TÔI ĐI HỌC

TÔN NỮ THU DUNG

No ESL Class Tonight

Sau rất nhiều năm hết làm thầy tới bán sách…, vừa mới chân ướt, chân ráo, chân trước, chân sau tới CA là tôi bị đưa ngay vào cái lớp bổ túc văn hoá ESL. (tức ENGLISH AS A SECOND LANGUAGE: ANH VĂN LÀ NGÔN NGỮ THỨ HAI )

Buổi mai hôm đó, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh … Chôm nguyên văn của Thanh Tịnh, chớ tôi mà viết được một câu hay ho đến vậy thì… thiên hạ chết liền (còn tui thì hổng có răng… mô!). Tôi diện cái áo pull trắng, quần jean xanh (không hề rách hay bạc phếch hai đầu gối như cái thời đi học ở Viện Đại học Cộng Đồng Duyên Hải Nha Trang), ngoài khoác cái áo khoác đen, tay ôm Kindle Fire cho ra vẻ con nhà có học… Dán xong tờ giấy chỉ đường của Google Map trên vô lăng là tôi nhắm hướng Mt. SAC College mà trực chỉ.

Bạn tôi lấy danh nghĩa ma cũ khuyên răn ma mới: “Học ở đó hơi xa nhà chút chút, nhưng sau này “có công mài bút có ngày lên College” muốn lấy thêm vài cái chứng chỉ, một ít bằng khen để có Financial aid xài chơi thì cái bằng tốt nghiệp Mt SAC cấp cũng có giá trị lắm lắm , vì Mt. SAC là 1 trong 1000 trường tầm cỡ ở Mỹ…” Bạn đã từng học ở đó trước tôi chừng… 20 năm… (bạn không nói gì thêm, nhưng tôi thầm nghĩ: chắc là nó đứng thứ 999…) Thôi kệ, đi học ESL chớ phải đi làm vương làm tướng gì mà đòi hỏi cho cao sang… (tôi âm thầm nghĩ vậy.)

Tới ngã tư đèn xanh đèn đỏ nhấp nha nhấp nháy bảy tám làn đường thách thức tay lái lụa của tôi, tôi vuột mất cái tấm bảng to chà bá dựng góc đường MOUNTAIN SAN ANTONIO COLLEGE, phải tìm chỗ cua lại …Không sao, “đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông…” Câu này cũng không phải tôi nghĩ ra mà là của một danh nhân văn hóa tôi vô cùng ngưỡng mộ vì ông rất… đẹp trai!

Tôi lạnh gáy vì Google map chỉ đến đây là hết , nó chưa thông minh đến độ tìm giùm tôi một Parking Lot gần nơi tôi đến nhất… biết đường nào mà đi tiếp đây trời? Khu vực trường rộng mênh mang thiên địa …7, 8 bãi đậu xe đông nghìn nghịt… (sau tôi search trên Google mới biết trường rộng đến 420 acre và có tới 33.317 sinh viên chưa tính tôi.) Hoang mang cùng cực nhưng tôi vẫn tự trấn an mình: Đường đi ở miệng chớ đâu !!! Tôi cẩn thận tìm chỗ rộng rãi đậu xe, ghi nhớ chi tiết trong đầu vị trí địa lý chỗ chiếc xe mình đang đậu. Xong băng qua bãi cỏ, chặn đầu một ông có vẻ Á Châu với hình thức bên ngoài rất tiên phong đạo cốt, sau khi đã ngắm nghía chán chê cả mấy chục người đi xuôi đi ngược (ra đi bạn có dặn rằng: “You còn… ngon cơm lắm…coi chừng bọn xấu bỏ bùa hay bắt cóc”… Lúc đó tôi nghĩ: tôi bỏ bùa, bắt cóc người khác thì có! Nhưng cũng không nói ra để bạn còn giữ mãi hình tượng bạn ngoan, vợ hiền, mẹ giỏi từ mấy chục năm nay.) Tôi hỏi:

-Are you Vietnamese?

