ĐỔI ĐỜI

Đinh Tấn Khương

16452312-md

Valentyn Odnoviun

Bằng, thằng bạn mà tôi chơi thân gần ba chục năm nay, nếu không thân nhau thì có lẽ hôm nay tôi đã không nhận ra được hắn!?

Tôi quen biết hắn từ khi còn ở trại tỵ nạn, lúc đó hắn còn là một chàng thanh niên độc thân, nhanh nhẹn, hăng say, thích ăn uống, dễ kết thân với mọi người và luôn mang nụ cười đến với những người chung quanh, qua những câu chuyện vui lành mạnh (và cả những chuyện vui không lành mạnh dành cho những thanh niên độc thân như hắn)

Rời trại cùng một ngày, đáp cùng một chuyến bay và tạm ngụ trong cùng một hostel khi vừa đến Úc. Nhờ có hội nhà thờ bảo trợ cho nên gia đình chúng tôi dọn ra khỏi hostel sớm hơn, sau đó không lâu thì nghe tin hắn cũng dọn về ở chung với người bà con. Dù cách nhau cả tiếng đồng hồ lái xe nhưng chúng tôi vẫn còn tìm đến với nhau vào những dịp cuối tuần, chở nhau ra biển câu vài con cá đem về làm mồi, uống vài lon bia, kể dăm ba câu chuyện vui cho nhau nghe để cùng quên đi nỗi nhớ quê nhà!

Những ngày đầu định cư, hắn rất năng nổ làm việc, chuyện gì hắn cũng làm dược, không nề hà, không khen chê như một số người khác.

Rồi, nghe tin hắn lấy vợ và xin được một việc làm trong cơ quan chính phủ, công việc có mức lương cao lại được bảo đảm lâu dài. Nhưng điều đó không làm cho hắn thỏa mãn, hắn mua một chiếc xe cũ, loại xe thùng, rồi thiết kế bên trong chiếc xe giống như một nhà bếp lưu động, có trang bị lò nấu bằng gas, bình thermot chứa cà phê đã pha sẵn.

Hắn có tài tiếp cận, bắt chuyện, làm quen và thuyết phục người khác, nhờ thế hắn nhận được nhiều “đơn đặt hàng” cho các phần ăn buổi trưa của những người làm chung cơ quan, hắn thuyết phục cho mọi người thấy rằng thức ăn của hắn cung cấp (do vơ hắn nấu sẵn) là đặc sản, sạch sẽ, ngon miệng mà lại rẻ, còn đựoc tặng thêm một ly cà phê sữa nóng bay mùi thơm phức.

Biết vợ hắn nấu ăn ngon, hắn bàn với vợ và lên kế hoạch nhận giao cơm phần đến tận nhà. Vợ hắn nghe lọt tai nên cũng đồng ý như vậy, hắn gọi lên tòa soạn báo tiếng Việt để nhờ đăng mẫu quảng cáo và đã thành công ngoài mức dự định của vợ chồng hắn!

Nhờ chịu khó làm ăn như thế cho nên vơ chồng hắn đã dành dụm được một số tiền lớn, khởi đầu mua được căn nhà để ở rồi sau đó lại muợn thêm tiền ngân hàng để mua tiếp đầu tư. Hắn mua lại những căn nhà cũ, tự tay sửa chữa từng phần sau giờ làm việc và trong những ngày cuối tuần. Vận may lại đến với hắn, gặp lúc bất động sản lên giá vùn vụt, giá cả cứ tăng theo từng ngày và nhờ thế mà vợ chồng hắn được đánh giá là một gia đình thành công nhất trong số những người đến Úc định cư trong cùng thời điểm. Cho dù làm việc cực nhọc như vậy nhưng vài năm trước đây, ai gặp cũng đều có cùng một nhận xét đó là, trông hắn càng ngày càng phát tướng, mặt thì đỏ hồng, dáng đi thì rắn chắc và phơi phới tâm hồn.

