MÙI HƯƠNG

Nguyễn Trí.

Screen Shot 2013-08-22 at 3.52.56 PM

Từ đỉnh cao bốn mét rơi tự do mà không chết thì quả là đại phước cho ba đời nhà Hậu. Nếu sự sống muôn đời là đáng quý, thì gẩy một chân, và cái mặt bị cây rừng xé nát thì thà chết còn hơn.

Dân cư Đồi Đất Đỏ ai cũng nghĩ thế. Dưới ách của ông dượng tên Chí thì đúng vậy. Chí, thường gọi Chí Phèo, cái phèo nầy ta bà nào có biết chi. Hôm đó trong quán nhậu Xuân Kim, một gã tài xế mục sở thị Chí bị thoi bởi chửi bậy vì say nên gán cho cái đệm nầy. Rồi gã kể về một tên Chí trong cái truyện nào đó. Chí trị vợ con, nhất là con riêng của vợ bằng thoi. Đó là khi Hậu chưa thành phế nhân. Nên chi thà chết sướng hơn.

Ổ đây ai chẳng rượu, đàn bà còn lai rai ba sợi, nhưng không ai như Chí. Chả là – thiên hạ kể – hồi đó, má thằng Hậu yêu một anh, có bầu anh quất ngựa. Má nó lao đầu xuống sông tự vận, dượng thằng Hậu đeo đuổi từ lâu, nhảy theo và đưa đầu chịu báng. Hậu sớm biết mình không là máu thịt vì mỗi lần say Chí thượng tay hạ chân kèm câu mày là thứ lộn sòng.

Lộn sòng không được đi học, đành vậy, tất cả nhường lại cho hai đứa em kề. Hậu làm ra tiền từ rất sớm. Sáu bảy tuổi đã biết canh mánh cho lâm tặc. Mười tuổi đã trèo tất cả các loại cây rừng có trái… Bao nhiêu tiền làm ra Hậu đem về cho má, vậy mà còn không yên, huống bây giờ là phế nhân.

Phế nhân Hậu bi thảm với cái khăn bịt mặt và cây nạng gỗ. Ngày nào cũng đóng đô ở quán Xuân Kim để tránh đòn, và mong bá tánh thương tình một đôi bữa ăn. Có đêm mặc cho muỗi đốt, Hậu ngủ luôn dưới mái hiên quán. Thủy – má Hậu – chỉ biết khóc, đàn bà mà, cái nhẹ dạ luôn làm họ khổ. Có hôm Chí lếch thếch tới rầm rỉ rằng bà mẹ mày, nếu còn nhớ thằng đó thì cứ dẫn lộn sòng đi kiếm. Xuân – vợ Kim – nói với chồng rằng thì ra Chí Phèo ghét thằng Hậu là vì ghen.

May cho Hậu. Phi, chủ một xe tải năm tấn chuyên đi bỏ hàng tạp phẩm cho các quán từ bến sông Lẻ Bảy vào Đồi Đất Đỏ. Cám cảnh liền thân chinh đến gặp vợ chồng Chí:

– Thằng Hậu có thể giúp việc cho tôi. Nếu được anh chị cho ở với tôi, tôi trả…

Nghe tiền Chí Phèo đắc co liền. Vậy là Hậu lên xe thẳng mạch về phố sông. Công việc trong một tiệm tạp phẩm kể cũng nhẹ. Khách lấy hàng, bà chủ ghi toa, Hậu nhận toa, bỏ hàng vào thùng rồi dán băng keo, hết. Khổ cái Hậu không biết chữ lấy gì đọc toa. Chủ Phi và gia đình phải dụng thời gian buổi tối, dạy cho Hậu mấy con chữ và chục con số để làm việc. Đúng rơi rớt, lại tật nguyền nên thông minh. Hậu học một biết mười, chỉ một tháng đã đọc được thứ ghi trong toa. Gia đình Phi thương Hậu lắm, cho phép ăn cùng mâm. Nhưng Hậu không bao giờ. Đói, nó bới tô cơm rồi ngồi trong góc. Sao vậy? Hôm nọ đang rửa mặt, con gái chủ Phi nhác thấy đã hét lên hãi hùng, nó mà mỡ khẩu trang ra, chắc cả nhà hết ăn cơm… Hậu lặng lẽ sụp cái mũ tai bèo, cái khẩu trang, và cây nạng. Không nhìn ai, cả tiền cũng không thiết, lâu lâu má nó ghé, cùng má xuống sông tâm sự một chút rồi thôi, buồn và mặc cảm lắm.

