VẮNG MỘT BÓNG ĐỜI

Mang áo tình ta đi về đâu
Khi chút mưa bay bối rối trên đầu
Thắp nỗi nhớ xưa làm đau mắt phố
Có gió buồn đưa đẩy đêm thâu

Thương lắm bàn chân em thuở trước
Qua sân thắm đỏ gạch bát tràng
Để lòng thắt thẻo như hoa súng
Bên hồ lạnh buốt dấu rêu hoang

Ta đem đời theo quanh khúc sông
Ngẩn ngơ ngơ ngẩn tiếng nguyệt cầm
Nghêu ngao mà hát câu dạ cổ
Nghe thèm cốc rượu tay ai nâng

Xui tìm chi mây bay lang thang
Ghé bên hiên mơ thấy bướm vàng
Chợt ngước mắt nhìn trời hôm ấy
Có tiếng sấm rền mưa sắp sang

Đi qua ngõ vắng chỉ còn hương
Với tiếng lá rơi lạnh hết hồn
Bỗng thấy đời cong môi con gái
Nên tình nằm chết giữa vết son

TRẦN VĂN NGHĨA

KHÚC RU THÁNG GIÊNG

Tháng giêng gió thẩn thơ tìm
Qua sân nhà cũ vắng im tiếng cười
Xót xa thương chỗ em ngồi
Có bao nỗi nhớ làm rơi trong vườn

Tháng giêng xuống phố chợ buồn
Nắng tương tư mỗi con đường em qua
Đăm chiêu dưới gốc mai già
Chút hương thời trước theo hoa rụng vàng

Tháng giêng chờ chuyến đò ngang
Dỗ tôi đem mộng quá giang trở về

TRẦN VĂN NGHĨA

NHỚ MỘT BÀN TAY

Đêm xưa nắm lấy tay người
Thấy tim tím một góc trời bằng lăng
Thấy đời ân sủng giai nhân
Mang hơi thở có trăng nằm cạnh tôi

Đêm nay thấy thiếu tay người
Chông chênh ngọn gió mồ côi chuyển mùa
Cổng rêu đỏ mắt đứng chờ
Có ai tìm lại nhớ mưa nơi này ?

Đêm xưa dài đến đêm nay
Trần gian lây lất thèm tay một người

TRẦN VĂN NGHĨA

THẤP THOÁNG THÁNG GIÊNG XA

Chút gió tháng giêng về trên áo
Sờ vai bỗng thấy thiếu tay người
Ngăn ngắt trời xa chưa trở lại
Bồn chồn sợi tóc chẻ làm đôi

Ngày tháng qua theo tờ lịch xé
Đời nghiêng tao tác mảnh giấy gầy
Để sầu ở lại trên sông vắng
Trăng thời xưa đó có sang đây ?

Nghe lạnh với ngày lao chao nhớ
Rơi buồn chiếc lá lối đi quen
Còn đâu áo trắng và mây trắng
Thả xuống đời lem luốc bụi phiền

Thấp thoáng dáng em thời xuân sắc
Nắng mang theo nắng chút ngập ngừng
Khiến lòng bối rối ngang thềm cũ
Nguyên đán trời buồn nhớ mắt nhung

Tháng giêng tìm lại qua kí ức
Xênh xang giọng vỡ sáng mai hồng
Có nụ hoa vàng đăm chiêu nở
Tôi về thương quá tuổi mười lăm

Trần Văn Nghĩa

ĐÊM GIÁNG SINH XƯA Ở ĐÀ LẠT

Cùng em đi lễ đêm này
Đêm nhân gian ấm nhờ tay đôi mình
Phố dài khoe áo em xinh
Chân nhau khắng khít như hình bóng nhau

Chân giày thấp ,chân guốc cao
Đường qua mấy dốc đèo cao cũng gần
Đi cho thân sát vào thân
Kẽo mai xa lạnh lại cần nhau hơn

Đời anh có lắm vui buồn
Còn gì đâu , chút tình còm trong em
Thế gian lắm kẻ thấp hèn
Anh ,con vụ mãi lăn , nên mệt nhoài

Bao phen thất chí thở dài
Công danh như chiếc bóng ngoài , nhá nhem
Bao phen đối mặt trước đèn
Sờ râu tóc , nhớ thời niên thiếu mình

Tủi lòng bao chuyện lênh đênh
Thèm tay ai dỗ chút tình mọn , kia
Thèm đời ai đến sớt chia
Những buồn vui ,chuyện bên lề oan khiên

Yêu em ,với chút tình quèn
Biết khi nào đến lượt em phủ phàng ?
Đêm nay đêm của trần gian
Cùng nhau xới ngọn lửa tàn chung vui