Không gặp hắn chừng hai năm trở lại đây, hôm nay gặp lại trông hắn như một người bệnh, mặt mày tái nhạt, má lõm, mắt trũng sâu, dáng đi yếu đuối và nhìn giống như một kẻ mất hồn. Nếu không quen lung thì chắc là tôi đã không thể nhận ra được hắn, Mặc dù không thích xen vào cuộc sống riêng tư của bạn bè, không thích tò mò chuyện riêng tư của người khác, nhưng nhìn thấy bộ dạng ảo não đó đã khiến cho tôi không kềm chế được lòng mình, bèn hỏi:

– Trời ơi! Bằng phải không, cậu làm sao thế, có bệnh gì không, tớ không nhận ra cậu thật đấy, cứ như một ai khác vậy!? Lúc trước nghe tin cậu làm ăn phát đạt lắm mà, con cái cũng học giỏi nữa. Cậu nói cho tôi nghe đi, chuyện gì đã xảy ra với cậu mấy lúc gần đây?

Trầm ngâm một chút hắn đay nghiến:

– Cái trang mạng phụ nữ & sức khỏe chết tiệt gì đó, à mà còn nữa, mấy ông hòa thượng, thượng tọa đâu đấy và ngay cả mụ bác sĩ gia đình của vợ tớ cũng đã xen vào cuộc sống riêng tư nữa chứ! Hôm nay tớ phải ra nông nổi nầy là do bởi hậu quả mà họ đã tiếp tay với vợ tớ gây ra!

– Trang mạng phụ nữ & sức khỏe, bác sĩ gia đình và mấy ngài tu sĩ đã làm gì để cậu phải đến “nông nồi” nầy, kể nghe xem, chuyện gì vậy?

Hắn cúi mặt, day day mũi giày xuống nền xi măng rồi chợt ngẩng lên nhìn tôi, nói giọng tức bực:

– Không hiểu cái trang mạng chết tiệt ấy viết cái gì mà đã thuyết phục vợ tớ để rồi đẩy tớ tới một cuộc sống mất dần ý nghĩa.

– Cậu nói rõ thêm một chút đi, tôi chưa hiểu ý cậu muốn nói cái gì!

Tỏ vẻ hằn học, hắn nói một hơi dài như nín cả thở:

– Khởi đầu vợ tớ mua về một cái cân đặt ngay bên cạnh cánh cửa phòng tắm, thêm một cái thước dây treo lủng lẳng trên tường cạnh chỗ máng khăn, một cây bút chì và một cuốn sổ tay loại bỏ túi thì đặt trong kệ tủ phía trên bồn rửa mặt. Vợ tớ ra lệnh cho tớ là mỗi ngày phải nhớ ghi trọng lượng cơ thể sau khi đã cởi bỏ quần áo để, và số đo vòng bụng vào cuốn sổ tay, nếu quên thì sẽ chịu một vài hình thức kỷ luật!

Không ngạc nhiên lắm, nhưng tôi cũng hỏi, để thăm dò sự hiểu biết của hắn:

– Mục đích là gì vậy?

– Vợ tớ giảng giải rằng ở tuổi trên 50 thì tỷ lệ mắc bệnh tim mạch khá cao. Nhiều cuộc nghiên cứu y khoa đã cho thấy, cứ mỗi hai phút đồng hồ thì lại có ít nhất một người bị chết vì chứng bệnh tim mạch, bởi thế họ bảo rằng bệnh tim mạch là kẻ giết người thầm lặng. Chính vì vậy mà người khôn ngoan cần phải biết ngăn ngừa căn bệnh quỷ quái nầy. Vợ tớ nhắc rằng, Body Mass Index (BMI) và số đo vòng bụng là chỉ dấu đánh giá sơ khởi tình hình sức khỏe có liên hệ đến bệnh tim mạch của một cá nhân.

– Vợ cậu có lý đấy chứ, chắc chắn là cô ta muốn cậu có một sức khỏe tốt và sống lâu, như vậy là yêu cậu lắm đấy, còn than phiền gì nữa!?