Ổng nhìn tôi ái ngại, nhún vai, lắc đầu rồi tuông ra một tràng tiếng Tàu (tôi hiểu vì có nghe ngộ ngộ, nị nị, hảo hảo gì đó… Tôi đủ thông minh để biết là ổng nói: “Tui ở bên Tàu tui mới qua, tui không biết bạn nói cái quái gì, tui chỉ biết đi đâu tui nói tiếng tàu cũng có người hiểu được…”

Tôi tự khen mình thông minh đỉnh ngộ. Bèn chọn một nạn nhân khác, chắc chắn Việt Nam:

– Are you Vietnamese?

Lại một tràng tiếng Nhật, tôi cũng hiểu luôn vì nghe có mấy tiếng hara-kiri, ajinomoto, fuji, tokio gì gì đó…

Hơi tuyệt vọng, nhưng không sao, bạn đã chẳng từng khuyên tôi: “không tuyệt vọng, trong vực đá sâu cũng không tuyệt vọng…cho dù chết đi cũng không tuyệt vọng” đó sao ( nhạc và lời của Tuấn-Ngọc –Hoàng) dù lúc đó tôi rủa thầm trong bụng: chết thì còn biết quái gì nữa mà tuyệt vọng !!! Tôi đến gần một cô nhỏ, không ăn mặc hở hang, không mắt xanh môi đỏ, không hoa hòe hoa sói… đúng điệu là một cô bé Việt Nam ngoan. Tôi cười làm quen:

– Are you Vietnamese?

– No, I’m not. I’m Cambodia.

A ha, có công mài sắt có ngày nên kim, ông bà ta không hề nói sai, dù cái kim này không hề là cái kim mình ra sức mài nãy giờ, nhưng xài tàm tạm được. Ít ra cả hai người đã cùng sử dụng chung một ngôn ngữ thứ ba ( to quơ)

– Do you know the ESL office?

Tôi cho là mình khá giỏi khi vừa nói xong cô bé hiểu ngay lập tức và nhanh nhẩu trả lời:

– Sorry, I don’t know. I’m finding it !

Tôi chưng hững và thất vọng tiếp, giờ thì cái thân mình chưa lo xong lại còn phải cưu mang thêm cô bé Cambodia này nữa.Nhưng bản năng người mẹ trỗi dậy, tôi thấy cảm thương cho cô bé, muốn che chở và an ủi một kẻ lưu vong xa xứ, đất khách quê người như tôi vậy:

– Don’t worry, Follow me.

Tôi nghĩ, tiếng Mỹ mình có thể dở ẹt, nói không ai hiểu (bởi vậy mới đi học ESL chớ !) nhưng ngôn ngữ hình thể thì very good ! nhất là nhìn vào cái mặt tôi thì ai cũng hiểu tôi muốn nói gì rồi. Cô bé mừng rỡ Thank you so much om sòm…

Rút kinh nghiệm những lần trước, tôi không thèm tin vào cái khả năng nhìn người đoán quốc tịch của mình nữa. Tôi nhanh nhẹn đi tìm một ông security có bảng tên trên áo, bộ đàm đeo ngang hông đang chắp tay sau lưng ngắm nghía người qua kẻ lại.

– Sorry, can you help me?

– Yes, of course …

Mấy câu này dễ ợt vì tôi đã trang bị đầy đủ từ nhà tối hôm qua, vấn đề ở chỗ khi ổng help me xong thì tôi chẳng hiểu ổng nói cái chi chi … Tôi cố mĩm cười duyên dáng mà trong đầu thì đã hơi nhụt chí anh hùng:

– I don’t understand. I don’t Speak English.

