Sương Nguyễn
Anh Hai gọi điện thoại từ Thuỵ Sĩ bảo tôi liên lạc với Real Estate broker tìm mua một căn nhà dưới một trăm ngàn, ngay trung tâm thành phố, lựa địa điểm sầm uất nhất để có thể xin việc làm hoặc đi chợ búa được dễ dàng, mới hay cũ không thành vấn đề. Tôi nhờ bà broker người Mễ chọn nhà ngay khu vực tôi đang ở, khu Spring Branch, bên kia Freeway là Memorial Shopping Center và khu nhà giàu ở đằng sau khu shopping. Chỉ cách một con đường cao tốc mà cả hai thế giới khác nhau, khu vực Spring Branch là khu nhà trung lưu, dành cho người già cả, đã về hưu. Phía bên kia là khu nhà cho giai cấp cổ trắng, ám chỉ những người giàu có, sang trọng,khác với giai cấp lao động, còn gọi là giai cấp cổ xanh, phải làm quần quật mỗi ngày để kiếm sống.
Ngoài hai giai cấp trên, giai cấp nhà nghèo, vô sản là sướng nhất, một số những chung cư trong khu Spring Branch chỉ dành riêng cho người có lợi tức thấp hay người nghèo, sống bằng trợ cấp của chính phủ. Một số người nghèo không đi làm cho nên họ sống rất buông thả, vô trách nhiệm, ngủ dậy trưa, suốt ngày chỉ lo ăn uống, rượu bia, hút sách, không chịu đi tìm việc làm để cải thiện đời sống. Tuy họ không có nhà cao, cửa rộng, không có xe mới nhưng đời sống của họ so với giai cấp trung lưu, họ sung sướng hơn nhiều. Họ không phải dậy 5 giờ sáng để đi làm và mãi đến 7 giờ tối mới về đến nhà, những người đi làm còn phải trả đủ loại thuế má, bills biếc thì gởi về đầy hộp thư. Còn về ăn uống, phiếu thực phẩm cấp cho gia đình nghèo dư thừa, cho nên mỗi lần đi chợ, họ chọn toàn món ngon, thật đắt tiền trong khi những người đi làm, lúc nào cũng vội vã, cơm hàng cháo chợ, khi thì một cái hamburger, khi thì một miếng Pizza qua quít cho xong bữa ăn, làm đầu tắt mặt tối cũng chỉ đủ tiền trả nợ nhà,xe và đóng thuế để nuôi dân nghèo. Một xã hội tư bản nhưng lúc nào cũng chú trọng đến những phúc lợi cho người dân, đến nổi làm cho những người dân nghèo sống quá ỷ lại,chỉ muốn dựa vào những phúc lợi này mà không muốn tự lực cánh sinh.
Bà Mễ broker chọn cho tôi một căn nhà vừa ý, tuy vườn sau hơi nhỏ nhưng bên trong tất cả các phòng đều rộng rãi và quang đãng, chung quanh hàng xóm là những người già lương thiện,suốt ngày bắt ghế ngồi trước nhà canh giữ nhà cho tôi trong khi tôi đi làm. Khi thủ tục chuyển nhượng, mua bán hoàn tất, anh tôi gọi sang bảo: Tôi phải ở trong nhà, lo đóng thuế và bão quãn căn nhà cho đến khi anh lo được giấy di dân và sẽ sang đoàn tụ với tôi.
Một người công nhân như tôi với mức lương tối thiểu làm sao có thể trả bills và đóng thuế bất động sản cho cả một căn nhà. Vì thế, tôi đành phải đăng lên báo cho mướn phòng để kiếm thêm tiền phụ vào để đóng thuế. Báo vừa được đem bỏ chợ, tôi nhận được nhiều cú phôn gọi tới tấp, xin được coi phòng, bắt đầu một cuộc giao tiếp mới với những người đồng hương thiên hình vạn trạng, đồng sàn mà dị mộng.
Chiếc xe Audi đắt tiền chạy chậm lại rồi quẹo vào driveway của nhà tôi. Tôi mở cửa chờ sẵn để đưa người gọi đầu tiên đi xem phòng. Kha như có vẻ không chú ý gì mấy đến căn phòng hay địa điểm của căn nhà mà chỉ quan tâm đến tôi. Sau nhiều lần bị Kha liếc trộm làm cho tôi khó chịu, anh ta tuy lớn hơn tôi cở mười tuổi nhưng rõ ràng là mục đích anh ta tới đây không phải là để thuê phòng. Tôi đưa anh ta sang phòng khách để nói chuyện. Tôi hỏi:
– Anh làm việc ở đâu? nhà tôi có gần chỗ làm của anh không?
