Một thời ghẻ ngứa

Phạm Hoài Nhân

mothoighengua

Sắp tới ngày 30 tháng 4, nhiều người kể về những kỷ niệm, những ấn tượng của mình đối với ngày này. Vui có, buồn có, hân hoan có, uất hận có. Đối với tôi những ấn tượng sâu sắc nhất là tại thời điểm diễn ra trận đánh Long Khánh, 9 đến 21 tháng 4 năm 1975, tôi đã kể lại rồi. Còn 30 tháng Tư và sau đó thì thú thiệt là… không có ấn tượng gì sâu sắc cả. À mà có, có chứ! Những ngày sau 30 tháng Tư năm 1975 đã để lại cho tôi ấn tượng sâu sắc, không thể nào quên. Đó là nỗi nhớ cồn cào của một thời ghẻ ngứa!

Từ cha sinh mẹ đẻ cho tới tháng Tư 75 ấy, có đôi khi tôi cũng bị ngứa. Ấy là khi bị muỗi cắn, kiến cắn, hoặc ăn phải cái gì đó bị dị ứng. Thế nhưng ngứa một cách lâu dài, triệt để  toàn diện thì chỉ sau 30 tháng 4 năm 75 mới đạt được.

Nói cho chính xác, cơn ngứa 75 ấy không chỉ là toàn diện mà là toàn thân, chỗ nào cũng ngứa. Còn xét về đối tượng thì là  toàn dân, không phân biệt gái trai, già trẻ, sang hèn. Nhà nhà, người người cùng ngứa. Nhà nhà, người người cùng gãi. Gãi mọi lúc, mọi nơi.

Khổ, lúc ấy là lúc giao thời, mọi tiện nghi cơ bản hầu như biến mất. Thuốc men, xà bông tắm không có, thậm chí nước cũng thiếu! Bối cảnh ấy càng làm tinh thần ngứa phát huy cao độ!

Theo quy luật của triết học Mác – Lênin, khi phát triển lên lượng sẽ biến thành chất. Ghẻ ngứa phát triển mạnh sẽ tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên ghẻ lở, mụt nhọt. Lúc ấy không chỉ ngứa mà còn đau nhức nữa!

Thuở ấy tôi 15, 16 tuồi, đang tuổi mới lớn, mà khổ thay ghẻ ngứa lại phát huy tác dụng mạnh nhất ở cái chỗ bí mật. Đang trò chuyện, giao tiếp với ai đó mà cơn ngứa chẳng đặng đừng, thò tay vô chỗ đó gãi sồn sột thì thiệt là… Nhưng như vậy vẫn chưa hết, khi ghẻ ngứa phát triển thành ghẻ lở mới là bi kịch. Đi đứng, cử động là chỗ lở bị cọ vô… quần xà-lỏn đau thấu trời. Thế là có tướng đi khệnh khạng, dáng đứng chàng hảng, thiệt là khó coi! Chưa kể là lúc đó còn nhỏ, lại chẳng biết hỏi ai (đi bác sĩ lại càng không thể vì… làm gì có bác sĩ và làm gì có tiền) nên cứ lo lắng, không biết rằng như thế thì liệu rằng cái đó có bị hư luôn không!

Như đã nói, thời đó chả có thuốc men gì cả, nên người lớn bày cho những cách trị dân gian, không tốn tiền. Để trị ngứa thì đi hái lá khổ qua rừng về nấu nước tắm. Để trị nhọt thì lấy lá rau đay đâm nhuyễn ra và đắp lên mụt nhọt, nó sẽ hút mủ ra. Thời ấy mấy thứ đó còn mọc hoang nhiều lắm, đi một chút vô rẫy là hái được. Nói chung cũng có công dụng phần nào.

