng 8. Hắn nhìn người bệnh trùm mềm phủ đầu.
-Anh thấy trong người thế nào ?
-Dạ.. nhức đầu quá.. anh khối trưởng.
Hắn đưa chai dầu.
-Anh cầm lấy..
-Dạ thôi.. anh khối..
Hắn nói chận.
-Anh cứ cầm lấy .. Tôi còn một chai nữa..
-Da.
-Tổ y tế..
-Dạ ..họ có cho thuốc Xuyên Tâm Liên.
-Thôi anh nằm nghỉ .. Có gì, anh báo với tổ trưởng liền nhé.
-Dạ.. cảm ơn Khối Trưởng.
-Anh em cả mà.
Hắn trở về phòng. Người bệnh là người lớn tuổi nhất trong khối nhưng cấp bậc thì thấp nhất : Thiếu Úy .. Biệt động quân, binh chủng thứ dữ nhưng người ăn nói nhỏ nhẹ, lịch sự..những đơn vị ngoài mặt trận thường nhờ đến kinh nghiệm của những người này. Anh em đi làm hết, Hắn lấy ảnh vợ, con ra nhìn.. chớp mắt…rồi ra dãy nhà sau, đến bếp.. tổ anh nuôi đang làm cơm trưa ..
Hắn nhìn chảo cá kho đang sôi.
-Cá gì ..mà hấp dẫn thế ?
-Dạ .. cá Lò Có .. khối trưởng.
Ngày xưa, mỗi lần nhà ăn cá Lò Có là mẹ Hắn nhắc “coi chừng xương “. Loại cá béo, thơm thịt nhưng xương rất độc.
-Hôm nay độn mấy % ?
-Dạ …50%.
-Mì ..hay bo bo.. ?
-Món lạ.., khoai lang khô..
Hắn nói:
– Như vậy.. hôm nay lạ miệng, anh em sẽ thấy ngon..
-Ngọt cơm.. nhưng hơi nhão…
– Tổ 8 có người bệnh.. ưu tiên một xuất cơm trắng nhé.
-Dạ..
Lúc nào cũng vậy, trước khi đi, Hắn động viên:
-Cố lên nhé.
-Dạ…
Gần một tháng kể từ ngày nhập trại, không lao động, không học hành, không họp hè, không chỉ thị….Trại viên gần như tự quản, chơi là chính… thỉnh thoảng cũng có vài sự cố, lúc ấy cán bộ mới có mặt, đánh nhau là việc thường xảy ra nhất, trầm trọng hơn, thủ tiêu nhau, bên khối 3, nửa khuya có tiếng thét, một trại viên chết vì một chiếc đũa đâm qua lỗ tai..Hắn không hiểu gì cả khi nghe bên khối đại úy tụ tập chơi bài ăn tiền suốt đêm.. dĩ nhiên không tránh khỏi la hét, cãi cọ thường xuyên.
Khối 13, theo cán bộ 68 cảnh giác “129 dân tứ chiến..” Hắn hơi lo, nhưng đến nay vẫn chưa thấy động tĩnh gì. Trại viên –một số rất ít biệt phái Trung Đoàn, một ít làm công việc mà khối tự phân công, còn lại đa số tự do đi lại, khối này qua khối khác, chơi đủ thứ trò: đánh bài, đánh cờ, chơi ca-rô.. còn thích thể thao thì đánh vô lây, đá banh, vũ cầu…
Các thi văn sĩ thì nằm trong phòng tán phét, hay ngâm thơ.. Có người hí hoáy viết, nói là viết tác phẩm để đời, thơ thì là trường ca, còn nhạc thì nhạc vàng, thật vàng chứ không phải nhạc “đuổi gà” của CS…
Dù chơi kiểu nào, thì cuối cùng vẫn là những điều tâm sự, nói cho nhau nghe chuyện nhà, chuyện tình yêu, chuyện xa, chuyện gần, lúc đầu lạ, còn dè dặt, sau quen dần thì cởi mở, vô tư…đem hết ruột gan phèo phổi ra cho nhau xem.. Những bí mật cá nhân, từ đó phun ra.. và máy ghi âm tại chỗ, anten chuyển xa.. đến bộ lưu của cán bộ CS .. bản án nặng hay nhẹ bắt đầu bằng cái miệng tán phét lúc này.