-Tôi bị sa thải tháng trước, đang hưởng trợ cấp thất nghiệp. Sau một năm tôi sẽ kiếm việc làm loanh quanh ở gần đây.
Tôi không muốn cho mấy người không có việc làm mướn. Họ sẽ ở nhà suốt ngày, mở máy lạnh, máy sưởi suốt ngày suốt đêm, tiền đâu chịu nổi. Tôi cố gắng tiếp chuyện qua quít cho qua buổi hẹn.
-Anh người Bình Định phải không? Ở VN, quê quán anh ở đâu?
-Ba má tôi ở Phú Phong. Cô biết rạp chiếu bóng Hồng Lạc không? rạp của ông Bá Hộ Nhạn, ông Ngoại tôi đó. Ai ở Phú Phong cũng biết ổng, tôi từ nhỏ đã vào Sài gòn sống với anh Ba của tôi.
-Tôi reo lên mừng rỡ: – Ông Nhạn là cậu của má tôi! như vậy anh Kha với em là bà con rồi.
Kha nhìn tôi nghi ngờ hỏi lại:
-Vậy Lan là con của ai?
-Em là con của bà Bốn An, quê ở Hoà Bình, cùng quê quán với ông ngoại của anh đó.
Kha mặt đỏ gay, xúc động đứng dậy nắm tay tôi xiết chặt, nói lẩm bẩm, đứt quãng:
-Cũng may! nhận bà con sớm, không thôi …
Tôi vui vẻ cắt lời Kha:
-Anh dọn tới ở với em cho vui, đất khách quê người gặp được bà con, em mừng lắm!
Kha thối thác, kiếu từ:
– Anh chỉ đi xem phòng thôi chứ chưa có ý định dọn. Nếu sau này tìm được việc làm gần đây, anh sẽ liên lạc với em sau.
Tôi tiễn anh ra chỗ đậu xe: Xe anh đẹp quá! chắc đắt tiền lắm phải không?
-Không phải của anh đâu, anh mới mướn hồi sáng. Nếu biết mình bà con, anh đâu có tốn tiền đi mướn xe.
Tôi ngớ ngẩn tự hỏi: Sao đi thuê phòng mà lại phải đi mướn xe? Về sau mới vở lẽ ra là ảnh muốn share phòng, share tình luôn. Thật hết biết anh Kha bà con của tôi!
Ngày thứ hai tôi tiếp một người đồng hương khá đặt biệt. Anh Hải bận đồ vest, xách cặp táp khi đi xem phòng, xe của ảnh lau láng cóong. Nhìn bề ngoài ra vẻ người đàng hoàng, thêm vào đó giọng Bắc Kỳ nghe tao nhã và ngọt lịm. Thế nên, tôi đồng ý cho anh dọn vào ở ngay. Đồ đạc của anh Hải to đùng, hai cặp loa lớn, một cái TV 60 inches, một cái giường King size, chiếm gần hết căn phòng, chỉ chừa một lối đi nhỏ xíu từ cửa đến giường.
Sáng hôm say thức dậy sớm đi làm, tôi thấy anh Hải quấn chăn nằm ngủ ngoài phòng khách, tôi kêu ảnh dậy hỏi:
-Tại sao anh không vào phòng ngủ?
-Trong phòng ngộp quá! tôi ngủ không được. Chị cho phép tôi ngủ ở đây, tối mai tôi sẽ vào phòng sớm.
