HƯƠNG ĐÊM

Người thức suốt với đêm khuya màu trắng
Căn phòng im như ngực biển đang chờ
Biển nổi sóng cho một đời tĩnh lặng
Tôi một đời cứ ngỡ giữa cơn mơ

Cám ơn em đã tới làm hoa cỏ
Để mùa thu vàng rực tháng ngày xa
Ngọn đèn ấm giọt mưa lùa theo gió
Để buồn vui đậm nhạt bước chân qua

Chiếc giường rộng, gối vương vài sợi tóc
Sợi nào dài thơm suốt những mùa xưa
Còn sợi ngắn chẻ làm đôi tiếng khóc
Nửa phần em – Tôi một nửa sao vừa?

Lúc tỉnh giấc thấy trăng treo ngoài cửa
Thời gian trôi như nước xối về sông
Làm xa cách một khoảng trời ở giữa
Để mùa thu cháy lá rụng xuôi dòng

Em về đâu giả vờ quên sợi tóc
Như nỗi buồn chẻ xuống hết lòng thôi
Nhành hoa trắng cuối khu vườn trăng mọc
Rớt một mùa thu lạnh xuống quanh tôi

Người lại thức với đêm khuya màu trắng
Mảnh trăng treo một nửa giấc mơ dài
Sợi tóc mỏng như tơ sao quá nặng
Khi trờ mình nghe rớt xuống nghiêng vai

Giữa dòng sông có hai người chờ đợi
Nắng mưa thành nỗi nhớ rất long lanh
Rồi năm tháng qua đi ngày sắp tới
Chút hương rơi trên gối có nguyên lành?

Từ Kế Tường

NẰM NGỦ TRÊN HOA QUỲNH

Tặng những ai tên Quỳnh

Không phải hoa của Tết
Nở suốt những đêm khuya
Đâu phải ai cũng biết
Cánh quỳnh hương cuối mùa

Chỉ mình anh thiếp ngủ
Trên cánh quỳnh mỏng manh
Tỏa mùi thơm vừa đủ
Làm phai một cuộc tình

Con ngõ khuya bỗng nhớ
Bước chân nào nhẹ qua
Khoảng hành lang rụng vỡ
Một ánh trăng nhạt nhòa

Năm hết, nhà thêm vắng
Thềm cửa đọng màu rêu
Nửa khuya trong thinh lặng
Bất ngờ tiếng chim kêu

Người ngủ trên hoa dậy
Tóc trắng mấy sợi buồn
Ngơ ngác tìm đâu thấy
Khuất rồi bờ vai thơm

Thương cánh quỳnh tàn úa
Chưa kịp thấy ngày qua
Mùa xuân còn trong lá
Tiễn vội một người xa…

Từ Kế Tường

CHO MỘT NGƯỜI ĐàXA

Tay mở cửa bình yên năm mới
Một tuổi em và một tuổi anh
Những ngày tháng còn nguyên tên gọi
Mắt môi cười như nụ chồi xanh

Cánh chuồn nhỏ bay về dưới nắng
Xanh góc trời có vạt áo phai
Em ngồi đó ngắt chùm hoa trắng
Thả về anh một giấc mơ dài

Xưa đâu biết con đường mộng ảo
Anh vào rừng tìm dấu chân em
Mùa cúc dại tàn theo gió bão
Buồn ngu ngơ hóa một tiếng chim

Nhớ người hót ngang trời xuân biếc
Giọng vô thanh trong nắng ngập ngừng
Em nghiêng mắt bồi hồi tưởng tiếc
Một cuộc tình xa đến rưng rưng

Mùa xuân chớm vào đôi mắt tím
Tháng giêng xưa có kẻ qua đồi
Không trở lại làm con chim én
Vút ngang trời ngậm nắng vàng rơi.