Cho đến một hôm, nó nghe một mùi hương lạ ập vô khứu giác. Ngước mặt, mắt Hậu đập vô một nhan sắc loại hoa nhường. Đó là Kiều Oanh con gái rượu của Phi. Ngay lập tức Hậu choáng váng. Đã dậy thì, cô gái trang điểm và có tí nước hoa, nó đánh tan cái mùi con gái thường nhật. Hương cao sang đã khiến âm thầm nghe tâm hồn mình đẩm đầy nước mắt. Hơn tất cả những gã trai khác trên đời, Hậu biết mình đã chết bởi một thứ tình rất lạ ngập tràn trong tâm khảm.

Cô gái con nhà giàu lớn lên trong một gia đình đầy lòng nhân ái. Không nhân ái làm sao Hậu có cửa kiếm miếng ăn, thậm chí cả tiền cho mẹ trong từng ấy năm ròng. Cô đẹp nên lắm tài tuấn đeo đuổi, và như một số đông người đẹp khác, cô bị tình vây bủa, nó khiến cô không có tên trong bảng vàng đại học. Phi thì sợ con gái lớn như một quả bom nổ chậm trong nhà. Mười tám tuổi, Kiều Oanh rực rỡ như một đóa hoa đang thì viên mãn, cô đi ra, đi vô trong nhà. Vui tươi và hạnh phúc khi cha nhận lời cầu hôn kẻ cô yêu. Và gã si tình tật nguyền chỉ còn biết lặng lẽ nhìn.

Tám năm. Đủ để chín một cái tình. Và đủ để tan nát một trái tim. Trời ơi, người ta yêu người ta nói mà còn cháy bỏng nhân gian, đằng nầy gã thọt yêu trong âm thầm bóng tối. Yêu mà biết rằng mình không có một cửa nào trong cuộc sống đang trôi. Ngày cô gái của thọt lên đường, đường đi ở bến sông nầy phải lụy phà. Cha cô giàu nên không lụy. Ông thuê hai chiếc phà liên hoàn lại và tổ chức đám cưới trên ấy. Tất nhiên là đèn treo giăng từ ngõ nhà đến tận phà.

Ở bờ sông, dưới gốc si cổ thụ. Hậu gác đầu lên cây nạng gỗ, nghe tiếng đàn, tiếng hát vọng xuống bến. Rồi theo gió, ngàn vạn mùi hương thoảng bay. Tám năm chung trong một mái nhà, Hậu nhận từng thành viên qua mùi hương của họ. Mùi đàn ông, mùi đàn bà và rõ nét là mùi con gái của cô. Bây giờ, những mùi ấy đã bị át bởi bia rượu và hương hoa… Hậu nhắm mắt hít một hơi thật dài, cánh mũi phập phồng phân định mùi hương. Và đâu đó, từ thẳm sâu của tâm hồn mùi hương con gái hoang sơ từ từ hiện hữu.

Hôm sau. Và nhiều buổi chiều về sau nữa, bến sông luôn có mặt Hậu. Với đôi mắt xa xăm và ảm đạm, Hậu ngồi nhìn nước về xuôi.

Chỉ ông Phi thở dài. Ông biết. Tám năm dưới một mái nhà, thông nhau từng hơi thở, không biết đâu phải nguời.

Ông Phi biết Hậu tuyệt vọng bởi không nắm được một mùi hương.

Hương tình yêu.

Trí.

26 thoughts on “MÙI HƯƠNG

  1. Hình đại diện của Nguyen Duyen Nguyen Duyen nói:

    tôi đọc một hơi , truyện ” Mùi Hương ” của Nguyễn Trí , Tôn Nữ Thu Dung đã nói rất hay ” Bạn NGUYỄN TRÍ viết hồn hậu hơn nhiều dù văn phong đã vô cùng sắc bén ” tôi nghĩ chỉ cần nói thêm : cám ơn Nguyễn Trí , tôi rất thích ” Mùi Hương ” /

    Thích

  2. Hình đại diện của Lệ Thanh Lệ Thanh nói:

    Đọc xong, không biết nói chi, bèn bắt chước mấy chàng mấy nàng trong phim Hồng Kông “hỏi thế gian Tình là cái chi chi” mà hại người ra nông nỗi?

    Thích

  3. Hình đại diện của Du Ngã Du Ngã nói:

    Cho Du hỏi đây có phải nhà văn Nguyễn Trí của “Bãi vàng, đá quý, trầm hương”? Chắc là đúng vì cũng văn phong ấy!

    Thích

  4. Hình đại diện của Âu Thị Phục An Âu Thị Phục An nói:

    Ngửi được một mùi hương đến… no luôn, cũng hạnh phúc.

    Thích

  5. Hình đại diện của Quỳnh Quỳnh nói:

    Tám năm. Đủ để chín một cái tình. Và đủ để tan nát một trái tim. Trời ơi, người ta yêu người ta nói mà còn cháy bỏng nhân gian, đằng nầy gã thọt yêu trong âm thầm bóng tối. Yêu mà biết rằng mình không có một cửa nào trong cuộc sống đang trôi
    Tôi đọc và tôi tan nát cùng nhân vật của anh . Cảm ơn nhà văn.