Tình trạng trên không nhớ là kéo dài bao lâu, nhưng ít ra cũng là cả năm trời. Tại sao lại bị ghẻ ngứa như thế? Tại sao trước giải phóng không có mà ngay khi giải phóng xong là bị ghẻ? Có người giải thích là do vừa qua đợt đánh nhau dữ dội, thuốc súng lan đầy không khí. Có người nói đó là do chất độc da cam. Có người cho rằng tháng 4/75 tại Long Khánh có bỏ bơm hơi ngạt nên ảnh hưởng…

Hồi đó thông tin ít, tôi nghĩ chắc chỉ có Long Khánh, nơi mình ở, là bị ghẻ ngứa. Hai năm sau, tôi đi học ở ĐH Bách khoa TPHCM, tiếp xúc với nhiều bạn bè ở khắp các miền đất nước, mới biết là nơi nào cũng bị ghẻ ngứa chứ không chỉ Long Khánh (như vậy nói do bom hơi ngạt ở Long Khánh là sai!).

Tôi cũng được nghe một nickname của cái bệnh ghẻ ngứa ấy là Ghẻ bộ đội, kèm với lời giải thích nguyên do ghẻ là do… mấy anh bộ đội đem từ Bắc vô!

Cho đến giờ tôi cũng không biết nguyên nhân chính của cơn ghẻ ngứa năm ấy là gì. Đọc bài này, bạn nào biết xin giải thích giúp tôi nhé.

Tuy nhiên, biết nguyên nhân gây ra ghẻ ngứa không phải ý chính của bài viết này. Ý chính là thế này: Có người hỏi tôi kỷ niệm sâu sắc của ngày 30 tháng Tư năm 75 đối với tôi là là gì. Thì đó, tôi chỉ nhớ nhất kỷ niệm ghẻ ngứa ấy thôi!….

 

42 thoughts on “Một thời ghẻ ngứa

  1. Xin trân trọng thông báo . Hồi Ký MỘT THỜI GHẺ NGỨA của nhà văn PHẠM HOÀI NHÂN đã lọt vào TOP ONE của tuần này…Chúc mừng bạn.

    Thích

  2. Hình đại diện của Chu Thụy Nguyên Chu Thụy Nguyên nói:

    Đọc bài này chợt nhớ những ngày lao tù từ tháng 6/75. Tôi là một trong những người tù bị ghẻ và phù thủng sớm nhất trong trại.

    Thích

  3. Hình đại diện của Âu Thị Phục An Âu Thị Phục An nói:

    Nhắc đến thì nhớ, có thời An bán hột vịt lộn mưu sinh, khi đó nói quý vị đừng cười, hai cái mông PA ghẻ dày đặt như hai giề cơm cháy, đúng là ngứa đến điên cuồng…, tối nào đi bán về cũng nằm dài cho ông xã …xức thuốc.
    Đúng là một thời đau khổ khó quên…

    Thích

  4. Hình đại diện của đinh tấn khương đinh tấn khương nói:

    Cám ơn tác giả bài viết, đã nhắc cho tôi nhớ tới “một thời ghẻ ngứa”.

    Thật ra, bệnh ghẻ ngứa lan tràn ở miền Nam sau 1975 là do bởi:
    – Cái ghẻ (Sarcoptes Scabiei, một loại ký sinh trùng gây bệnh ngoài da) được du nhập vào miền Nam từ những giải phóng quân, những cán bộ từ miền Bắc vào Nam công tác.
    – Thuốc trị bệnh ghẻ ngứa bị khan hiếm sau ngày miền Nam được giải phóng.
    – Vệ sinh cá nhân trở thành “xa xỉ”, do thiếu xà phòng tắm, xà phòng giặt, nước sạch…
    – Giáo dục về tế phòng ngừa trong những năm đầu giải phóng không được chú trọng.

    Cái ghẻ xâm nhập biểu bì da, đào hầm và đẻ trứng, trứng nở thành ấu trùng và phát triển thành con ghẻ trưởng thành chỉ trong vòng 3-4 ngày. vì thế căn bệnh lây lan rất nhanh, từ người nầy qua người kia, hay gián tiếp qua quần áo, chăn màn..

    Đặc biệt là ngứa nhiều về đêm, ngứa tăng khi trời nóng, sinh hoạt thể thao, lao động. Mụn nước ở các kẽ ngón tay, lằn chỉ cổ tay, nếp gấp bàn tay, vùng thắt lưng, cạp quần, bẹn đùi, bộ phận sinh dục, nách, núm vú ở phụ nữ. Điều đặc biệt là ghẻ không thấy ở mặt, đầu và 1/3 trên lưng. Có thể dùng kính lúp soi bắt được cái ghẻ nằm ở cuối đường hầm trong da.