Phần 7

Đời-68 đứng từ xa.
-Anh khối trưởng.. khối trưởng..
Hắn cố hỏi lớn:
-Có việc gì vậy…cán bộ ?
-Đến đây …thì biết.
Hắn đến, đời-68 nói :
-Đi nhận.. lính mới.
Hai người đi qua cổng gác, nơi giới hạn “cấm Vượt Qua “ của trại viên. Trước mắt trên bãi đậu xe có chừng 30 người –như ngày Hắn mới đến trước đây cũng trên bãi cỏ này- đang được bàn giao. 68 nhận 3 người về khối 13 ..
-Anh đưa họ về trước, tôi chờ ký nhận người và danh sách.
Hắn đi trước dẫn đường.
-Các anh ở trại nào chuyển đến ?
Một trong 3 người trả lời cộc lốc:
-Sông Cái.
-Sông Cái .. khối của chúng ta có nhiều người ở trại này.
-Các anh vô lâu chưa?
-Gần một tháng.
-Học được mấy bài rồi ?
-Chẳng học bài nào cả .. Chơi không.
Hắn đến phòng Nghỉ Dưỡng -dùng cho người bệnh cần phải cách ly hoặc bệnh nặng.
-Các anh nghỉ tạm ở đây..
Hắn nhìn khắp phòng.
-Chuẩn bị ăn cơm, sáng mai tính.
Chiều đã xuống mặt trời sập bên kia núi, một màu vàng bát ngát trải rộng tận chân trời, Hắn nín lặng chờ tiếng còi tàu, sương bắt đầu rơi. Và tiếng còi tàu cũng bắt đầu vang trong sương. Hắn tưởng tượng, nhiều người đang hối hả xuống ga, hối hả lên tàu, người sắp đoàn tụ, người bắt đầu chuyến viễn hành, họ về đâu đi đâu cũng đều hạnh phúc, vì những bước chân kia là những bước chân tự do, những bước chân thực hiện điều mong ước của chính mình. Chừng nào thì Hắn lại bước đi với những bước chân ấy, những bước chân tự do?
Ba người trại viên mới, một Tàu Nùng, hai Kinh, tất cả đều ốm, đen và bị sốt rét nặng. Người gốc Tàu Nùng môi thâm, mắt trũng, má hóp, cấp bậc thiếu úy Bảo an. Hai người Kinh đều là trung úy thuộc tiểu khu Lâm Đồng.
68 đưa xong danh sách có lý lịch trích ngang, vỗ vai Hắn nói nhỏ:
-Coi chừng thằng Tàu Nùng, thứ dữ đấy.
-Cảm ơn.. cán bộ.
68 vừa bước thì Hắn hỏi:
-Chuyện cái sạp… lót lưng..
-Cái sạp ..quên nó đi…dứt khoát .. cấm đấy..
Thời gian này không cho thăm nuôi, sự liên lạc giữa trại viên và gia đình thông qua cán bộ, trại viên viết thư nhờ cán bộ quen ra trạm bưu điện bỏ thư giùm.
Khoảng cách từ trại đến con đường phía Đông chừng 50 m, người ta đào một dãy hố vệ sinh hướng ra đường, cách hàng rào kín, che khuất người bên ngoài và bên trong chừng 29m, kẽm gai giăng kín khoảng cách này. Ở đầu bên trái, phía gần Trung Đoàn có dựng một tháp canh cao. Trại viên muốn biết có người nhà đến thăm hay không [?] “thì phải thức dậy đi ỉa trước 4 giờ, chiếm lỉnh hố tiêu.,.phải cổi quần ngồi chờ như chờ ỉa ..thật, bên ngoài đường sẽ có tiếng la.