– Vâng, nghe thì có lý thật. nhưng ông hãy thử tưởng tượng xem sao, ngày nào mà tớ có tăng chút cân lượng là cô ta bắt tớ phải mặc quần tà lõn chạy lòng vòng chung quanh sân nhà, bảo rằng phải mặc quần tà lõn để cơ thể được giải phóng hoàn toàn, cho máu huyết dễ lưu thông trong lúc tập thể dục đấy mà, chạy cho đến khi mồ hôi nhễ nhãi, mệt lã thì mới được nghỉ, rồi lại bắt tớ leo lên cân, rồi lại bắt tớ chạy tiếp, và chắc chắn hôm đó thì bữa ăn chiều sẽ bị cắt xén 3 phần đường, đạm, béo. Vợ tớ áp dụng chế độ ăn uống rất khắc kỷ, bắt buộc tớ phải tuân thủ “5 phần rau, 3 phần quả và 2 phần thịt cá” còn không quên răn đe “đường, muối, mỡ” là kẻ thù của những ai đã qua ngưởng tuổi 50.

Rồi còn nữa, theo như lời khuyên thì còn bắt tớ phải đi khám sức khỏe toàn diện định kỳ, để may ra phát hiện kịp thời những bất thường về mặt sức khỏe, nếu có trục trặc gì thì cần can thiệp đúng lúc. Hết đi bác sĩ tim mạch rồi lại đến bác sĩ soi đường tiêu hóa, hết gặp bác sĩ nội khoa rồi thì tới gặp bác sĩ ngoại khoa, hết chụp hình phổi rồi tới chụp hình xương cốt, tuyến giáp trạng, tuyến tiền liệt. Chưa hết đâu, lại còn phải thử máu kiểm tra chức năng thận, chức năng gan, coi luôn lượng mỡ, lượng đường trong máu, thử độ loãng xương và số lượng cacium, sinh tố D…

Tất cả đều bình thường, dĩ nhiên là bình thường rồi, ông biết rõ mà, tớ sinh ra là một người khỏe mạnh, trước đây tớ cũng vẫn còn khỏe mạnh, tớ không uống rượu quá độ, cũng không hút thuốc thường xuyên và không có cơ hội để phung phí sức khỏe cho những thứ gì khác thì làm sao mà có chuyện bất thường!?

Tôi vội an ủi:

– Kiểm tra sức khỏe, biết được kết quả tốt hết như vậy là tuyệt rồi sao cậu lại bực tức?

Hắn hậm hực:

– Tốt à, cậu biết gì không, mấy tháng sau đó thì tớ phải nhập viện vì bị đột quỵ do thiếu dinh dưỡng đấy!

– Cậu nói sao, thiếu dinh dưỡng thật à, ai bảo thế?

– Bác sĩ trong bệnh viện kết luận như vậy, bộ ông nghĩ là do tớ vẽ chuyện đấy à?

– Lý do nào?

– Dễ hiểu thôi, chế độ ăn uống “5, 3, 2” đã là nguyên nhân, bởi vì tớ không thể nuốt nổi 5 phần rau cùng sự chế tiết đường, mỡ, muối quá độ như vậy!

– Sau lần đó, vợ cậu đã thay đổi thái độ?

Trầm ngâm một chút rồi hắn lại tiếp:

– Vâng, có dễ dãi chút đỉnh, có nới lỏng chế độ ăn uống một chút nhưng cô ta lại mang về một giàn tạ bắt tớ phải kéo, phải giở, phải nâng.. hai lần mỗi ngày, lại còn mua thêm một cặp dumbbell để cho tớ tập luyện trước các bữa ăn nhằm giảm bớt năng lượng thừa cũng như giúp tăng cường độ rắn chắc của các bắp thịt!

– Tốt đấy chứ, thể dục thường xuyên sẽ giúp duy trì sức mạnh thể chất. Thế, còn đời sống tinh thần của cậu thì sao?

– Đời sống tinh thần đấy à, còn khủng khiếp hơn nữa, ông còn nhớ chứ, sở thích của tớ là câu cá phải không. Từ lâu, tớ cũng đã nuôi giấc mộng du lịch nơi nầy nơi nọ cho biết đó biết đây trước khi chết cho mãn nguyện, vì vậy mà tớ đã phải năng nổ làm việc để dành dụm tiền bạc nhằm biến giấc mơ đó trở thành sự thật!

