ĐẠO LONG, EM CÓ BAO GIỜ

Tặng Vân Nga

Em có bao giờ nhớ đến ta
Niềm riêng xin gửi lại quê nhà
Nhớ mưa ngày hạ mưa chiều tối
Gió thật hững hờ đến xót xa

Em có bao giờ biết đứng trông
Ngẩn ngơ theo lớp nắng mai hồng
Nhìn mây rồi nhớ mây đồng nội
Và khóc vô cùng như nước sông

Đã một lần mơ vạn lúc thương
Hồn nhau mấy nỗi cũng vô thường
Bỗng dưng tha thiết trong ngày tháng
Nên lúc xa thôi rất dễ buồn

Em có bao giờ hiểu đến ta
Âm thầm thương nhớ thật thiết tha
Đã yêu từ đó đêm hôm đó
Và đợi mùa mưa mưa thật thà

Một thoáng em ơi đã vạn sầu
Bởi buồn lãng mạn dễ thâm sâu
Ngàn năm mộng chẻ đôi hồn trí
Lá cỏ vô cùng thật nhớ nhau

Em có bao giờ biết đến không
Ta đi nhớ cũng xót xa lòng
Tương tư nào đã đầy thân thể
Yêu mến vô cùng em Đạo Long

NGỌC THUỲ KHANH

(Bài thơ này được đăng trên tuần báo Tuổi Ngọc năm 1971)

Thân gửi Tuongtri.com!

Duy Nguyên, bạn tôi ở SG vừa phôtô gửi về một số bài thơ của tôi đã đăng ở Tuổi Ngọc vào năm 1971 mà bạn tìm được. Thật tình cờ, trong trang thơ lúc đó, ngoài một số bài thơ ngắn của tôi, còn có bài thơ “Đạo Long, em có bao giờ” của nhà thơ Ngọc Thuỳ Khanh quê ở Phan Rang. Người anh mà tôi quen sau năm 80 và đã mất cách đây vừa tròn 5 năm.

Đề nhớ về anh, nhà thơ từng có bài đăng trên Tuổi Ngọc ngày xưa. Tôi gửi đến bài thơ trên nhờ Tuongtri đăng lại với sơ lược về tiểu sử của anh:

Nhà thơ Ngọc Thuỳ Khanh sinh năm 1945 tại Phan Rang, Ninh Thuận. Trước 75, anh tốt nghiệp trường Võ Bị Đà Lạt, làm văn nghệ cùng thời vời các anh Tô Đình Sự và Trần Mị Huyền (đã mất), Trần Huyền Thoại, Chu Trầm Nguyên Minh…. Có thơ đăng trên các báo lúc đó, trong đó có Tuổi Ngọc. Sau năm 75, anh làm công nhân và có thơ đăng trên VN NT và một số tờ báo khác. Năm 2002, có xuất bản tập thơ “Chỉ hai mùa ở đó”. Anh mất vì bệnh vào ngày 04/3/2008 tại Phan Rang.

Trần Văn Nghĩa

7 thoughts on “ĐẠO LONG, EM CÓ BAO GIỜ

  1. Gió hững hờ Mưa hạ qua..Nhớ ai đứng ngóng mây xa Nắng hồng.Bỗng dưng tha thiết nhớ mong..Một lần mơ đến vạn buồn ẩn trong…Ơi ai sầu cảnh Đạo Long!?Vu vơ tiếng nói mênh mông là buồn!Nỗi nhớ âm thầm vấn vương..Phố xưa nhắc đến đau lòng chợt thương!Một thoáng Tình đã đơm hương Mưa thật thà đọng trong lòng thảo hoa.Tương tư lá cỏ thiết tha.. Đạo Long-Phố ấy chiều qua thật buồn!

    Thích

  2. Hình đại diện của đinh tấn khương đinh tấn khương nói:

    Cám ơn anh Trần Văn Nghĩa đã gởi bài thơ & giới thiệu tác giả Ngọc Thùy Khanh đến với bạn đọc TT.

    Thích

  3. Hình đại diện của chu thụy nguyên chu thụy nguyên nói:

    Cảm ơn anh Nghĩa. Nơi đây xin được thắp một nén hương lòng cho bạn cùng khóa của tôi ở Võ Bị, bạn Ngọc Thùy Khanh. Bạn từng cùng tôi có thơ đăng trong tạp chí Đa Hiệu thời Sinh Viên Sĩ Quan ở trường Võ Bị Đà Lạt khóa 24 ( 1967 – 1971 ).

    Thích

  4. Cảm ơn người đã nằm xuống… và để cho đời những vần thơ dễ thương.

    Thích

  5. Đạo Long , hình như đó là tên của một thị trấn ở Phan Thiết phải không anh Nghĩa ?
    Niềm riêng xin gởi lại quê nhà…Anh đã tiên tri điều gì cho tụi em vậy anh NTK ?

    Thích

Comment