Qua sáng ngày hôm sau, cũng thấy anh Hải quấn chăn ngủ ngoài phòng khách. Thật là quái đản! sắm chi giường nệm đắt tiền rồi lại ngủ trên sàn gỗ. Ngày qua ngày, càng sống chung đụng với anh Hải bao nhiêu, tôi càng lo sợ anh ta là người xấu mà lại cho vào ở trong nhà. Bao nhiêu đồ ăn trong nhà bếp từ từ biến mất, đến nổi tôi phải đem đồ ăn khô vào cất trong phòng.Không biết anh ta làm việc gì mà ban ngàỳ thì ở nhà, ban đêm mới ra khỏi nhà, ba bốn giờ sáng lại lò mò bò về và quấn chăn ngủ ngoài phòng khách. Tình cờ một hôm tôi nhặt được một cái cancel check của anh Hải trong thùng rác, trên góc bên phải có số bằng lái xe của anh ấy. Ngày hôm sau, được hãng cho về sớm, tôi ghé đồn cảnh sát gần nhà nhờ họ check giùm lý lịch của anh Hải. vừa bấm vào số bằng lái, màn ảnh hiện lên một lố tội án của anh Hải làm cho chân tay tôi bủn rủn, lo sợ: nào là ăn trộm, nào xâm nhập gia cư bất hợp pháp, ăn cắp trong Shopping Mall … Tôi về nhà cố giữ vẻ mặt tự nhiên, làm bộ mở lá thư của anh tôi gởi từ bên Âu Châu,rồi reo lên:
-Anh Hai đã xin được giấy nhập cảnh Mỹ rồi! tôi mừng quá, tháng sau là anh em tôi được đoàn tụ. Hết tháng này anh Hải kiếm chỗ khác. Tôi không ngờ anh tôi lại qua sớm như vậy, phiền anh phải dọn tới dọn lui khổ cực.
Nhìn hai người Mễ khoẻ mạnh ì ạch khiêng đồ đạc kềnh càng của Hải ra xe, tôi đoán là những đồ ăn trộm được dấu ở dưới tấm nệm, ở giữa cái Tv và hai cặp loa. Sở dĩ ảnh không ngủ trong phòng là ngừa cảnh sát soát nhà, ảnh sẽ tẩu cho lẹ hoặc không nhận tang chứng, vật chứng kia là củả mình, mà là của bà chủ nhà …
Người thứ ba thuê phòng là một phụ nữ trung niên, vừa gặp tôi bà nói:
-Hôm nay tôi xin nghỉ không lên Sở Xã Hội, xin ở nhà mới gặp được cô.
Thấy tướng tá có vẻ là dân trí thức, có công ăn việc làm, trong xách tay lại có cuốn tiểu thuyết Mỹ, chứng tỏ trình độ ngoại ngữ thuộc loại khá, không ú a ú ớ giống như mình, tôi bằng lòng cho dọn vào ngay. Bà Nữ nầy là loại người đi thuê phòng chuyên nghiệp, cho nên thùng đồ chứa nồi niêu, soong chảo, mắm muối vừa vặn với kích thước với những ngăn tủ trong nhà bếp và buồng tắm. Chỗ nào trống, cứ mở cánh cửa mà đẩy nguyên thùng vào. Bà dọn nhà gọn bân và nhanh lẹ, một cái ghế sắt ở sân trước và một cái khác ở sân sau. Tôi tự hỏi làm việc cho chính phủ mà có nhiều thời gian rảnh rổi để ngắm cảnh và đọc sách hay sao?
Sáng hôm sau dậy sớm chuẩn bị để đi làm, tôi thấy bà Nữ bày đầy thịt cá trên quầy nhà bếp chuẩn bị nấu ăn. Tôi hỏi:
-Ủa! bộ bữa nay chị không đi làm sao?
-Tôi hưởng trợ cấp bệnh tật SSD, không phải đi làm. Ai nói tôi có việc làm với chị?
-Hôm trước tôi nghe chị nói xin nghỉ một ngày ở Sở Xã Hội để tới gặp tôi.
-Chị hiểu lầm rồi! Hôm đó tôi cancel cái hẹn phỏng vấn Foodstamp ở Sở Xã Hội để tới đây.
Tôi lỡ bộ cho người ta dọn vào rồi, không biết ăn nói làm sao. Tôi xuống nước năn nỉ:
-Máy lạnh thuộc loại Central A. C. Ban ngày chỉ có mỗi mình chị ở nhà, mùa hè sắp tới em gắn một cái Window AC trong phòng chị. Khi tất cả mọi người đi làm hết em tắt Central Air và chị mở máy lạnh trong phòng chị lên, cho đỡ tiền điện nghe chị.
Ba tháng mùa xuân trôi qua êm đẹp. Cây cỏ trong vườn nhà nở rộ, khoe sắc màu tươi thắm cũng nhờ chị Nữ rảnh rổi ở nhà săn sóc, bón phân và tưới nước cho chúng. Hai ngày cuối tuần, tôi ở nhà suốt ngày với chị, thấy chỉ vẫn sinh hoạt bình thường tôi hỏi:
-Chị bệnh tật ở đâu? mà em thấy chị giống như người khoẻ mạnh.
