THƠ HỒNG CỎ BIẾC

truongdinhtuan

Tiếng chim về mỗi sớm mai
Hót chi núi thẳm sông dài
Ngậm hạt kinh ngày vô lượng
Đem mùa xanh thả lên ngai

Cỏ biếc hoa vàng từ độ
Tóc vừa lờ lững trên vai
Môi trâm anh mím khung trời
Trăm bài thơ tình dính chặt

Chiều mây lang thang qua đồi
Quá giang mấy khúc xôn xao
Sau màu lá mắt hạnh ngộ
Về chưa hoa cỏ chiêm bao

Anh tập lắng nghe ngôn ngữ
Loài chim về mỗi sớm mai
Thả thơ lên thơm trang giấy
Ngày xuân hồng dễ gì phai

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

BÓNG NGUYỆT THIÊN THU

truongdinhtuan

ta trót nghe theo lời nắng mật
từ ê a buổi tập đánh vần
thấp cao cánh chuồn chuồn châu chấu
mót lúa ngoài đồng một hạt cũng thọ ân

con dế lỡ hát lời sầu cổ
phiêu du đâu nghìn sớm vạn chiều
mái đình cong nguyệt hoài thơ dại
khói lam này nguyên cuống rạ đăm chiêu

vạn cổ hề cũng chỉ bấy nhiêu
về nơi đâu thêm hoang vu màu cỏ
sông chảy mãi bài tứ tình thứ nhất
ngược vào ta câu rực rỡ u phiền

em trót nghe theo ngọt mềm lục bát
đừng thương lây thân ngựa lù khù
lúc cao hứng bỗng phi nước đại
biết bao giờ ơi bóng nguyệt thiên thu

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

NGÀY NHƯ THẾ

truongdinhtuan

ngày bất thường có lúc đói tự do
ai vây ta trùng trùng ý thức
thôi đành vậy ngồi lỳ trong đôi mắt
quỳnh như ơi chiều vọng động tiêu sơn

bầu trời kia cửa sổ đóng khung
bụi bụi mờ thiên đường ngái ngủ
vẽ đường vân hoa tay trời lỗi lạc
em dắt ta lạc qua ngõ trầm phù

ngày bình thường lúc nhớ lúc quên
vắng tiếng chim tràng giang đại hải
ta hồ đồ tưởng mình đang có
mơ hồ sông xanh núi biếc dằng dai

làm sao biết trái tim kia khép
là thiên thu nhốt một nửa linh hồn
chữ nghĩa nọ rơi từ tay phù thủy
ngọn sao hôm tìm mãi dấu sao mai

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

PHỐ NÚI HOÀI MÂY BAY

truongdinhtuan

Em nào biết giẫm lên ngày bữa nọ
Là trăm năm vách đá cũng mòn đau
Anh chạy mỏi chưa qua sầu bóng núi
Dứt hồi chuông nghe thân cỏ nát nhàu.

Cứ rực rỡ mà lên ngôi thánh nữ
Đọc kinh tình thuở trời đất ban sơ
Cứ niệm chú đánh rơi anh kiêu hãnh
Xuống tay người nghe chim chóc giảng thơ.

Em nào biết em như sương vây phủ
Lũng thung xanh nằm nhớ nắng hồng
Khi xuống phố nhớ tô thêm chút phấn
Cho đời thôi lạnh nhạt suốt mùa đông.

Cứ ngạo mạn cong cánh môi yêu nữ
Cho cá bỏ đường bơi khúc sông dài
Cho chim bỏ đường bay khúc bể rộng
Để phố núi anh hoài màu mây bay

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

TÔI THẤT BÁT NÊN GIEO LỤC BÁT

truongdinhtuan

chầm chậm lại có chi mà vội
cỏ nương thơm còn nấn ná bóng chiều
giấc tục tử bên triền mơ mây ngũ sắc
tỉnh lại rồi khố rách vẫn ngạo khinh

hãy ve vuốt nhánh trần ai quá đổi
vết roi mưa quất mặt lạnh như tờ
mảnh trăng thượng nâng nguồn lên chót vót
thân ngựa về ngậm tăm đêm mơ

chầm chậm lại hơi đâu mà vội
giấu chiều vào đâu hoa cỏ đong đưa
dòng sông đẹp còn làm tình làm tội
giấu vào đâu ướt át những cơn mưa

tâm tưởng nọ mơ hồ nơi khởi sắc
vẫn chân trời lạ quá mùa hoa
tôi thất bát nên gieo lục bát
xuống đồng xưa rơm rạ dấu ai qua