Ông bảo vệ nhìn tôi, cô bé Cambodia nhìn tôi thiếu điều há hốc miệng mà ngạc nhiên khi nghe tôi thú nhận mình không biết tiếng Anh với cái giọng rất Mỹ lên bỗng, xuống trầm, với đầy đủ  âm nặng, âm nhẹ  lẫn âm gió… Có gì mà phải ngạc nhiên, con gái tôi hôm qua đã dạy tôi độ 10 câu làm vốn liếng vì cháu biết sáng nay tôi phải “tứ bề thọ địch” khi một thân, một mình đi học…

– Oh, my God ! Wait me few minutes !

Ông bảo vệ nói, câu này tôi cũng hiểu luôn nên tự tin đứng chờ phép lạ. Cô bé Cambodia nắm tay tôi, nhìn với đôi mắt trong veo đầy vẻ biết ơn. Trong lúc đợi chờ, tôi định nói với cô bé là tôi không hề ghét cô dù dân tộc cô đã một thời “cáp duồng” không ít người của dân tộc tôi, nhưng tôi không nói được trước đôi mắt tin tưởng ngây thơ vô tội đó, đâu phải lỗi cô, hơn nữa, tôi không lường trước được tình huống sáng nay nên không hỏi con gái từ “cáp duồng” bằng tiếng Mỹ…Có thể cháu cũng không biết và tôi cũng không muốn cho cháu biết cái hình ảnh ghê rợn của một dòng sông đẫm máu và xác chết năm nào tôi nhìn trên các báo và bỏ ăn hơn tuần lễ.

Đang trầm ngâm suy tưởng, một chiếc xe điện dừng ngay cạnh tôi, ông bảo vệ ra hiệu cho tôi và cô bé ra phía sau ngồi, vòng vèo chừng 5’ Xe ngừng ở Building 66, với chữ ESL CENTER chà bá. Chúa ơi, để tôi tự tìm chắc 3 ngày chưa ra. Tôi xuống xe, thank you so much, thấy lòng rưng rưng muốn khóc vì thương quá cái xứ sở gì mà có nhiều người thật tốt…

Tôi vào văn phòng, một ông thầy từa tựa Hemingway râu tóc bạc phơ thoáng thấy 2 cái bản mặt Á Châu lơ ngơ láo ngáo không cần hỏi gì, chỉ Good morning rồi dẫn vô phòng Lab điền đơn nhập học và thi xếp lớp. Tất cả đều làm trên computer. Con gái dặn: “Mẹ làm cỡ 50% thôi để được học lớp …1. Mẹ mà giỏi quá nó đưa lên lớp 3, lớp 4 thì vừa học vừa khóc đó.” Khỏi dặn mất công. Biết thân phận mình, phần writing & reading tôi làm đúng 70/100 câu. Qua phần listening tôi nghe được 10/100 câu. Bù qua sớt lại, tôi được vào lớp 1 như ước nguyện…Thật hú hồn hú vía.

Chương trình 3 tháng một lớp tôi học dễ như ăn gỏi, đến lớp đủ cả bốn mùa xuân, hạ, thu, đông …Đúng 18 tháng tôi điềm nhiên học xong level 6 (quên kể tôi thu tóm lớp 1 và lớp 2 vào chung 3 tháng), level cao ngất ngưỡng đụng la phông. Tôi ghi tên vào College để một năm được $ 5,500 tiền Financial aid chính phủ tiểu bang cấp cho dân low income mà chịu khó xách láp tóp đi học đều đều.Tôi ghi danh vào lớp Special Eduacation sau khi được sự tư vấn tận tình của một counselor đã theo dõi tôi suốt quá trình tôi theo học ở đây. My counselor quả là một dị nhân khi suốt 18 tháng gặp tôi hàng ngày vẫn kiên nhẫn nghe và nói chuyện với tôi bằng một thứ tiếng Anh vô cùng dễ hiểu…Để đến ngày mãn khóa, sau khi tôi bùi ngùi chia tay bằng một cái ôm ấm áp tình người thì ông thầy rưng rưng nước mắt, ấp úng mà rằng với cái giọng Huế rặt ri không lẫn vào đâu được: “Tina ơi. Cô là một học trò chăm chỉ nhất của con đó. ” Lạy Chúa, Tôi nghe mà lùng bùng lổ tai, như từ trên trời rơi xuống đất… Té ra my counselor là ông thầy Việt Nam duy nhất của trường Mt SAC COLLEGE này !!!

