Con Chữ

truongdinhtuan

những con chữ
lăn dị cuồng
tôi con thú đã bị thương góc rừng
những con chữ
quay bão bùng
tôi nguyên vị bữa não nùng nguyên sơ
những con chữ
lạc bơ vơ
tôi sa mạc đứng chết khô chờ người
những con chữ
khóc rồi cười
tôi điên đão trước lẽ lời như ru
những con chữ
bước thiên thu
tôi bia đá cũng ngục tù theo nhau

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

Thưa Tiểu Thư

truongdinhtuan

thọ thương rồi thưa tiểu thư
ngắc ngứ chết dí ngồi tù trong o
anh chừ khỉ gáy cò ho
góc rừng tâm thể biết mô mà lường

đứt dây phanh một khúc đường
con chim mím mỏ lạ thường trớ trêu
gõ lên bia đá tiếng kêu
có nghe từng giọt nắng chiều đau chi

khôn lường tiếng hót lâm li
lùi anh về xứ man di tịnh thiền
cần chi mà phải chùa chiền
mõ kinh xếp xó ngộ duyên ban đầu

thưa tiểu thư còn đau đau
đôi khi trở chứng lịm màu xanh xưa
thiên la địa võng giăng mưa
thất- tình- lục- bát- mô- chừa- anh- ra

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

HƯƠNG MUỘI

truongdinhtuan

cứ thế mà coi thường áo mão
dắt ngựa về vui hí đỉnh trăng non
nhạc sầu chưa đụng đến chon von
cánh mai rụng phai vàng nhan sắc

sông phủ phục lối về dị mộng
đà rêu phong bao thành quách lâu đài
hãy hò hẹn bội tình thêm chút nữa
muội hương là bụi cát rắc lên ngai

trái mùa nào rung động trên vai
hườm chưa kịp hoàn hồn trong môi ngậm
trả cho nhau một góc trời lận đận
một kinh thành vỡ nát phút chiêm bao

cứ thế mà điêu ngoa từng kẽ tóc
trần ai xanh lại thuở nguy nga
dựng bia đá bên phù du sợi khói
hào hoa ngày hương muội rắc lên ta

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

KỆ ANH

truongdinhtuan

thì kệ anh lần đân theo bước
chân o về cho hết khúc đường hoa
đừng háy nguýt cho nghiêng thành quách
lòng ni như lụt lội sẵn rồi

lòng ni như hóa một con sông
chảy qua nhà o mấy thu đông
câu thơ lượm trước nhà o kín cổng
mốt mai tê sẽ tím như bông

thì kệ anh đỏ bầm chùm phượng
đu đưa trong mắt của o tề
o mô biết cả mùa hoa rực rỡ
sẽ theo anh qua mấy sơn khê

tiếng chim hót đôi lần rồi bay mất
bỏ sớm mai đậu lại cuối đường
thì kệ anh cứ làm ngói cổ
rêu phong ngày o vén màn sương

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

PHỐ NÚI HOÀI MÂY BAY

truongdinhtuan

Em nào biết giẫm lên ngày bữa nọ
Là trăm năm vách đá cũng mòn đau
Anh chạy mỏi chưa qua sầu bóng núi
Dứt hồi chuông nghe thân cỏ nát nhàu

Cứ rực rỡ mà lên ngôi thánh nữ
Đọc kinh tình thuở trời đất ban sơ
Cứ niệm chú đánh rơi anh kiêu hãnh
Xuống tay người nghe chim chóc giảng thơ

Em nào biết em như sương vây phủ
Lũng thung xanh nằm cuồng nhớ nắng hồng
Khi xuống phố nhớ tô thêm chút phấn
Cho đời thôi lạnh nhạt suốt mùa đông

Cứ ngạo mạn cong cánh môi yêu nữ
Cho cá bỏ đường bơi khúc sông dài
Cho chim bỏ đường bay khúc bể rộng
Để phố núi anh hoài màu mây bay

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

BÀI THƠ CỎ DẠI

có ngày nào mặt trời không mọc
và núi sông quên không nhớ nhau
anh ngồi đợi nghìn xanh xuống thấp
thất lạc lá chiều trên vũng chiêm bao

khói huyền bay từ mờ mờ vô thủy
mê hương trầm thơm mấy ngón vô chung
anh ngồi đợi bên nhịp cầu dĩ vãng
con nước xuôi về trỗ nhánh vô cùng

có ngày nào mặt trời không lặn
ta không là ý nghĩ len nhau
ngày rực rỡ nên tình sầu rực rỡ
nhánh tương tư từ trong ngực đâm chồi

anh ngồi đợi bài thơ cỏ dại
đốt hoàng hôn thắp một bình minh
yêu dấu ạ, là ngày quên hay nhớ
khi mai này mình bỏ lại sau lưng

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN