Thời gian chạy quanh bốn mùa
Làm thành một năm ròng rã
Một năm của anh tất cả
Ngược xuôi vạn dặm tìm em
Thời gian lao vút cánh chim
Chưa kịp hẹn hò đã tối
Cà phê gõ thành từng giọt
Đếm thầm giây phút chờ nhau…
Thời gian không có chiêm bao
Để lựa từng lời chim hót
Để đãi nắng vàng trong suốt
Tặng người sẽ hẹn trăm naăm
Thời gian khuyết dần vầng trăng
Cho trái tim mòn dĩ vãng
Như nửa vòng tay trống vắng
Thuyền về , bến đã cuối năm !
Thời gian ! Anh sợ thời gian !
Kéo anh bơi theo ngày tháng
Cày bao nếp nhăn lên trán
Mở đường vào cõi già nua
Anh sợ rồi mình sẽ thua
Thời gian trôi theo sóng nước
Bỏ anh dọc đường đơn độc
Run tay ngóng cánh chim trời
Thời gian , dòng chảy cuộc đời
Mênh mông và vô cùng tận
Nhưng ta vẫn thèm được sống
Để yêu thương giữa bao người…
Nguyễn Như Mây
Thời gian không có chiêm bao
Để lựa từng lời chim hót
Để đãi nắng vàng trong suốt
Tặng người sẽ hẹn trăm năm…
Mà người trăm năm đó làm sao tới kịp khi nhà thơ …chưa kịp hẹn hò đã tối mất rồi ???
ThíchThích
tiểu thư , tiểu thư, đừng choc ghẹo nhà thơ của tương tri nhé !
ThíchThích
“Mau lên chứ , vội vàng lên với chứ …”
Một nhà thơ khác đã rất nhanh nhẩu chớ không lù rù như nhà thơ của Tương Tri . Tội !!!
ThíchThích
Người ta là nguyễn như mây
Phải chờ gió đến mới bày cuộc yêu.
Biết không Ni Na ?
ThíchThích
Chưa kịp hẹn hò đã tối !
tội nghiệp thi sĩ quá !
ThíchThích
Đúng là thời gian làm ta mau già ,nhưng kỉ niệm vẫn còn ngây dại như ngày xưa đó NNM !
ThíchThích
Nhưng ta vẫn thèm được sống
Để yêu thương giữa bao người…
Anh NNM cứ làm thơ đều, có thể tuổi thọ sẽ tăng thêm vài ba tháng để tiếp tục yêu người. He he…
ThíchThích