29 thoughts on “TÔI ĐI HỌC

  1. Hình đại diện của TruongNghi TruongNghi nói:

    – Are you Vietnamese?
    Trước câu hỏi nầy, nghe kể rằng hình như con Hồng cháu Lạc ở xứ người đều lảng tránh trả lời , ít ai muốn nhận mình là dân Việt !
    Phải vậy không ThuDung !? Và chắc chắn là O và anh em tuongtri không thuộc tạng người đó !?

    Thích

    • Hình đại diện của Lưu Thy Lưu Thy nói:

      “Are you Vietnamese?”
      Với câu hỏi này người được hỏi có thể trả lời thế này hay thế khác. Câu trả lời nào cũng đúng, không có câu trả lời nào sai, và không có câu trả lời nào là “lảng tránh.”
      Người đó sinh ra ở VN nhưng có quốc tịch nước khác nên trả lời yes hay no đều đúng.
      Người đó sinh ra ở nước khác có cha hay mẹ Việt thì không thể bảo người đó lảng tránh khi không nhận mình là người Việt.
      Đúng ra TNTD phải hỏi như thế này mới chính xác:
      “Do you speak Vietnamese?”
      Biết nói tiếng cũng Việt chưa hẳn là người Việt Nam !!!

      Thích

    • Không đâu ông Nghị , chỉ một thiểu số nào đó thôi.Dung thấy rất nhiều người hãnh diện khi trả lời : I’m Vietnamese.
      Và Dung cũng tự hào khi được là người Việt Nam đó. Nhất là khi được hỏi S. Vn hay N.Vn ??? Ai nói ko kỳ thị là nói xạo !

      Thích

  2. Hình đại diện của Nguyễn Hoàng Quý Nguyễn Hoàng Quý nói:

    Không biết anh Ngà giải phẩu thứ gì và tình trạng ra sao nhưng qua thông tin trên trang này cầu mong anh gặp mọi sự an lành, thuốc hay thầy giỏi để sớm bình phục TD nhé.

    Thích

    • Hình đại diện của Tuấn Anh Tuấn Anh nói:

      Chào anh Nguyễn Hoàng Quý. Tuấn có gọi cho TD hỏi khi nghe tin ấy . TD trả lời :” Sắp xếp , tái tạo , cắt gọt lục phủ ngũ tạng sau 30 năm bị TD làm cho tan nát !”
      Chắc không sao vì anh ấy vốn “râu hùm hàm én mày ngài / vai năm tấc rộng thân mười thước cao…”
      TD nói với Tuấn hôm trước : anh Nguyễn Hoàng Quý là thầy của bạn TD nên gọi anh đôi khi lỗi đạo , TD rất quý anh.

      Thích

  3. Chúc ông xã của Thu Dung “Mẹ tròn con vuông”… Xin lỗi “Chóng bình phục” qua đợt giải phẩu này!

    Thích

  4. Hình đại diện của Mai Mai nói:

    Qua xứ người, tất cả phải làm lại từ đầu. Nhưng Dung đã kiên trì đi học lại là một việc hết sức đáng ngợi khen. Ráng lên Dung nhé.

    Thích

  5. Hình đại diện của Thanh Doan Thanh Doan nói:

    Rất phục Thu Dung, vừa gan vừa lì vừa giỏi, học có 18 tháng là tốt nghiệp. Còn LT thi xếp lớp xong là dông luôn vì không có lớp sau giờ mình đi làm. Đọc bài Dung xong thấy trong người khí thế học hỏi bỗng bừng bừng hối thúc, thứ hai quyết chí trực chỉ ACC.

