Ngước mắt trông trời
mù mịt mưa sa
Cúi xuống vai mình…
sợi tóc mong manh là thế
Sao gánh nổi gánh đời
mịt mờ dâu bể
Những ân tình
nặng trĩu hai vai
Tôi sẽ bỏ lại
sau lưng
con dốc đổ dài
Mây phủ kín vạt rừng
một phía
Bên kia đồi
nắng mùa đông vẫn thế
Vẫn nồng nàn
ấm áp
Một mùa tươi
Tôi sẽ cười
Vẫy tay
Chào tháng mười
lóng lánh
Giữ giùm tôi
Sợi tóc đã vàng phai
Ngọc Yến
“Cúi xuống vai mình…
sợi tóc mong manh là thế
Sao gánh nổi gánh đời
mịt mờ dâu bể
Những ân tình
nặng trĩu hai vai” (NY)
“Tôi sẽ cười
Vẫy tay
Chào tháng mười
lóng lánh
Giữ giùm tôi
Sợi tóc đã vàng phai” (NY)
Hai vai trĩu nặng như vậy mà vẫn còn (có cái nhìn) lạc quan!
ThíchThích
Chào Ngọc Yến!Tháng mười đi qua để lại kỷ niệm trên đôi tay- ngón ngắn ngón dài vui buồn yêu thương nhớ…Dưới bầu trời- mình sao nhỏ bé yếu đuối- mà nặng nề tình yêu và bổn phận-Con dốc buồn- ngọn đồi vui sẽ là quá khứ- dĩ vãng phía sau lưng-Chào tháng mười- kỷ niệm để lại tình yêu trên đôi tay”sợi tóc nhớ thương” Thơ đầy ý nghĩa phải không Ngọc Yến?
ThíchThích
Cuối tháng mười, đọc được bài thơ mượt như nhung, Thanks, Ngọc Yến!
ThíchThích
“Vẫy tay
Chào tháng mười
lóng lánh
Giữ giùm tôi
Sợi tóc đã vàng phai” (NY)
Một tứ thơ có tình, đẹp!
ThíchThích
Tôi sẽ bỏ lại
sau lưng
con dốc đổ dài
Mây phủ kín vạt rừng
một phía…
Mấy câu này sao nhớ Khánh Vĩnh quá , Yến ơi !
Mây phủ kín vạt rừng , một phía…
ThíchThích