Dẫu đời sống quá ngậm ngùi
Cũng xin gắng gượng mà cười , đắng cay
Cùng em đi suốt đêm này
Đi cho quên , những đoạ đày quanh ta

(Bài thơ này đã đăng trong tuần báo TUỔI NGỌC
số GIÁNG SINH năm 1974 ,nhờ cháu Nguyễn Trường Trung Huy
tìm lại sau gần 40 năm bị thất lạc)

TRẦN VĂN NGHĨA

photo 2

LÃNG MẠN TÌNH XƯA

Qua đồi nhớ gió
Thấp thoáng má đào
Bềnh bồng hương tóc
Thả hồn chiêm bao

Mắt xưa đa cảm
Líu ríu tình hồng
Thương sao vạt cỏ
Thì thầm dưới chân

Chiều tương tư nắng
Lạc tiếng vĩ cầm
Chỗ ngồi bỏ trống
Thẫn thờ dư âm

Bóng sương côi cút
Thở lạnh hiên chờ
Thèm tay em nắm
Cho đời trú mưa

Đầy vai lá xước
Ngỡ dấu răng tình
Nỗi đau chết đuối
Trên bờ phù sinh

Trở lại đường xưa
Tìm mây cuối phố
Lãng mạn tình xa
Gọi thiên thu nhớ

TRẦN VĂN NGHĨA
Phan Rang

LỜI GỞI GIÓ

Cố quên màu nắng bên chiều
Dưới sân gạch cũ buồn theo lá về
Ngỡ ngàng áo lụa chân quê
Nhuộm tôi nhuộm cả lời thề một khi…

Cố quên và cố quên đi
Gió thời gian chở đương thì em xa
Hồn chao rớt mộng hiên nhà
Mơ bàn tay hái nụ hoa sắp vàng

Gối đời say gió lang thang
Cố quên dẫu gánh muôn ngàn mảnh đau
Chiều nay và cả chiều sau
Thấy liêu điêu với chiêm bao láng giềng

TRẦN VĂN NGHĨA
Phan Rang

CHỢT CÓ AI VỀ

Có người về nhớ mùa sim
Thương câu hát cũ mãi tìm nơi đâu ?
Tím lòng tím cả nỗi đau
Cụm mây côi cút nao nao tím chiều

Sông đời buồn thỉu buồn thiu
Giọng hò thắc thẻo liêu xiêu giữa giòng
Bùi ngùi nhặt chút tình không
Xót đêm khuya mảnh trăng cong đợi chờ

Có người về gối giấc mơ
Tìm hong nắng dại mưa khờ ngõ qua
Bàng hoàng gặp tím màu hoa
Lạnh sương phố nhớ dốc nhà em xưa

Đành lòng rứt ruột câu thơ
Cũng không ngăn được bóng đò quê xa

TRẦN VĂN NGHĨA

KHÚC BUỒN CỔ XỨ

Thôi nhé! Người đi , đêm ở lại
Rưng rưng lối nhỏ có tôi về
Mang chút tình xưa xanh xao gió
Xiêu lòng buôn buốt bóng trăng khuya

Giữa sóng đời chao mơ thục nữ
Thèm sao tay ngọc , nhớ má hồng
Rượu ai quên rót bàng hoàng tiếc
Giật mình làm rớt vỡ ly không

Để mưa đau đáu qua đường nhớ
Mắt lệ tìm đâu thuở dậy thì
Áo đã đứt thêm vài mối chỉ
Bên đời đắng đót khúc Trương Chi

Người đi , thôi nhé ! Buồn ở lại
Thắc thẻo , ầu ơ… tiếng đàn bầu
Thấp thoáng triền sông mây xoả tóc
Quê nhà ngơ ngác trắng hoa cau

TRẦN VĂN NGHĨA

TÌM LẠI

Tìm về phố nhỏ chớm thu
Mong manh với chút sương mù ghé theo
Mơ xưa lặng lẽ qua chiều
Để nhung nhớ đến buồn thiu thắt lòng

Thấy đời lạnh gió long đong
Thổi ngang con dốc lá chòng chành bay
Đưa buồn về dưới hàng cây
Đêm nao nhớ nắm bàn tay một người

Tìm về phố nhỏ lẻ loi
Con trăng thời cũ bỗng lơi liếc nhìn
Cơn đau chấp chới riêng mình
Bóng hồng nhan cứ tang tình nhớ quên

Tìm về phố nhỏ vắng em
Mưa và mưa mãi rơi nghiêng bên này

TRẦN VĂN NGHĨA