Từ Kế Tường

THƠ ĐỀ TRÊN CHIẾC LÁ

Mỏng manh làm chiếc lá me
Chở bao sương khói đi về với em
Bờ vai nghiêng nắng mai lên
Để ngày mưa tới vờ quên tuổi mình

Thời gian là cõi vô tình
Đi qua mái tóc lặng thinh– bạc màu
Vui buồn ai thắt lòng nhau
Bóng hình thưa thớt qua cầu nước trôi

Thương em bỏ lại chỗ ngồi
Ngỡ mùa lá rụng quanh tôi còn nồng
Đêm nằm chờ mảnh trăng cong
Mới hay cơn gió ngoài song se buồn

Hàng cây im bóng bên đường
Loài chim khản tiếng qua vườn gọi thu
Nhẹ không một lớp sương mù
Em xa cuối dốc bay vù lũng xanh

Người đàn nhặt sợi tóc mình
Hỏi ai vương vấn cuộc tình đã xa
Đứt dây còn lại mình ta
Ngoài kia chiếc lá me già vừa rơi.

Từ Kế Tường

QUÁN CÁI CHÙA

Từ Kế Tường

582291_145854358915323_38386526_n

Nằm ở góc ngã tư Lê Thánh Tôn – Đồng Khởi Q1 có một quán cà phê nổi tiếng trước năm 1975 mà dân “sành điệu” nào cũng biết, đặc biệt là giới văn nghệ sĩ, đó là quán cà phê La Pagode được gọi nôm na là quán Cái Chùa. Quán không rộng lắm, khoảng 60 m2, đặt chừng 10 cái bàn gỗ mặt vuông, ghế ngồi rộng, cũng bằng gỗ có thành dựa, cửa kính dày hai mặt, khách ngồi uống cà phê có thể nhìn ra thông thống một khoảng không gian rất đẹp của khu công viên Chi Lăng nằm chếch ngã tư. Công viên này có rất nhiều cây cổ thụ, cao to, thẳng tắp, đường kính thân cây cỡ hai vòng tay người ôm mới hết, thân cây với lớp vỏ sần sùi, mốc trắng. Buồi sáng, buổi chiều lớp võ sần sùi, mốc trắng màu thời gian này tùy theo sắc độ mà ánh lên trong mắt người nhìn bằng sự cảm nhận tổng hòa cả thời gian, không gian không chỉ là một thứ màu sắc mà còn là sự hồi tưởng, chất chứa kỷ niệm. Nhất là khi có những cơn mưa nhỏ, giọt lất phất như bụi từ trên những tán cây chảy xuống lớp võ sần sùi khô mốc ấy thì thật giống như một bức tranh sơn dầu với gam màu nhạt, bảng lãng, đầy sức quyến rũ và lay động lòng người.

Quán Cái Chùa của ông chủ người Pháp và dĩ nhiên cung cách phục vụ cũng theo kiểu Pháp. Nhân viên phục vụ mặc đồng phục áo sơ mi trắng, quần tây đen, thắt nơ con bướm ở cổ áo, nói tiếng Pháp tiếng Anh thông thạo và rất lịch sự. Tất nhiên, khách vào quán uống cà phê cũng thuộc thành phần trung lưu, lịch sự, đa phần tuổi trung niên trở lên, thỉnh thoảng mới có một nhóm khách thanh niên “con nhà” hay cặp tình nhân vào quán tìm một chỗ tâm tình lịch sự, yên tĩnh tuyệt nhiên không có khách tuổi choai choai, nhí nhố và không hiểu từ bao giờ quán Cái Chùa trở thành địa điểm gặp gỡ của giới nhà văn, nhà báo và tùy theo “chiếu” mà tập trung ngồi từng nhóm, ở những cái bàn gần như cố định, không thể có trường hợp ngồi lộn “chiếu trên”, “chiếu dưới”. Cũng xin nhấn mạnh rằng giới nhà văn, nhà báo trước năm 1975 phân chia đẳng cấp rất rõ rệt mà lúc bấy giờ gọi là “chiếu”. Có hai nhóm nhà văn, nhà báo thuộc đẳng cấp “chiếu trên” lúc bấy giờ là nhóm Sáng Tạo và nhóm Văn Nghệ thường đóng đô ở quán Cái Chùa, ngồi ở hai bán khác nhau. Nhóm Sáng Tạo gồm có Mai Thảo, Thanh Tâm tuyền, Nguyễn Sỹ Tế, Vũ Khắc Khoan, Doãn Quốc Sỹ, Duy Thanh, Trần Thanh Hiệp, Thanh Nam, Cung Tiến (tức Thạch Chương)…nhóm Văn Nghệ gồm có: Trần Dạ từ, Nhã Ca, Nguyễn Thụy Long, Viên Linh, Trần Đức Uyển (Tú Kếu), Tô Thùy Yên, Nguyễn Nghiệp Nhượng…nhóm Văn Nghệ còn được gọi là nhóm “kính trắng ống vố” bởi họ mang kính cận thị ngồi uống cà phê miệng ngậm tẩu thuốc (pipe) phì phà khói thuốc rất điệu nghệ, đầy chất lãng tử Tiếp tục đọc