-Có anh đại úy D, đại học chính trị Đà Lạt đó không ?
-Có thiếu tá K, tiểu khu NTđó không ?
-Có, anh đây. Em và con…
Bằng..bằng..bằng.. Một loạt AK từ vọng gác bắn cắt ngang đám cỏ trước mặt trại viên đứng tòng ngòng chờ.
-Có trung úy T. Lai dạy toán Duy Tân đó không ?
-Có. Các con khỏe không ?
-Dạ khỏe.
Bằng.. bằng bằng bằng..
T. Lai cố hét thật to:
-Em về đi.
-Dạ.
Bằng.. bằng.. bằng..
Thường sau loạt súng là có tiếng khóc ré của những đứa trẻ, có trại viên trật chân té xuống hố phân. Cũng có người nghe tiếng vợ nhưng chưa hỏi được câu nào, có người khóc ấm ức. Đêm nào cũng vậy, vào giờ rút kinh nghiệm, kiểm điểm của khối, cũng đưa ra vấn đề thăm nuôi, cũng nói đến cảnh tượng một đám trại viên, tuột quần, đứng tòng ngòng, nói đến tiếng súng AK, tiếng trẻ khóc thét… Trại viên yêu cầu cho thân nhân thăm nuôi như những trại khác và Hắn cũng như các khối trưởng khác đã nhiều lần đạo đạt yêu cầu kia nhưng bất thành.
Gần một tháng, Hắn ít khi nói chuyện nhiều với đồng nghiệp, hỏi qua loa, cười một chút để động viên nhau..
-Anh em mình khỏe hết hả anh ?
Anh N, giáo sư Duy Tân biệt phái là người lớn tuổi thứ 2 sau anh H, ở cùng tổ 2, phòng 2 với Hắn, N trả lời:
-Khỏe, chỉ có C là bị cảm hoài.
-Lâu mau rồi anh ?
-Lúc mới vô đến giờ, rề rề, không bớt.
Anh H thêm:
-Coi chừng nó bị thương hàn cũng nên.
-Nằm dưới đất, chiếu ẩm, cái lưng lúc nào cũng ướt lạnh..
-Nó bị thương hàn nhập lý thì khổ.
Bóng tối đã phủ đầy, tiếng gió rít, trong phòng lờ mờ, chỉ nhìn cái bóng của nhau. Lúc này là lúc nhớ về chốn cũ nhớ cha, nhớ mẹ, nhớ người yêu, nhớ vợ con.. Thường thì ai cũng yên lặng, đôi mắt mở to nhìn bóng đêm.
V nói:
-Để mai em xem cho anh C.
Hắn mừng :
-Phải, mai em ở trại chăm cho C nhé.
-Dạ.
V, Chuẩn úy Thủ Đức khóa 2/70, binh chủng Thủy Quân Lục Chiến, loại mà CS rất đặc biệt chú ý, nhỏ tuổi nhất tổ, ít nói, sống gần như khép kín, cam chịu. Một lần Hắn ngã bệnh, lạnh trong, nóng ngoài, đêm Hắn rên ư ư.. Công việc ngút đầu nên Hắn lại đứng dậy, liên hệ khắp nơi, làm đủ việc, đêm về lại rên…Đến đêm thứ 3 thì V lên tiếng:
-Nếu anh khối trưởng tin ..thì tôi xem bệnh cho.
Hắn vội mở đèn:
-Anh bắt gió ?
-Để tôi xem đã, rồi mới biết chữa bằng cách nào.
V tắt đèn điện, thắp cây bạch lạp, đến bên Hắn :
-Anh ngồi dậy, kéo áo quá lưng.