Chị Nữ chỉ vào đầu cười xoà:
– Chị bị ở hệ thống thần kinh, khi nào đụng chuyện nó mới nổi cơn, nhất là khi phải ra Hội Đồng Y Khoa xét nghiệm, chị nói với mấy ổng chị bị Tâm Thần, chị ăn nói lưu loát, lại nghiên cứu bệnh trạng kỹ cho nên mấy ổng tin ngay. Em coi phim bộ Đại Hàn chưa? cứ đóng y như họ là đạt tới cảnh giới.Em thấy đa số Mỹ đen ở Mỹ không! có ai đi làm không ? họ ăn tiền trợ cấp từ đời ông đến đời cha, có ai biết mắc cỡ là gì. Người Việt mình qua đây, ham ba cái mớ vật chất, nào xe hơi đắt tiền, nào nhà cao cửa rộng, lao đầu vào làm hai,ba jobs. Một người đi làm, cõng trên lưng hai đứa Mỹ đen, đóng thuế sật sừ nuôi bọn chúng, để cho chúng nó ăn đi chơi cà nhõng suốt ngày, còn buôn bán thêm xì ke, bạch phiến. Cho dù họ có nuôi thêm chị cũng không sao! nuôi một người đồng hương còn đỡ hơn là nuôi Mỹ đen. Người ta đâu có biết rằng cuộc đời là Phù Du, là Vô Thường, là Hư Không, đời là một chữ O to tướng. Một ngày nào đó, bệnh tật ập tới, chết có đem theo được gì, một chút tình của vợ con cũng không có, nằm dài trên giường bệnh, bất lực nhỉn đời trôi, hối hận thì đã muộn. Chị không muốn giống như họ, không muốn bon chen, cái gì cũng vừa đủ là đủ, có chút đỉnh tiền để dành mỗi năm đi du lịch một nước để mở mang kiến thức mà thôi.
Vợ chồng chủ nhà trước của chị là chủ tiệm tạp hoá, sắm nhà $500 nghìn, trang trí nội thất toàn đồ xịn mà lại không bao giờ có mặt ở nhà, đi làm từ 6 giờ sáng đến 12 giờ đêm mới về đến nhà, ngồi trên ghế đắt tiền, mở TV xem chừng 15 phút là vào phòng ngủ, mai dậy sớm ra mở cửa tiệm tiếp, 7 ngày một tuần, 365 ngày một năm. Không biết họ kiếm tiền để làm gì nữa?
-Sao chị lại dọn ra khỏi nhà họ? ở đó thoải mái quá mà! tha hồ mà hát bội.
-Tại chị làm đổ soup lên ghế sofa của họ. Đáng lý ra họ phải nhờ chị nấu giùm soup để mang theo ăn. Tiếc làm quái gì cái ghế sofa! có bao giờ họ có khách tới thăm nhà.
Tôi nghe lời chị, bỏ bớt hai việc làm part time, để có nhiều thì giờ hơn săn sóc ngôi vườn của tôi và ngồi tán gẫu cùng chị. Tức cười muốn chết mỗi lần thấy chị Nữ sửa soạn đi tái khám, ai ai cũng muốn sửa soạn thật đẹp khi đi ra ngoài nhưng chị thì làm ngược lại. Chị xịt một chút keo trên một nhúm tóc trên đỉnh đầu chải cho nó dựng đứng lên, hai lọn tóc xả hai bên, phía sau một nhúm tóc buộc lại bằng một sợi giây thun. Quần đen, áo trong mặc lộn ngược, áo khoát ngoài cài xiên xẹo. Tôi nói với theo chị:
-Chị Nữ! đạt được rồi cảnh giới rồi.
Chị quay lại cười: Cảnh giới gì?