– Ừ, tôi biết rõ sở thích của cậu lâu rồi đó mà!

– Vậy mà, vợ tớ cứ bảo rằng cần gì phải đi đâu, ở đâu mà mình cảm thấy vui là được, đi xa làm chi vừa tốn tiền mà lại mệt mỏi chẳng giúp ích gì hơn. Vợ tớ lại còn cấm tiệt không cho tớ đi câu nữa, bảo rằng chớ nên sát sanh và cứ mãi nhắc, hãy chuẩn bị tư lương cho ngày chết ngay từ bây giờ, đừng nên lơ là kẻo trễ!

– Chuẩn bị tư lương cho ngày chết?

– Vâng ạ, chuẩn bị tư lương cho ngày chết, chuẩn bị tư lương để mang qua kiếp sau!

– Chuẩn bị như thế nào?

– Không sát sanh, phải biết từ bi hỷ xả, nên mở hầu bao ra cúng dường, biết làm điều thiện tránh điều ác, dẹp bỏ tham sân si, tiêu trừ cảm thọ, không nên
vui mà cũng không nên buồn!

– Làm được như vậy là tốt thật rồi, phải không?

– Nhưng đâu dễ gì thực hiện được hết!?

– Cũng có người làm được chứ, tập dần thì được thôi mà!?

– Vâng, phải rèn lòng, ông có thấy một số người gần như đã tiêu trừ được cảm thọ, thấy người khác vui mà họ không vui, thấy người khác buồn mà họ không buồn, nhìn người khác đau khổ mà họ vẫn dửng dưng!?

– Cậu hiểu sai rồi, đó là những người vô tâm chứ không phải là những người đã diệt trừ được cảm thọ!

Tôi không muốn hắn tranh cãi tiếp gây đụng chạm, vội cắt ngang bằng câu hỏi:

– Vợ cậu có giúp được gì cho cậu để chuẩn bị tư lương không?

– Có chứ, giúp nhiều là đàng khác, cuối ngày, một khi hoàn tất hết mọi công việc và cơm nước xong xuôi là vợ tớ cho nghe những bài thuyết giảng của các Thầy qua các đĩa thu DVD. Những ngày rằm, ngày đầu tháng âm lịch hay là những ngày lễ vía, tớ phải phụ nấu thức ăn để vợ tớ mang lên chùa bán gây quỹ, nhiều khi tớ phải giúp mang phần ăn đến giao tận nhà những người mua phiếu ủng hộ, vợ tớ bảo là phải làm như thế mới tích cóp được công đức, khi chết mới có đủ tư lương mang theo. Nhiều khi tớ phải ngồi trong xe chờ vợ tớ cả tiếng đồng hồ trong lúc vợ tớ bận lo chăm sóc sức khỏe riêng choThầy, có lúc tớ nghĩ quẩn mà thắc mắc là, tại sao vợ tớ tỏ ra lo cho Thầy tận tụy còn hơn là lo cho tớ nữa, nhiều khi vợ tớ nói lời dễ nghe với Thầy nhiều hơn là nói với tớ, nhưng tớ nào dám hỏi!?

– Cậu mãi nghĩ quẩn quá đi, vợ cậu luôn muốn bảo vệ, duy trì sức khỏe cho cậu như thế, lại còn lo cả chuyện vun vén tâm linh cho cậu nữa, thế mà cậu không biết ghi nhận lại còn trách cứ, so đo như vậy ư!?

Khuôn mặt hắn đang tái nhạt bổng dưng đổi sang màu hồng rất nhanh, không biết là hắn cảm thấy mắc cỡ trước câu nói của tôi hay là hắn đang giận:

– Mà, còn mụ bác sĩ gia đình của vợ tớ mới thật là quái dị, phát hiện mấy cái mẫn cái mụt gì đó ở cái chỗ mà suốt mấy năm trời tớ chưa hề đụng tới, thế mà mụ bác sĩ ấy lại dám quả quyết như đinh đóng cột rằng, tớ đã lây truyền bệnh STD cho vợ tớ, thế có đáng tức không chứ!?