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

HẠT MƯA XANH

truongdinhtuan

chưa đủ hay sao hồn gió cát
còn mong còn ngóng cơn mưa về
qua sông ướt át ngày chưa tạnh
qua núi xanh rì xanh ngõ mê

có rắc thì rắc thêm mưa bụi
mù đường chẳng thấy dốc quì hoa
anh lạt phai vàng màu nắng lụa
cho đậm trầm hương em bữa qua

là chảy ngang đây một nhánh sông
chiều lam ám khói hồn mục đồng
đếm dấu chân trâu mà ngồi đợi
chim bay trời tây tìm trời đông

mưa bụi chắc không làm ướt áo
không lạnh đầy vai lá nhớ quên
ngậm cả trời vui đi qua đó
môi nhớ cười thả hạt mưa xanh

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

Khi rừng nhớ phố

truongdinhtuan

có khi như chú mán chú mường
lạc rừng mê hoặc nhánh trầm hương
bứt sợi mây treo hai đầu vực
đồng bằng lắc lẻo mấy tà dương

nhớ phố muốn về chơi đôi bữa
bạn chừ xa lạ quá nên thôi
nhớ quán muốn tìm bàn ghế cũ
e bình rượu nọ đã bốc hơi

nằm nhấm nha từng chòm mây bạc
đói lòng thì hái trái qua truông
xác lá vàng rơi đau lưng ngựa
thôi đừng hí lộng nhớ yên cương

có khi hồn khô như gạch ngói
vốc hạt mưa thơm nẻo chim về
ngậm mảnh trăng non mà nhả hạt
mai mọc vào đây mấy châu thành

trương đình tuấn

Ngó lại quanh mình

truongdinhtuan

bất kham ngựa bỗng hiền như lá cỏ
quay về gặm nhấm yên hoa
dòng lạ quá chảy ta hoài lạ quá
nỗi đường xa thấm mệt bụi tung hoành

ngó quanh mình khói vòng mộng mị
cuối đường bay xa sót tiếng ai cười
nhật nguyệt rụng sông trời chới với
trăm sớm mai vây khổn một chiều

bất kham anh bỗng hiền như luống đất
chờ tay em gieo hạt tạ ơn người
mắt đừng hái nghìn sao lấp lánh
mà cháy lòng rơm rạ khôn nguôi

ngó quanh mình vòng hoa mọc dại
anh hoang vu mà anh cũng bội phần
xanh rêu mốc hồi sinh cổ tháp
tự nồng nàn thắp lửa ngón chiêm nương

trương đình tuấn

Khi sầu đời chợt lên tiếng thanh tao

truongdinhtuan

khi lên rừng xác xơ chiều phố thị
lá me bay vàng bay đến vô bờ
những gốc cây già kể chuyện dâu bể
những con đường nhớ ai ngất ngơ

bầu bạn với xác bằng lăng trôi tím
suối nguồn ơi chảy đến nơi nào
lưng bầu rượu mà hồn không tri kỷ
non xanh xanh chi đến thiết thao

vách đá dựng chót vót trời mây tạc
kiếm cung treo trên cong nửa nét mày
hồn hảo hớn treo bên dòng khinh bạc
phù vân chìm dưới đáy mắt gian nhân

xác lá bay có chạm đến vô thường
con chim hót vẫn trời xanh ngửa cổ
nên ta gọi em là bài ca thiên cổ
khi sầu đời chợt lên tiếng thanh tao

Trương Đình Tuấn

Khúc khơi khơi

truongdinhtuan
1-
gùi lên xuống mớ
kim dung
trường thiên nắng đổ rưng rưng
sân trường
mưa thời gian quái ác tuôn
trợt đâu không trợt
trợt buồn mắt ai
2-
vòng qua điệp khúc
về, đi
gọi chi mà gọi xanh rì
trùng khơi
buổi chiều anh rớt mùng tơi
giàn hoa giấy đỏ ối môi vẫy chào
3-
có xuống ruộng
mới lên bờ
xang bang xất bất
bất ngờ dung nhan
vòng qua điệp khúc
hợp, tan
cỏ cây xanh khói mây vàng
khơi khơi

Trương Đình Tuấn