Tôi cười xoà: Điên điên, khùng khùng
Hoa cỏ bắt đầu tàn tạ và héo úa dưới cái nóng như thiêu như đốt của mùa hè ở Texas. Mỗi sáng trước khi đi làm, tôi cẩn thận tắt central A.C, dặn chị Nữ chỉ mở máy lạnh trong phòng chỉ. Tôi quên mất là chị Nữ thích nấu ăn, cho nên chờ tôi vừa đi làm xong là chị mở ngay máy lạnh ở ngoài mà quên tắt máy lạnh trong phòng. Chị canh còn hai giờ nữa là tôi về nhà, chị ấy tắt máy lạnh ở ngoài và làm một cái mũ nylon đội nước đá trên đầu. Một ngày gần cuối tháng, tôi về đến nhà, đèn cũng không sáng mà máy lạnh cũng không. Kêu thợ điện tới mới biết, hai máy lạnh chạy một lúc, breaker off vì chịu điện chịu không nỗi. Bill điện gởi về, tôi tá hoả tam tinh, hai tuần lương của tôi phụ với tiền thuê phòng của chị Nữ cũng không trả nổi hoá đơn điện. Thế là bổn cũ soạn lại, tái diễn vở kịch ” Anh tôi sắp qua …”
Người thứ tư đến coi phòng, có dáng dấp của một nghệ sĩ. Ông tự giới thiệu là Hồ làm thợ tiện, lớn hơn tôi độ năm tuổi. Ông hỏi dò tôi: Có thích cải lương không? Tôi lắc đầu. Có thường nghe đài và xem TV không? Tôi trả lời nhát gừng: Thỉnh thoảng. Ông ta thở dài: Hèn chi
Cũng vì tiếng thở dài đó mà sau khi cho ông ta dọn vào nhà, tôi tò mò muốn biết ông ta là ai? nghệ sĩ thuộc loại như thế nào? Vì thế, tôi lấy hết tất cả các tờ báo biếu ở các chợ đem về đọc và khám phá ra ông là một nghệ sĩ cải lương, kiêm luôn ông bầu, thường tổ chức những buổi văn nghệ bỏ túi trong cộng đồng ở thành phố tôi ở với nghệ danh là Vĩnh Hàn.
Anh chàng này sống khá yên tĩnh, sau giờ làm đều về nhà nấu nướng cẩn thận, còn chuẩn bị cho hộp to go ngày mai đi làm nhưng cứ hễ đến cuối tuần thì ông biến mất, không thấy tăm hơi. Có lẽ là đi chuẩn bị văn nghệ, mời một ca sĩ nào đó từ Nam Cali sang hát trong buổi văn nghệ tân cổ giao lưu của ông ta. Ngày thường sau bữa cơm chiều, ông thường ngồi nán lại bàn ăn ở nhà bếp để sáng tác những đoạn cải lương mới rồi ca lên mùi mẫn làm cho không khí trong nhà có vẻ sinh động khác với trước kia thì buồn bã và tẻ lạnh.
Lóng rày ông Bầu Vĩnh Hàn chắc làm ăn ế độ. Cuối tuần mà ngồi ở nhà nhậu lai rai một mình, khi uống được ba bốn ly, anh ta lên giọng ca mùi làm cho tôi ở trong phòng nổi cơn sốt rét,phải kéo bàn, kéo ghế tới tấn cửa phòng.
-Bớ bà chủ nhà! ra đây ta bảo! Vì bởi làm sao mà phòng không chiếc bóng cô đơn một mình …?
Một buổi chiều thứ sáu, kép Vĩnh Hàn đi làm rồi đi luôn không về nhà tắm rửa, sửa soạn quần áo đẹp để đi chơi đêm cuối tuần như mọi khi. Đến sáng chủ nhật, tôi nhận được một cú phone gọi từ khám đường:
– Hello! Chị Lan, Tôi đây! Hồ đây chị Lan, tôi bị bắt về tội DWI, uống beer, rượu lái xe. Chị làm ơn đến khám đường đóng tiền bail $ 5000. bảo lãnh tôi ra. Ra khỏi tù tôi sẽ đến nhà bank rút tiền trả lại cho chị. Đợi đến ngày mai, tôi sẽ mất việc làm. Chị làm ơn làm phước giúp giùm tôi, không bao giờ tôi quên ơn chị.
-Anh liên lạc với bạn bè anh thử trước đi! Tôi không biết khám đường chỗ nào, Tôi cũng không có tiền trong nhà bank.
– Tôi đã liên lạc hết bọn chúng rồi nhưng tụi nó nói là không có tiền, kẹt lắm tôi mới gọi điện thoại cho chị. Nếu chị đứng tên chủ quyền căn nhà không phải anh của chị, chị cứ đem theo title nhà Bail Company họ sẽ lo hết, chị chỉ ký tên thôi rồi đem title về. Ra khỏi tù tôi sẽ lấy lại giấy tờ bảo lãnh trả lại chị.
Tôi mất cả buổi sáng Chủ Nhật làm giấy tờ bảo lãnh cho ông Hồ ra khỏi tù. Hú hồn cho tôi! anh ta đem $5000 đóng vào tiền bail, lấy lại tờ giấy thế chấp căn nhà của tôi. Nếu anh tôi biết được, chắc có lẽ đuổi cả tôi lẫn ông Hồ ra ngoài đường.
Chuyện anh thợ tiện không dừng ở đó. Người ta thường nói: thức khuya mới biết đêm dài, ở lâu mới biết lòng người nông sâu. Mấy lúc rày, không hiểu sao người chồng cũ của tôi hay gọi phone tới thăm hỏi, không biết vì tình cũ nghĩa xưa hay vì sợ tôi chết không ai biết cho nên mới gọi phone tới thăm hỏi thường xuyên. Một lần bắt phone lên nghe như có tiếng o o nối với đường dây thứ ba, tôi biết là bị nghe lén. Qua ngày hôm sau, tôi chờ ông Hồ đi làm, mới lấy chìa khoá kiểm tra phòng ông ta, tôi sảng hồn vì cảnh tượng xảy ra trước mắt mình: Bốn bức tường đều dán hình phụ nữ khoả thân, với tư thế “sắp sửa sinh em bé” poster cỡ lớn nhất. Trên tường đối diện cửa có hàng chữ ” Con đĩ! đi ra khỏi phòng tao! Trên đầu giường là một cái điện thoại loại có gắn nút đen để nghe lén.
Tôi không ngờ một người có bề ngoài là một nghệ sĩ hiền lành mà lại gớm ghiết như vậy. Còn bà chủ nhà tốt bụng đã cứu anh ta ra khỏi tù lại biến thành con đĩ. Cũng may trong nhà còn có thêm một cặp vợ chồng khác mới dọn đến thuê phòng, chứ có mình tôi với hắn, chắc có lẽ tôi sợ không dám ngủ ở nhà. Anh ta đi làm về, thấy mất dấu, đoán là tôi đã vào phòng anh ta cho nên ngượng nghịu tránh gặp mặt tôi và cũng không thèm trả tiền nhà trong ba tháng. Một buổi chiều kia đi làm về, cửa phòng mở toang hoác, ông ta đã âm thầm lặng lẽ dọn đi mà không trả chìa khoá lại cho tôi, làm cho tôi tốn thêm mớ tiền thay ổ khoá nhà và ổ khoá phòng.
Nỗi lo sợ phải sống gần người xấu vừa chấm dứt thì nỗi phiền toái khác lại kéo đến. Cặp vợ chồng mới dọn đến làm cho tôi mất ngủ mỗi đêm vì những tiếng nhún kẻo kẹt của chiếc giường nệm lò xo, tiếng thở hổn hển của người chồng, tiếng rên la của người vợ làm cho tôi chịu không nổi, cứ nhắm mát tưởng tượng là thấy người nóng ran, hoả nó bốc khắp cả người dật dờ..dật dờ…, ngất ngư con tàu đi. Cuối cùng tôi tìm được một giải pháp hữu hiệu là lấy khăn lông quấn tròn, nhét dưới khe cửa là yên chuyện, những tiếng động ly kỳ kia không lọt vào phòng được nữa. Tôi ngủ được yên giấc đến sáng.
Phone reo vang inh ỏi,lại có người muốn thuê phòng. Lần nầy là hai người đàn ông đến mướn phòng một lúc, bạn bè làm chung một hãng, trạc cỡ tuổi tôi. Một người tên Vĩ, người kia tên Tâm, cả hai đều ưa ngồi tán dóc và kể chuyện tiếu lâm sau bữa ăn tối. Đúng 9 giờ là phòng ai nấy về, ngủ lấy lại sức ngày mai đi “cày ” tiếp để trả nợ xe và cơm áo. Một buổi tối thứ sáu, tôi làm overtime về muộn, cả hai anh đã ăn xong và đang ngồi nói chuyện ở bàn ăn. Tôi loay hoay ở bếp chuẩn bị bữa cơm tối cho mình. Bỗng nhiên Vĩ gõ vào mặt bàn gỗ hai tiếng hỏi tôi:
-Chị nghe thử tôi và Tâm. Ai gõ mạnh hơn?