    Thích

  6. Học như TD cực quá .Ko như ở xứ mình,có người chỉ làng nhàng mà có bằng này bằng nọ ,Thấy buồn cho giáo dục xứ mình.!

    Thích

  7. Hình đại diện của Tuấn Anh Tuấn Anh nói:

    Đọc không thể lầm ai khác .Giang sơn dễ đổi , bản tính khó dời !!!

    Thích

  8. Hình đại diện của Nguyễn Hoàng Quý Nguyễn Hoàng Quý nói:

    Kể ra thì TD cũng can đảm thiệt, không biết là đi học sau khi sống ở đất nước Cờ Hoa bao lâu chứ mới qua mà ứng xử thế này thì xin bái phục (nhưng mới qua thì làm gì dám lái xe!!). Cáp duồn có phải là Cut the head không ?

    Thích

    • Anh Quý , em có bằng lái xe 3 tháng sau khi tới Mỹ … Nhưng cho tới tận bây giờ em chỉ lái đi học , đi làm một mình chơ không ai trong nhà dám ngồi trong xe em . Ở nhà ai cũng mua bảo hiểm xe một chiều cho đỡ tốn , còn em phải mua bảo hiểm 2 chiều mắc gấp đôi đó . Nhưng em thuộc dạng có quới nhân phù hộ nên em không sợ bất cứ điều gì … Em ở cái xứ tư bản giãy chết , phồn vinh giả tạo này được đúng 2 năm 5 tháng 23 ngày rồi anh Quý ơi.
      Dạ , cáp duồng ( có G hay ko em ko nhớ ) là chặt đầu thả trôi về VN hồi trước đó anh .

      Thích

      • Hình đại diện của TruongNghi TruongNghi nói:

        duồnngười Việt đọc theo âm của người Khờ me. Còn cáp không rõ có phải là âm đọc bình dân của từ cut !? Nhưng có lẽ cũng không sai !

        Thích

  9. Hình đại diện của Nguyên Vi Nguyên Vi nói:

    “Tina ơi. Cô là một học trò chăm chỉ nhất của con đó. ”. Chị TD ơi, có phải gõ nhầm từ “con” không vậy!?
    Công nhặn, à lộn công nhận, chị TD vừa đẹp (như tả trong bài viết), vừa siêng (như tả trong bài viết), vừa giỏi (như tả trong bài viết), vừa là thầy mo (như tả trong bài viết), vừa mafia (như tả trong bài viết) !

    Thích

    • Hình đại diện của đinh tấn khương đinh tấn khương nói:

      Có gì lạ mà thắc mắc như vậy hởi Nguyên Vi, dễ hiểu thôi, hoặc là ông “thầy tư vấn” nầy đã ỡ Mỹ lâu quá cho nên quên một chút tiếng Việt, hoặc là ông bị “khớp” khi đứng trước cô học trò TD thành ra đã nói lời “không kiểm soát” đấy mà!?
      Chờ TD nghỉ phép về thì biết liền Nguyên Vi hà!

      Thích

    • Bài này có thật 100% đó Nguyên Vi. Ông thầy sinh ở Mỹ , 29 tuổi . Xưng con với mọi người VN vì : “bà nội biểu vậy ” Khi mới qua vài tháng mình đã đi học lái xe và có bằng ngay sau 3 tháng… Công nhận lần này Ng Vi bói đúng 4/5 ( 80%) rồi đó . Có muốn trả tiền quẻ không nè ?

      Thích

  10. Khi gặp nhân vật người Nhật nghe họ nói Ajinomoto, hakiri kyoto sao Thu Dung không chơi luôn một tràng cho ông ấy điếc luôn. ” Ê! Ông đi mô ri, tui đi ga ni, du đi ga mô..”

    Thích

    • Thì nguyên thủy người Nhật là gốc Huế mà. Có đọc bài này lâu quá nên quên mất rồi.

      Thích

      • Hình đại diện của Lưu Thy Lưu Thy nói:

        Nguồn Gốc Dân Nhật
        .