V lấy ánh sáng cây bạch lạp,soi qua, soi lại trên lưng.. ,rồi nói :
-Bị cảm cúm, bây giờ biến thành thương hàn nhập lý.
-Thương hàn nhập lý là thế nào ?
-Đang cảm nặng, anh lại dầm sương, dãi nắng, gió, chướng, khí độc.. những thứ đó lậm vào, mà thành.
-Bây giờ làm sao ?
-Tôi sẽ nhổ nọc cho anh..
-Nhổ nọc ?
-Phải, nhổ nọc. Uống thuốc tây cũng rất khó chữa trị, nếu có khỏi bệnh cũng rất lâu.
-Làm sao biết nọc ở đâu mà.. nhổ ?
-Nọc hiện trên lưng bệnh nhân bằng những sợi lông lạ, dài, màu trắng. Phải dùng đèn bạch lạp soi mới thấy.
-Anh sẽ nhổ đi.. có dứt bệnh không?
-Nhổ xong, lể một vết nhỏ, nặn máu.. Máu sẽ đen như mực.
-Đơn giản vậy sao ?
-Nhổ hết, không bỏ sót.. và ngày mai, anh khối trưởng phải nghỉ việc một ngày.
V nói chắc :
-Bảo đảm.. dứt bệnh.
Hôm sau, V đi quanh trại hái, nhổ một bó lá, cành, rể.. rồi bỏ vào cái soong –mượn của anh B thủ kho – nấu sôi vài dạo. Hắn bị trùm mền, ngồi xông đúng 30 phút.
-Phải 30 phút…cố lên ..khối trưởng.
V ngồi canh, đúng giờ mới bung mền, phụ lau mồ hôi.
-Bây giờ thoa dầu, rồi nằm nghỉ 4 giờ..
V đắp mền.
-Tôi ra phụ bếp nấu ăn. Khối trưởng cố ngủ một chút.
-Anh yên chí.
Trước khi quay ra:
-Khối trưởng ngủ.. chứ đừng mơ màng đấy nhé.
Và từ đó, cứ cách vài đêm, V lại đè Hắn ra .. đấm bóp. Mỗi lần V bẻ lưng, nghe cái ”rốp” Hắn đều nói “đã quá”. Hắn gọi V bằng em lúc nào không hay.
-Nhớ, mai em nghỉ ở nhà chăm sóc thầy C giùm anh.
-Rõ..
Thầy N nói:
-Thằng V có tay nghề..
Thầy H nói:
-Nó ngang cỡ thầy Từ Tâm chứ chẳng chơi.
V tò mò:
-Thầy Từ Tâm ?
-Về hướng Tây Nam Phan Rang, cách cầu Đạo Long chừng một cây số có đồng ruộng tên gọi Từ Tâm, ở đây xuất hiện ông thầy chữa bệnh giỏi cực kỳ. Người ta lấy tên đồng ruộng đó đặt tên cho ông Thầy Từ tâm.
V hỏi:
-Chữa bằng cách nào ?
-Lể. Bệnh gì cũng lể trước rồi cho uống thuốc sau.
-Thuốc tây hay thuốc bắc ?
-Thuốc tự chế, một thứ bột màu đen uống với nước rau răm.
-Rau răm ?
-Đâm nát.. vắt lấy nước.
V nghe nói thầy Từ Tâm chữa được tất cả các thứ bệnh bằng cách lể và uống bột màu đen, theo thầy N. có người nói bột đó nghiền từ cứt heo khô.. V thắc mắc không tin, vì cả hai thầy N và H cũng chỉ nghe nói mà thôi.
Hắn kể cho cả ba người nghe.
Tôi được cử đi học một khóa tập huấn dạy Toán theo phương pháp Loại Suy chừng nửa tháng, phải ăn ở tại chỗ, có thể tranh thủ về nhà, thăm vợ con vài giờ. Lúc đi, con gái thứ ba -Anh Thư, chừng 3 tuổi bị “biếng ăn “, đang cho uống SIRO trị cảm… Ngày thứ ba tôi về.