    Hồi đó, tôi có nghe câu chuyện (thật hay không thì chẳng có ai kiểm chứng được), có một cô hàng cafe’ khá xinh đẹp cho nên lúc nào cũng ra vẻ kiêu hảnh, coi thường người đàn ông láng giềng ( cán bộ mới điều vào Nam công tác) khi đoán biết rằng anh ta đang có ý “trèo cao”.
    Cho tới một hôm cô ta mắc phải chứng ghẻ ngứa, tìm tới đủ bác sĩ, tìm cả thuốc bắc thuốc nam để mong điều trị mà cũng không khỏi, bệnh cứ tiến nhanh tiến mạnh lên ghẻ lở, ở khắp hang cùng ngõ hẻm, không chừa một chỗ nào.
    Anh chàng láng giềng bèn gạ gẫm, nói cho cô biết rằng anh ta là bác sĩ chuyên khoa bắt cái ghẻ, cô gái bỏ ngoài tai nhưng đến khi căn bệnh bắt đầu để lại nhiều vết sẹo đen trên hai bàn tay, cườm tay khiến cho cô ta hốt hoảng và đành chạy qua nhờ cậy ông “bác sĩ chuyên khoa bắt cái ghẻ” giúp hộ.
    Thế là anh ta trổ tài bắt cái ghẻ, đồ nghề của anh ta là một cái kính lúp, một cái kẹp nhỏ & một lọ nước gì đó mà không ai biết là thuốc gì(?)
    Quả thật, cô gái đã được thuyết phục bởi công việc của anh ta, thứ nhất là anh cho cô ta xem cái ghẻ (qua kính lúp phóng đại) và thứ hai là bớt ngứa ở hai bàn tay.

    Thế là, việc bắt cái ghẻ của anh cũng tiến nhanh tiến mạnh như vũ bão, cũng đi sát quần chúng như các cán bộ ban ngành khác..Thế là, cuối cùng anh chinh phục được trái tim của cô hàng xóm.
    Để tỏ lòng biết ơn cái ghẻ, ai bước vào nhà anh cũng thấy trên bức tường phòng khách có treo một phóng ảnh “cái ghẻ” thật lớn, nằm sát bên dưới tấm ảnh của một ông già có râu dài màu trắng xóa.

    Thích

    • Xin chào bác sĩ Khương! Thời đó em cũng là bác sĩ chuyên trị ghẻ… đồ nghề chỉ là một chai thuốc thoa chống muỗi cắn của đế quốc Mỹ để lại. Vậy thôi mà cũng mệt với vài cô đấy! Nhưng mệt mà dzui.

      Thích

  5. Hình đại diện của Quỳnh Quỳnh nói:

    Truyện nào của bạn Du Ngã cũng làm Quỳnh cười muốn sặc

    Thích

  6. Hình đại diện của Du Ngã Du Ngã nói:

    “Đàn em reo ca, ơi đàn Ta Lư” Miệng xuýt xoa ca, tay liên tục … gãi!

    Thích

    • Ha ha ha… Du Ngã cũng biết đàn T’rưng như tui!

      Thích

      • Hình đại diện của Nguyên Vi Nguyên Vi nói:

        Anh Thân ơi, đàn t’rưng người ta dùng búa gỗ để gõ, chứ không dùng móng tay cào; thôi thì đàn tranh nhen?!

        Thích

        • Ai mà hổng biết… nhưng nghe cái điệu nhạc: tính tính tính tính tính tang tang tình… là cứ theo đó mà gãi thoải mái lắm!
          Dịp nào gặp được Nguyên Vi, ta cùng hát và cùng gãi nghen!

          Thích

      • Hình đại diện của Nguyên Vi Nguyên Vi nói:

        OK, nhưng hơn nửa thế kỷ mới gặp nhau chỉ cùng hát và cùng gãi thì phí quá, thêm 2 xị nhé! Đô NV thường thì 1 xị. Lúc hứng có thể uống tới 3, 4lít không say! Nhưng xưa giờ chưa hứng lần nào…

        Thích

        • Bên này trời sáng rồi … nên hổng sợ “nhát ma” đâu! Ông thần rung cây NV ơi!