        Giáo sư Honda Kawasaki của trường Đại học Tokyo đang ngủ thì bị tiếng điện thoại đánh thức dậy.

        Liếc nhìn đồng hồ thấy 3 giờ sáng, ông bực lắm nhưng cũng bốc lên coi thử ai.

        – A lô! Ai đó?

        Bên kia đường dây có tiếng xí xô xí xào:

        – Con là Wasabi Sushi đây thầy!

        Tưởng ai té ra là thằng học trò đang ở Việt Nam làm luận án về Nguồn gốc dân Nhật.

        Có chuyện gì đây mà giờ này nó gọi cho mình, ông thắc mắc hỏi:

        – Có chuyện gì đó? Anh biết giờ này là mấy giờ rồi không?

        Anh học trò trả lời:

        – Dạ, con biết chớ. Nhưng cái này thì không chờ được. Một khám phá lớn thầy ơi. Con vừa khám phá ra nguồn gốc của dân tộc Phù Tang chúng ta. Con có thâu âm giọng nói cổ xưa của dân Nhật.

        Ông thầy chồm ngay dậy, mừng rỡ la lớn:

        – Thiệt không? Thiệt không? Phát ngay trên điện thoại cho thầy nghe! Lẹ lên, lẹ lên!

        – Thầy chờ tí xíu. Xong rồi! Đây thầy nghe xem:

        “…
        – Miđi gani?
        – Ừ, tauđi gani. Miđigamô?
        – Gatê. Tauđigatê.
        – Gatê gachi?
        – GaLăng Côtề.
        – Răngđôngnhưri?
        – Rimàđôngchi!
        – Miragamô?
        – Raga NamÔ.
        – Khimômiđi?
        – Chừchơkhimô.
        – Milorađi.
        – Ừ, tauđinghemi!

        Thích

        • Hình đại diện của Tuấn Anh Tuấn Anh nói:

          Bạn Lưu Thy , TD sẽ cười khoái chí khi đọc NGUỒN GỐC DÂN NHẬT , Bạn phải nhìn thấy cái mặt giận dữ tức tối của cô ấy khi đi tìm cái bài NGUỒN GỐC DÂN NHẬT trên các trang FB của cô , của bạn , của VCM. của TCT , của tôi… mà tìm ko thấy …bạn sẽ biết công ơn của bạn to tát nhường nào !!!

          Thích

  11. Không biết TNTD đi học để kiếm một cái nghề hay chỉ chơi chơi để cuỗm 5.500 đô mỗi năm cọng tiền work study???

    Thích

    • Cái này gọi là xúc phạm bạn bè đó nha. Muốn được F.aid không dễ đâu bạn , ngoài nghèo còn phải rất chăm chỉ đi học đúng giờ , thi mọi môn đều trên 80% chư ko thì nó cắt cái rụp chớ ở đó mà hưởng . Tui qua nhằm lúc kinh tế xuống dốc nên khổ đủ thứ vậy đó !Ai như bạn đã ở hơn 30 năm nên thấy cái gì cũng dễ dàng như ăn cháo !!! Tui gặm xương khó nhai lắm bạn ơi !

      Thích

      • Hình đại diện của Khánh Nhi Nguyễn Khánh Nhi Nguyễn nói:

        Phải chi Khánh Nhi có chút xíu siêng năng của cô Thu Dung thì thật tốt .

        Thích

        • Hình đại diện của Tuấn Anh Tuấn Anh nói:

          Chú nghĩ Khánh Nhi nên ao ước chút siêng năng trong việc học của Cô TD thôi. Còn những việc khác , ôi Khánh Nhi đã từng thấy người nào có một giấc mơ bé nhỏ là : phải chi cả nhà đi du lịch chừng 1 tháng đừng bắt mình đi theo để mình được …ngủ tới 10:00 AM .

          Thích

Gửi phản hồi cho Nguyên Vi Hủy trả lời