Tôi cố tình khỏa lấp:

– Chắc là vợ cậu muốn làm “phép thử” xem cậu đã loại được “sân” hay chưa đó mà!

Chợt nghe tiếng khóc của trẻ con phát ra từ chiếc xe đẩy gần bên, chiếc xe đẩy em bé ở đó đã lâu mà mãi nói chuyện nên tôi không để ý đến trước đây, hắn vội quay người lại một tay giở nhanh tấm khăn che và một tay lôi ra cái bình sữa đã pha sẵn, mở nắp rồi đút vào miệng em bé coi bộ như đã từng quen làm như thế! Tôi hơi ngạc nhiên, nhìn đứa bé kháu khỉnh độ chừng vài tháng tuổi, tôi chợt đoán ra nhưng còn do dự:

– Cháu nội đấy à, cưới vợ cho con trai hồi nào mà không chịu báo tin cho tụi nầy đi dự vậy ông bạn?

Hắn lí nhí gì đó tôi không nghe rõ. Vừa lúc ấy, một cô gái trẻ từ cửa tiệm quần áo thời trang bước ra, cô gái trông vẻ tràn đầy sức sống ở độ tuổi 20, cô tiến đến gần và nói nhỉ với hắn:

– Để em lo cho con được rồi, anh cứ tiếp chuyện đi.

Hắn tỏ vẻ luống cuống, không nhìn mặt tôi mà nói:

– Tớ có chuyện phải đi gấp, gặp lại sau nhé!

Thì ra, đó là vợ con hắn chứ không phải con dâu và cháu nội như tôi thoáng nghĩ. Tôi nhìn theo hắn một chặp, dáng hắn xiêu xiêu dựa hẳn vào người cô gái trẻ, như là để tránh ngã hơn là dấu hiệu của sự gắn bó!?

Trên đường lái xe về nhà tôi cứ mãi thắc mắc, trang mạng sức khỏe & phụ nữ, bà vợ cũ, thầy tu, bác sĩ gia đình, hay người con gái đang tràn đầy sức sống kia là nguyên nhân đưa hắn đến “nông nổi” như mình vừa thấy hôm nay!?
Chắc là chỉ có một mình hắn mới trả lời được cái thắc mắc không cần thiết của tôi bây giờ!?

Sydney, giữa Đông
đinh tấn khương

21 thoughts on “ĐỔI ĐỜI

  1. Hình đại diện của Bùi Diệp Bùi Diệp nói:

    Chào Dr. Đinh Tấn Khương! Đọc truyện của anh “ngộ” quá, em bỗng nhớ lại câu hát của bà ngoại em hồi xưa: “Họa hổ họa bì nan họa cốt/ Tri nhơn tri diện bất tri âm/ Thôi thôi chút nữa anh lầm/ Chồng em đứng đó mà cầm con dao”. Kính chúc anh luôn mạnh khỏe và có nhiều truyện hay!

    Thích

  2. Hình đại diện của WHWH WHWH nói:

    Hi Dr. Khuong, nẫu nói “lạc đường nắm đuôi chó, lạc ngõ nắm đuôi trâu”, tui bị lạc tình nắm đuôi con gì giờ?

    Thích

    • Hình đại diện của đinh tấn khương đinh tấn khương nói:

      Lạc tình thì nắm tay con ..VỢ là chắc nhất đó ông anh WHWH ạ!
      Chúc vui

      Thích

      • Nếu cần, nắm chéo áo tui, tui dẫn đi tìm.
        Quynh Đúp Hát lâu nay dzô bưng hả???

        Thích

        • Anh về em chẳng cho về
          Em nắm chéo áo em đề câu thơ
          Câu thương , câu nhớ , câu đợi , câu chờ…
          .
          ( Dân ca xứ Bắc)
          Anh về em chẳng cho về
          Em nắm chéo áo em đề câu thơ
          Câu thơ ba chữ…ơ ơ
          .
          ( Dân ca miền Trung)
          Anh về em nắm chéo áo em la làng
          Bỏ chữ thương , chữ nhớ ở giữa đàng cho ai ?