          Thích

        • Hình đại diện của Âu Thị Phục An Âu Thị Phục An nói:

          Mong là đừng bao giờ hứng nghe NV, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ phải không? 3, 4 lít làm sao sống nổi?

          Thích

        • Hình đại diện của Nguyên Vi Nguyên Vi nói:

          Mới sáng sớm đọc anh Thân với chị Phục An nghe nhắc ma với…quan tài, phát ớn! Thôi Không hứng nữa…

          Thích

      • Tậu Nguyên Vi gơ! Thâu nghe nhạc rầu gãi cho quên cái quan tài và ma quỉ nghen!
        (HÔM NAY CON ĐƯA ĐƯỜNG LINK NÀY LÊN, XIN CHO CON THIM VÀI CHỮ TRONG LÝ LỊCH TỐI MÒ CỦA CON: – ” TCT ĐÔI KHI CŨNG CÓ CÔNG VỚI KÁCH MỆNH”, PLEASE!)

        Thích

        • Bớ Lão Tạ,
          Sao tui nghe Tô Lan Phưng hát: “Mụ nội giải p….” hổng biết tai tui nghễnh ngãng hay tại bà ấy đang hát mà lại nhớ chuyện tai nạn xưa trên rừng Trường Sơn? hic….

          Thích

        • Tui biết không sớm thì chầy, Thiên Bồng thì cũng dzô dzí Lão Tề!
          Tui thì không nghe lời hát… chỉ thích cái điệu nhạc để… gãi mà thôi!
          Tui có thấy bà ca sĩ thay đồ như nhà ảo thuật Cúp-Bờ-Phiu làm tui chóng mặt, tui mới luận rằng:
          “Đừng nghe những gì bã hát – chỉ nhìn kỹ bã thay đồ thâu!”
          Bồng quơi là Bồng!

          Thích

        • Xin lỗi, tui quên đưa link… để giải độc! (vì trong còm của tui có chữ “ảo thuật gia Cúp bờ Phiu”)
          http://www.youtube.com/watch?v=wChk5nY3Kzg

          Thích

        • Hình đại diện của Nguyên Vi Nguyên Vi nói:

          Tui đang không ghẻ, mà nghe bài hát anh TCT gởi, tay cứ ngứa ngáy muốn gãi, chỉ tội không biết gãi chỗ nào cho đúng điệu đây, thật mệt!

          Thích

  7. Hình đại diện của Trần thị Bảo Vân Trần thị Bảo Vân nói:

    “Ta phân biệt ghẻ với chốc, với mụt, với nhọt, với lác, với giời, với sài, với đẹn, với mề đay, với chùm bao .Ta phân biệt ra bao nhiêu là thứ ghẻ: ghẻ nước, ghẻ ngứa, ghẻ tàu, ghẻ bọc, ghẻ phỏng, ghẻ hờm, ghẻ ruồi, ghẻ cóc, ghẻ cái, ghẻ đen, ghẻ khoét v.v…Ta có bao nhiêu tiếng để diễn tả những việc liên quan đến ghẻ: ngứa, gái, nặn (mủ) v.v… để theo dõi chứng bệnh: sưng, lở, loét, sẹo, rựng, rần, mưng, nung (mủ), cái kèn, cái cồi, mạch lươn v.v… Tất cả đều là tiếng thuần Việt.
    Cái kiến thức mênh mông như thế của chúng ta về ghẻ khiến ý kiến của bác sĩ Trần Ngọc Ninh cho rằng ta dạy tiếng giới cho Tàu …
    Về cái “vụ” này, ta còn phải học ai?”
    (…)
    “Vậy…“ghẻ” là một cái gì thân cận mật thiết như thế trong cuộc sống cổ thời ở ta chăng?
    Anh bạn Hùng đã đau đúng niềm đau của dân tộc nghìn xưa chăng?”
    (Bệnh tật và chữ nghĩa – Võ Phiến)

    http://www.trieuxuan.info/?pg=tpdetail&id=8428&catid=3

    Thích

  8. Hình đại diện của Nguyên Vi Nguyên Vi nói:

    …nỗi nhớ CẤU CÀO của một thời ghẻ ngứa!
    Tui không biết các anh bộ đội miền Bắc có đem ghẻ ngứa vào MN không. Nhưng cũng tội nghiệp, tất cả các giải phóng quân làm xong nhiệm vụ đều phải nhập viện, do bị phỏng…