-Con bớt không em ?
-Dạ, nó vẫn chơi, nhưng không ăn bình thường.
-Là sao ?
-Phải dỗ, con mới chịu ăn.
Tôi bồng cháu lên, đây là đứa con khá đặc biệt, lầm lì, ít nói, buổi trưa đi gõ cửa hàng xóm.. kiên nhẫn chờ đến khi người ta cho thức ăn, như chuối, kẹo.. mới chịu đi nhà khác. Trưa nào tôi và mẹ nó phải canh chừng, không cho cháu lẻn ra khỏi nhà.  Tôi phải đi .
-Em nhớ xem chừng con..
Lần thứ ba về nhà, vào buổi sáng, tôi thấy Thư đang chơi trước nhà với lũ trẻ trong xóm nhưng khuôn mặt khác lạ, tái mét, mắt lừ đừ. Tôi bồng Thư vô nhà.
-Em, không cho con ra gió.
Tôi có cảm giác như con tôi đang run nhẹ.
-Bác sĩ H cho thuốc gì thế ?
-Dạ, thuốc cảm của Pháp, loại dành cho trẻ dưới 3 tuổi.
-Đã uống mấy ngày ?
-Dạ .. gần tuần rồi…
-Em nghe anh đây, từ giờ không cho con ra gió, không cho ăn bất cứ thứ gì ngoài cháo lỏng.
-Theo anh..?
-Con bệnh không nhẹ..
Tôi nói xong và lên xe honda 68 chạy vô Đạo Long, cua phải, hẻm kế rạp Thanh Bình, chạy thẳng.. Nhà thầy Từ tâm ở gần bờ Đê.
-Ổng đi từ hôm qua ..chưa về..
-Chị nghĩ ..ổng đang ở đâu ?
-Có trời mới biết.. Người ta níu kéo ổng….đi suốt.
Người con gái, con thầy Từ Tâm và cũng là học trò Duy Tân.
-Thầy chạy vô ruộng xem, cha con thường ở trỏng..
Tôi chạy vô đồng Từ Tâm, lúa đang trổ đồng xanh mỡn, cái chòi nhỏ, có vài cây chuối sau hè trống trơn..
-Ông thầy ơi.. ông thầy..
Tôi dỏ miệng ra hàng tre bên bờ suối gần đó gọi lớn. Người ta đồn là ổng trốn đâu đó chứ không ở trong chòi.. vì sợ người bệnh..đông quá làm ổng oải.
-Tôi là” Thầy T- Lai” đây.. Trốn ở đâu ..ra chút coi… Tôi là thầy dạy toán cho đứa con cả..
-Tôi đây.. cái gì mà ỏm tỏi vậy ?
Ông từ cái lỗ dưới khóm chuối bò lên.
-Cháu bệnh.
-Cháu nào ?
-Đứa con thứ 3.
-Của thầy..?
-Chứ ông nói của ai ?
-Thế thì ..đi.
Thầy Từ Tâm đi xe SuZuKi màu đen, cái vỏ trước bị bể được quấn một cục bằng ruột xe đạp, lúc chạy, ngoài tiếng máy nổ như phèng la, còn có tiếng cà sựt.. cà sựt của bánh xe trước.
Có lần tôi mua cho cái vỏ mới, ổng nói:
-Tôi xin thầy, thầy bảo chết.. tôi chết liền .. nhưng thầy bảo nhận thì.. tôi lạy thầy… không nhận được đâu.
..Mà đâu phải mình tôi, nhiều người thương mua cho, thứ này, thứ khác vẫn nhất định từ chối. Có ai đó, ngày Tết mua cho cặp vịt, suốt từ 29 tết đến mùng 5, Ông gánh cặp vịt, hết đứng ở các quán cà phê, đến quán nhậu, rồi trước cửa chợ….để tìm người cho trả lại cặp vịt, từ đó, không ai dám cho nữa, ổng cười hề hề ..nhẹ tênh.