    Thích

    • Hình đại diện của Quỳnh Quỳnh nói:

      Như QUASIMODO vậy , nhân vật đã làm tôi khóc vùi . Không ngờ hôm nay tôi lại trở về được với những xúc động đó khi từ lâu đã nghĩ rằng đời chẳng có gì đáng khóc nữa !

      Thích

  6. “Hậu tuyệt vọng bởi không NẮM được một mùi hương” ( Nguyễn Trí ) Bạn sẽ thay đổi tâm thế khi bạn đừng đòi NẮM một mùi hương mà hãy GIỮ mùi hương đó lại trong hồn .
    Tôi liên tưởng đến tác phẩm MÙI HƯƠNG của PATRICK SUSKIND. Bạn NGUYỄN TRÍ viết hồn hậu hơn nhiều dù văn phong đã vô cùng sắc bén… Cách viết của bạn NGUYỄN TRÍ là cách viết tôi ao ước mình có thể , nhưng không …tôi không có khả năng biến những điều đơn giản thành phức tạp. Tôi không có khả năng viết về những đề tài gai góc.Tôi không biết nhiều về những kẻ ác và xấu.Tôi lại càng không thích cho những nhân vật tôi yêu thương gặp quá nhiều bất hạnh…Bởi vậy tôi rất thán phục cách viết rất ung dung tự tại của bạn Nguyễn Trí, các nhân vật của bạn lúc nào cũng lửng lờ giữa hai mặt đối lập : thiên thần và ác quỷ …Thử nghĩ về nhân vật Chí trong truyện này coi…Tất cả những cái ác của ổng cũng chỉ vì ghen ! Rất con người phải không ? đố ai tìm được một nhân vật ác hoàn toàn , xấu hoàn toàn trong những truyện ngắn,truyện dài của NGUYỄN TRÍ . Bởi dzậy người ta mới nổi tiếng như cồn , các trang mạng tranh nhau sắp hàng xin bài ( mà hỗng trả nhuận bút ) đó chớ .
    Chỉ có tôi tội nghiệp : suốt đời muốn viết về một nhân vật thật cà chớn mà không biết lấy ai làm hình mẩu

    Thích

    • Hình đại diện của Lưu Thy Lưu Thy nói:

      Tui xin xung phong chịu hi sinh làm nhân vật cà chớn đó.

      Thích

    • Cám ơn Tôn Nữ nhiều nghe, Đọc xong cái Giã Từ Sương Gió chưa bạn? Nghĩ sao ? Lọt tai lọt mắt không?

      Thích

      • GĨA TỪ SƯƠNG GIÓ có 94 trang , Dung đọc 46 trang rồi. Nghĩ sao hả ??? Nghĩ là cái ông tác giả này thiệt là độc ác , cứ mở ra những cánh cửa địa ngục để đày đọa nhân vật của mình , sau đó , đóng vai thánh nhân ra tay cứu vớt bằng cách thổi vào nhân vật mình một chút niềm vui , một chút niềm tin cuộc đời sẽ khác … nhưng để làm gì khi thân phận con người đã bị dìm xuống 9 tầng địa ngục ???
        Sao mọi người lại giỏi che giấu nỗi đau đến thế ???

        Thích

  7. Biết thân phận mình, yêu chi mà yêu ác vậy? Hậu ơi là Hậu!

    Thích

  8. Chỉ một đoạn ruột… mà nghe đâu một nhạc sĩ tên tuổi phải nhờ bàn tay của Thúy Nga Dưới Ánh Đèn Đêm đấy Nguyên Vi ạ

    Thích

  9. Hình đại diện của đinh tấn khương đinh tấn khương nói:

    Cuộc đời của (nhân vật) Hậu chịu nhiều bất hạnh & đáng thương!
    Nhưng ít ra Hậu cũng có 8 năm được”ngửi” mùi hương, coi như một chút (leo lét) hạnh phúc!?

    Thích

    • Hình đại diện của Nguyên Vi Nguyên Vi nói:

      Để tái tạo lại gương mặt như người bình thường cho Hậu, chi phí bằng tiền VN bi giờ khoảng bao nhiêu, hả anh Khương?

      Thích

      • DR. DINH chỉ trị bịnh ngoài da như ghẻ ngứa , không phải là bác sĩ thẩm mỹ nên bó tay !

        Thích

        • Hình đại diện của đinh tấn khương đinh tấn khương nói:

          Cám ơn TD đã trả lời (rất chính xác) dùm!
          Chuyện thẩm mỹ mà anh Nguyễn Trí lại hỏi chuyên gia bắt cái ghẻ (như tôi) thì đành bó tay vậy!

          Thích

Gửi phản hồi cho Du Ngã Hủy trả lời