          ( Dân ca Nam Bộ)
          Tin không ? Không tin? hãy vào trang http://vanvn.net/ Tôi hoàn toàn không chịu trách nhiệm. Chỉ muốn giúp các bạn có câu trả lời thôi.

          Thích

        • Hình đại diện của WHWH WHWH nói:

          nắm chéo áo ông Tạ chắc dzìa hổng tới nhà, chắc ngủ quán …
          lâu nay tui chơi bên đó.

          Thích

        • Chơi bên đó dzui quá, quên tui?

          Thích

        • Hình đại diện của NĐD NĐD nói:

          Anh dzìa em chẳng cho dzìa
          Em nắm chéo áo em kéo để chia …tiền nhà
          Cái check anh lãnh hôm qua
          Mau đưa đây gấp, em…tha cho dzìa…

          Truyện hay lắm a ĐTK ơi !

          Thích

      • Hình đại diện của WHWH WHWH nói:

        đáp án của Dr. Khuong: con gì = con VỢ, outstanding! 100/100 à nghen.

        Thích

    • Lạc tình thì vầy nè anh KÉP HÁT :
      Gặp đây anh nắm cổ tay,
      Hỏi rằng duyên ấy tình này làm sao?
      Trên trời có mấy ông sao,
      Sông sâu mấy trượng mây cao mấy tầng?
      Trần gian có mấy cánh đồng,
      Sông bao nhiêu cá vẫy vùng bấy nhiêu
      . ( Ca dao VN)

      Thích

      • Hình đại diện của WHWH WHWH nói:

        _Ca dao Bình Định :
        Dzô đây ớ bạn dzô đây
        Trầu têm một miếng đã xây lên bàn
        Tậu chi mà đứng quài đàng
        Sương sa lỡ cảm thương hàn ai nuôi?
        _Ca dao của XP nè TD:
        Lạc nhà nắm đuôi chó
        Lạc ngõ nắm đuôi trâu
        Lạc chồng đi kiếm cho mau
        Lạc dzợ thì trước sau dzợ cũng dzìa

        Thích

        • Hình đại diện của đồ nghề đồ nghề nói:

          Ca dao của đồ nghề nè :

          Lạc nhà hỏi trẻ nhỏ
          Lạc ngõ hỏi em má hồng
          Em nào cái mỏ cong cong
          Em bắt làm chồng …cũng lỡ dại…cho xong…

          Thích

  3. Cảm ơn lời cảnh báo của Bác Sĩ Tâm Lý Đinh Tấn Khương . Kể từ hôm nay Dung ném cái cân vô garage cho yên tâm. Và Dung cũng không càm ràm giảng đạo nữa .

    Thích

  4. Bác sĩ ơi ! thấy khổ đời chứ ko thấy đổi đời đâu .

    Thích

  5. Có phước có phần thì phải từ từ mà hưởng, chớ vội vàng chi mà thể xác yếu gầy như vậy… hỡi ông bạn của ông Khương.
    Ngày mai tui sẽ đi mua vài cái bàn cân, đặt các phòng và chờ tin vui giữa giờ tuyệt vọng!!!

    Thích

  6. Hình đại diện của LÁU CÁ LÁU CÁ nói:

    Có ai muốn đổi đời như Bác sĩ Đinh Tấn Khương không ?

    Thích

    • Hình đại diện của đinh tấn khương đinh tấn khương nói:

      Ha ha .. Láu Cá “gài độ” hay thiệt, tui đâu có dám đổi đời như thằng bạn của tui (nhân vật Bằng),
      Dzợ tui có lần đã nói “Ông Bằng còn đi xiêu xiêu bên cạnh cô gái trẻ đó chứ nếu là anh, thì chắc chắn không còn đi được nữa đâu!”
      Tui hổng biết đây là lời hăm dọa (bị xử) hay là lời cảnh báo (vì lo cho sức khỏe của tui)?

      Thích

Gửi phản hồi cho WHWH Hủy trả lời