Dừng xe, tắt máy, bước vô nhà.
-Nó đâu?
-Dạ ..
-Nó đây thầy.
Ông đi qua đi lại, mắt nhìn cháu Thư.
-Sao thầy không đợi nó chết rồi hãy gọi..
-Ông..
-Ông ..ông ..ông cái gì Nó sắp chết đó..
Tôi và cả vợ tôi, nghe cũng sợ sợ, nhưng bán tín bán nghi.. chưa ai xanh mặt..
-Thầy Cô nhìn đây.. nếu sợi máu lên ngang đầu vú của nó, nó sẽ chết.. không ai cứu nổi.
Thầy Từ Tâm vừa nói vừa lấy tay vén áo con tôi, chẳng thấy sợi máu nào cả… cho đến khi ông thầy lấy hai ngón tay cái căng da bụng.. Vợ tôi trước.. tôi sau..rụng rời chân tay.. tái mét mặt mày.. sợi máu chạy bên hông, từ ngang rún lên ngực, như đã ngang với núm vú..
-Thầy Cô thấy chưa …nó sắp ngang với núm vú rồi .
Thầy Từ Tâm nói với vợ tôi:
-Cô giữ cháu, vén áo ..tôi lễ…
Rồi căn dặn:
-Nhịn đói… không cho nó ăn bất cứ thứ gì… từ nay đến giờ này ngày mai, nếu.. cho ăn ..nó chết.
Vợ tôi định hỏi:
-Cháu đói..
-Cô cho nó uống nước gạo rang thôi..
Ông đưa gói thuốc bột màu đen.
-Cứ cách 2 giờ cho nó uống hai muỗng canh với nước rau răm đâm nát vắt lấy nước.
Trước khi về thầy nói :
-Hai bàn chân nó sẽ nổi mụn đỏ bầm.. như dề cơm cháy.. Đừng lo …tôi sẽ quay lại..
Hắn kết luận, mọi hiện tượng xảy ra y như ông ta nói, cháu dứt bệnh.
Thầy N., thầy H và cả V, lúc này mới tin thầy Từ Tâm Phan Rang chữa bệnh giỏi như lời đồn.
Thầy H thêm.
-Mỗi lần Phủ Đầu Rồng có bệnh, đều đem trực thăng về rước ông Từ Tâm vào Saigon …
Anh em nói chuyện, những người khác nằm nghe, thỉnh thoảng cũng hỏi đôi câu. Đêm như trôi qua nhanh.

(còn tiếp)

2 thoughts on “BÀI HOAN CA Ở A 38

  1. Sống chen chúc chỗ nằm vừa vặn đủ một người!Lo gì lo không quan trọng bằng lo sức khỏe tốt cho người…Lòng quan tâm bịnh tình đẩy lùi..Mỗi gia đình mỗi cuộc sống buồn vui!Thầy Từ Tâm sống cũng lạ đời!Cốt truyện đến hồi gay cấn thực hư pha mầu mê tín về cách trị bịnh…Chờ đọc tiếp ..Cảm ơn tg-CTNM

    Thích

  2. Sống chen chúc chỗ nằm vừa vặn đủ một người!Lo gì lo không quan trọng bằng lo sức khỏe tốt cho người…Lòng quan tâm bịnh tình đẩy lùi..Mỗi gia đình mỗi cuộc sống buồn vui…Thấy Từ Tâm sống chòi -ăn chuối!Chây xe Su đen bánh xe trước bể chạy cà sựt!Thầy kiêng cặp vịt không ăn thịt vật!Chuyên lể các bịnh.Đúng thầy Từ Tâm!Cốt truyện đến hồi gay cấn thực hư pha mầu mê tín đoan dần dần….Nôn nóng chờ đọc tiếp ..Cảm ơn tg-CTNM

    Thích

Comment