Cứ thế Hải 3 tiếng, Vĩ gõ 2 tiếng lên mặt bàn liên tục. Tôi trả lời:
-Anh và Tâm gõ mạnh như nhau, không ai hơn ai.
Cả hai cười miếng chi, đứng dậy dọn dẹp bàn ăn, rửa chén rồi mạnh ai về phòng người đó. Tối hôm đó, đang thiêm thiếp giấc nồng, tôi nghe tiếng gõ cửa hai cái liên tiếp. Tôi trổi dậy kiểm tra lại ổ khoá cửa phòng. Nhớ lại nụ cười miếng chi của hai chàng hồi chiều, tôi đoán là Vĩ mới gõ cửa phòng tôi. Có lẽ hai anh chàng cá độ là tôi sẽ mở cửa cho người nào tối hôm nay. Tôi lim dim buồn ngủ trở lại, cỡ chừng một giờ sau, lại có tiếng gõ cửa, lần nầy gõ 3 tiếng liên tục, chắc là của Tâm. Tôi vùng dậy, kéo hai cái ghế tấn cửa phòng lại, hồi hộp, lo sợ, mất ngủ cho đến sáng.
Qua ngày hôm sau, chạm mặt Vĩ và Tâm ở phòng ăn, tôi nói thẳng:
-Nhà nầy của anh Hai tôi, tôi cho thuê phòng để phụ thêm tiền đóng thuế bất động sản cuối năm chứ tôi không phải thuộc loại người share phòng, share tình như các anh nghĩ. Hy vọng là hai anh để tôi yên giấc mỗi đêm.
Cả hai cúi gằm mặt xuống, cắm cúi ăn cho lẹ rồi tẩu vào phòng, không nói chuyện rôm rã như mọi khi. Cuối tháng cả hai dọn đi, cũng âm thầm lặng lẽ như ông Hồ nhưng chìa khoá thì quăng trở lại ở giữa phòng.
Lại đăng báo Thương Mại Việt Nam cho thuê phòng. Anh Tiến vui vẻ dọn lại. Anh nầy tuổi sồn sồn cỡ bốn mươi tuổi, hay nói, cái gì cũng biết nhưng trên lý thuyết, không thực hành. Tôi đặt tên cho anh là Tiến thông thái, không hiểu kiến thức của anh góp nhặt từ đâu? là do bạn bè trong nghề truyền đạt hay ở trên Google mà phải phục anh ấy có trí nhớ tốt. Anh nói có bài bản, cho người ta làm theo trình tự đàng hoàng. Anh chỉ người ta thực hành nhưng anh ta chưa làm việc đó bao giờ. Anh Tiến thấy tôi thích trồng cây, anh ấy nói luyên huyên về phương pháp chiết nhánh, bão quãn và dưỡng cây, phương pháp trồng hoa lan, làm sao cho mau có hoa: Phải phun sương, tối tối phải đem cây ra ngoài treo trên một thùng nước, phải bón phân đặc biệt như thế nào trong lúc cây lan trong phòng ảnh chết héo queo.
Anh ta đi làm được hai tuần rồi nghỉ ở nhà,bảo là bị lay off. Tôi đoán là anh ta đóng kịch đi làm trong hai tuần. Còn môt tuần nữa đóng tiền phòng, anh ” Tiến vui vẻ ” trùm mền ngồi trên giường gọi điện thoại liên tục, hình như cầu cứu ai gởi tiền sang Mỹ để ảnh trả tiền nhà. Một ngày nọ, chéo mền hở một lỗ trống, tôi vô tình nghe được cuộc điện đàm của ảnh với một người đàn bà ở Canada:
-Mẫn đó hả! anh mới bị lay off tuần vừa rồi. Còn chút đỉnh tiền để dành trong tiết kiệm anh rút ra pay off căn nhà để hôm nào em sang đây có chỗ chui ra chui vào, không phải lo phải đóng tiển nhà hằng tháng nữa. Hả? hồ sơ bão lãnh đã chuẩn bị xong xuôi nhưng tiền phải đóng trước cho luật sư $ 2000. anh không có, tiền bao nhiêu vô căn nhà hết rồi. Em mở email chưa? thấy căn nhà của tụi mình đẹp không? Hả? nếu em nôn nóng thì gởi tiền qua cho anh để anh đóng cho văn phòng luật sư. Đừng có lo bị lường gạt! ông ta làm việc có uy tín lắm, chỉ có vài tháng là em được cấp visa sang Mỹ ngay. Hả? em đừng có lo, với bằng cấp của anh, kiến thức của anh … cái gì cũng biết làm, hãng nào nó cũng mướn. Lợi dụng cơ hội bị lay off anh nghỉ xã hơi vài tháng rồi tiếp tục đi cày trở lại. Em gởi tiền qua càng sớm càng tốt, văn phòng luật sư cứ gọi anh hoài hối phải đóng tiền trước mới process hồ sơ. Bye em! chúc em ngủ ngon.