    Thích

  9. Hình đại diện của Nguyễn Hoàng Quý Nguyễn Hoàng Quý nói:

    Nhớ một trong 16 cái thú của Kim Thánh Thán: “Trời trưa nóng, người có ghẻ ngứa ngáy khắp nơi. Tìm được một chỗ kín, chạy vào…gãi. Cũng chẳng sướng sao!”.

    Thích

  10. Bởi vì lúc đó bản nhạc “TIẾNG ĐÀN T’RƯNG” đang thịnh hành nên ai cũng tập gãi …

    Thích

    • Hình đại diện của Lưu Thy Lưu Thy nói:

      Giờ tui mới hiểu tại sao Lão Tạ giờ ra nông nỗi như vậy. Lão Tạ đã từng có thời gãi cho ban hợp ca phường Trần Hưng Đạo hát bản Tiếng Đàn T’Rưng. Căn cứ theo nghiên cứu của trường ĐH Minnesota. căn cứ theo đường link của kênh 14:

      http://kenh14.vn/kham-pha/bat-mi-chuyen-vi-sao-gai-het-ngua-toc-bac-tay-nhan-nheo-20130504121222759.chn

      1. Tại sao gãi lại hết ngứa?

      Gãi xong hết ngứa rồi thì sẽ có biến chứng phụ thứ 2

      2. Tại sao ???

      Ai đúng ai sai? ĐH Minesota hay kênh 14?

      Thích

      • Vậy là gãi hết ngứa thì biến chứng phụ là tóc bạc ??? Bây giờ tôi mới công nhận thông tin tam sao thất bản của báo chí .Ôi , quyền lực của chữ nghĩa !

        Thích

        • Hình đại diện của Lưu Thy Lưu Thy nói:

          “Tam sao thất bản” có nghĩa là đường link bản gốc đang trên đường vận chuyển từ máy chủ tới máy con thì hay bị sự cố như mất mạng hay điện cúp đột xuất, và để khắc phục sự cố và bảo toàn tập tin, nhà mạng sao chép bản gốc làm ba (tam sao), rồi mỗi bản sao tự động nhân đôi nên ba bản sao thành sáu. Sáu bản sao cộng với bản gốc thành bảy bản (thất bản).

          Theo http://vn.answers.yahoo.com/question/index?qid=20100802013645AAHUrKJ

          Thích

        • Hình đại diện của tiểu thư tiểu thư nói:

          Cảm ơn những thông tin chính xác có kèm đường link để bạn đọc tham khảo. Dạo này tiểu thư thấy Tương Tri có nhiều bạn cẩn thận ghê quá , nói gì cũng trích dẫn đầy chứng cớ …ngoại phạm !!!

          Thích

        • Hình đại diện của Lưu Thy Lưu Thy nói:

          Cảm ơn tiểu thư quá khen.
          Tui mới đọc phản hồi của tiểu thư trong bài

          BÀI TẶNG DOANH DOANH


          tiểu thư có comment và hỏi chị Thu Dung như thế này:
          “Chị Thu Dung , có phải anh chàng Lệnh Hồ Xung này là người một lần chị đã khuyên can :
…Trượng phu đâu cần nốc rượu
Vẫn say lúy túy quên về …
đó không ?”
          Nếu tiểu thư muốn, tui sẽ cho đường link tới chỗ anh chàng Lệnh Hồ Xung, người mà đã hơn một lần chị khuyên can cử rượu.

          Thích

        • Sắp có trận chiến trên đỉnh Hoa Sơn! Em né!

          Thích

        • Tui cũng có chứng minh đường link “Tiếng đàn Ta Lư” trên kia rầu nghen!

          Thích

  11. Hình đại diện của Tuấn Anh Tuấn Anh nói:

    Người ta đồn tại ăn khoai mì nhiều nên bị ghẻ đó !

    Thích

Gửi phản hồi cho Du Ngã Hủy trả lời