KỶ NIỆM THÁNG TƯ

Tháng tư lại bừng lên chùm phượng đỏ
Em mười năm thoáng chốc đã xa quê
Tôi thoáng chốc nhói lên từng nỗi nhớ
Hương hoàng lan chiều mưa ấy không về

Thành phố hai mươi năm thời tuổi trẻ
Ta yêu nhau vai bát ngát trời xanh
Thời xe đạp, dưới hoa vàng- bước khẽ
Mênh mông sao, đôi ánh mắt ngọt lành

Tôi và em ở hai đầu phố chật
Lòng lại thênh thang như mặt sông xa
Thủa vui buồn, nụ cười chen nước mắt
“Thời đói cơm khát nước” của quê nhà

Trong cơ cực em hồn nhiên như sóng
Vỗ đôi bờ hạnh phúc lúc triều lên
Tôi đau đáu phiến trời xanh khát vọng
Làm bóng chim xoãi cánh đến trăm miền

Đất hoang dã thắm mồ hôi bè bạn
Mỗi hoàng hôn tím thẳm cánh đồng xanh
Tiếng chim vội qua sông mùa nước cạn
Đời hoang sơ se ngọn khói yên bình

Tôi vẫn ngỡ ngăn bàn chân em được
Nào hay đâu như một dấu bụi xưa
Trên vai áo gió bay chiều cất bước
Em xa rồi- xa mãi- bến sông mưa

Em bỏ quê đi- tháng tư về lại
Mười năm trôi nhanh quá có ai ngờ
Đường mưa cũ, hương hoàng lan thơm mãi
Có chạnh lòng viễn xứ với quê xưa?

TỪ KẾ TƯỜNG

 …Hiện nay, ông làm việc tại tuần báo Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh. Từ Kế Tường viết tác phẩm “Đường phượng bay” trước 1975; sau 1975 lại viết thêm đoạn cuối rồi sửa thành “Bờ vai nghiêng nắng”. Nhiều người cứ tưởng lầm đây là truyện của Nguyễn Nhật Ánh – có lẽ vì bút pháp hai nhà văn này có phần giống nhau; tuy vậy tác phẩm “Đường phượng bay” mang dáng dấp bút pháp riêng của Từ Kế Tường, bút pháp khá quen thuộc với thanh thiếu niên từ trước. Từ Kế Tường đã xuất bản khoảng 50 đầu sách gồm tiểu thuyết, tập thơ và truyện cho thiếu nhi. Những tác phẩm nổi tiếng khác :

  • Áo vàng qua ngõ.
  • Hoa lưu ly không về.

Từ Kế Tường là nhà tiểu thuyết, nhà thơ được thanh thiếu niên trước và sau 1975 yêu thích…