Có tiếng lục đục, lóc chóc ở máy computer, có lẽ anh đang check email để lấy số phone. Rồi trùm mền, rồi với cái giọng dịu dàng, tha thiết gọi cho một bà sồn sồn giàu có nào đó ở VN:
-Hello! Hồng đó hả em! Hả? cái sink rửa mặt bị nghẹt? dễ lắm! Em bảo người nhà tháo cái ống nước hình khuỷ tay dưới cái bồn rửa mặt, nhớ phải để cái thau dưới cái sink trước khi tháo ống, không thôi nước dơ sẽ chảy tùm lum trong buồng tắm. Lấy tóc và đồ dơ trong cái ống nước hình chữ u nầy, nước sẽ thông trở lại. Hả? thông rồi? Em thấy anh của em giỏi không? Hỏi thợ chuyên nghiệp mà không thông sao được! Mai mốt em đem tiền sang đây đầu tư, mua mấy trăm căn chung cư. Để một mình anh lo hết từ trong ra ngoài cho em, em cứ tha hồ ngồi mà đếm tiền. Anh mới bị sa thải tuần trước …
Những cú phone gọi cho ngưởi tình chưa bao giờ gặp mặt như thế, đôi khi cũng có hiệu quả không ngờ, khi gặp một con chim nhạn ngu xuẩn nào đó bay là đà vào bẩy sập. Nhận được tiền, Tiến”thông thái” trả trước ngay bốn tháng tiền nhà liên tiếp, tiền còn lại được tiêu lè phè ở quán cà phê và cơm chỉ. Tôi không ngờ trên đời lại có người sống bằng sự nhẹ dạ của đàn bà như vậy. Ngay tối hôm nhận được tiền, email của Michael Võ, nickname của anh Tiến vui vẻ cùng với hình bóng của một anh chàng đẹp trai nào đó đứng trước một căn nhà sang trọng bị delete ngay, phone cầm tay cũng được đổi số mới.
Qua năm năm cho thuê phòng, càng tiếp xúc với đủ mọi hạng người trong xã hội,tôi càng thấy rõ được lòng dạ của con người đằng sau lớp mặt nạ của họ. Càng về già tôi lại càng thích giao tiếp với loại người chân quê hay bình dân. Nghĩ sao nói vậy, không màu mè, không giả trá. Thương thì nói thương, ghét thì quay lưng lại không thèm nhìn. Tôi sợ nhất là loại người giả trá, giả nhân giả nghĩa, hai mặt. Bề ngoài là một người thật thà nhân hậu mà bên trong là một bồ gươm đao, không biết đâu mà lần. Chỉ tội cho những ông chồng, tội cho những bà vợ phải sống chung với người phối ngẫu “đeo mặt nạ ” của mình, cuối đời mới biết thì đã quá muộn, vạch áo cho người xem lưng thì xấu chàng hổ thiếp, đành phải ngậm đắng nuốt cay mà ngậm cười nơi chín suối.
SƯƠNG NGUYỄN

Câu chuyện của những mẫu người rất đời thường, qua đó tác giả đã lột trần mặt thật của cuộc sống,qua bài viết rất thu hút.
Cám ơn tác giả Sương Nguyễn
ThíchThích
WOW, đầy đủ hỉ nộ ái ố…Mình khoái truyện này quá chừng , đọc một hơi luôn.
ThíchThích
Đúng là cuộc sống muôn màu …có những mánh khóe moi tiền chính phủ để sống nhàn hạ không cần làm việc nhưng có sướng ích gì đâu , phải không ?
ThíchThích