BÓNG ĐỜI QUẠNH QUẼ

tranvannghia

Những chiếc lá bay chiều trở rét
Phố xưa mưa cũng nhớ theo về
Có bóng tình em loang loáng ướt
Xoè bàn tay lạnh hắt hiu che

Tôi mang dĩ vãng chìm trong gió
Lay nhẹ đường xao đám dã quì
Chao đắng mùa qua buồn đứng ngó
Còn vàng như áo thuở em đi ?

Lóc cóc đời nghiêng xe thổ mộ
Dốc sương côi cút tiếng thở dài
Dẫu có điêu ngoa lời hẹn cũ
Cố giữ riêng lòng sợi tóc ai

Nghẹn đắng tình xa hờ hững khép
Chạm đau tiếng khóc thuở dậy thì
Dáo dác tìm nhau mà không gặp
Để đời hiu quạnh nhớ mỗi khi…

TRẦN VĂN NGHĨA

NHẮN NHỦ BUỒN

tranvannghia

Cho tôi nắm lấy tay người
Một lần thôi để cả đời nhớ nhau

Lối về bước nhỏ xanh xao
Gió hôm xưa lạnh thổi vào chiều nay

May còn hơi ấm quanh đây
Dỗ lòng tìm lại hương ngày sắp qua

Xin em giữ chút tình xa
Về bên đó chỉ mong là chớ quên

Cho tôi nắm lấy tay em
Một lần thôi sẽ mông mênh đợi chờ

Nếu buồn tìm đến giấc mơ

TRẦN VĂN NGHĨA

LIÊU XIÊU PHỐ

tranvannghia

Chợt thấy nắng rủ rê tìm thăm phố
Đời lấm lem che mặt chẳng dám nhìn
Chỉ còn lại giữa chiều mong manh nhớ
Về một người lâu lắm đã bặt tin

Có chiếc lá trên đường lang thang gặp
Muốn gửi ai sao thắc thỏm ngập ngừng
Ngày đã muộn vai tình buông lối thấp
Bao ngỡ ngàng riu ríu bước chân run

Tìm nơi đó mùa qua quên trở lại
Để ngậm ngùi đêm tràn gió bên sông
Đôi mắt liếc một thời làm ngây dại
Mãi vỗ đau cơn sóng gợn đáy lòng

Mộng và thực đôi bờ xao xuyến đợi
Đứng chênh vênh tím lạnh một cõi về
Dẫu xa lắc mơ hồ bao tiếng gọi
Rất phủ phàng em quay mặt chẳng nghe

Thôi cứ giữ những hẹn hò thuở trước
Với mối tình rất cũ mấy mươi năm
Thấy già nua theo nỗi buồn xuôi ngược
Cũng chưa quên hương tóc rối nguyên rằm

TRẦN VĂN NGHĨA

MỘT THOÁNG TÌNH

tranvannghia

Bởi đời lạc mất nhau
Nửa đêm về bật khóc
Nhớ cơn mưa hôm nào
Lênh đênh mùi hương tóc

Lỡ đánh mất dọc đường
Chút tình riêng thở dốc
Ngửa mặt ngóng tinh sương
Phố buồn xanh rêu mốc

Người xa hút bóng chim
Lưng trời cơn gió thấp
Nghe lãng đãng quanh thềm
Rưng rưng giàn hoa khóc

Nơi đó với mùa xưa
Quanh em đầy nhan sắc
Bao đeo đuổi ghẹo tình
Thấy trần gian lây lất

Cõng nỗi buồn trên vai
Đời phập phù lơ láo
Chợt vấp ngã mệt nhoài
Mơ vầng trăng mười sáu

TRẦN VĂN NGHĨA

NHỚ VỀ NƠI ẤY

tranvannghia

Và mãi dặn lòng cố quên thôi
Về nơi xưa ấy có em ngồi
Có chút nắng vàng rơi trên áo
Có làn gió nhẹ lẳng lơ trôi

Có lá thư xưa màu mực tím
Suốt đời lẽo đẽo cứ theo anh
Mân mê tay mở trang lưu bút
Thấy cả một trời xanh rất xanh

Có anh gửi mộng ngoài cửa lớp
Mơ tóc em dài ngan ngát hương
Trói chân bên góc sân trường cũ
Lóng ngóng tình theo chắc lạc đường?

Có tiếng cười nghe nôn nao quá
Và đôi mắt liếc khổ đời nhau
Muốn thả hồn theo vào cặp sách
Để còn vương vấn áo chiêm bao

Có bao nỗi nhớ về bên đó
Vô tình rớt lại ở sau em
Có những bài thơ còn viết dở…
Cũng đành giữ lại để rồi quên

Có tìm, nơi ấy giờ xa quá !
Mười sáu trăng xưa đã khuyết rồi
Áo em còn trắng đường mây trắng
Ngậm ngùi níu lại khói sương trôi

TRẦN VĂN NGHĨA

MÙA NHỚ

tranvannghia

Chỉ còn lại nơi đây
Mùa thu và góc phố
Chiếc lá vàng nghiêng bay
Làm chênh chao nỗi nhớ

Có chút gió heo may
Thổi qua đời trắc trở
Người vời vợi chân mây
Ôm lòng đau kẻ chợ

Vườn nhà xưa vắng ai
Hoa cuối mùa quên nở
Hương hàng xóm chưa phai
Chập chờn bên cửa sổ

Tôi về ngang ngõ mưa
Lạnh vai chiều bỡ ngỡ
Lãng đãng nhớ tình xưa
Nên suốt đời mắc nợ

TRẦN VĂN NGHĨA

EM VỀ NƠI ĐÓ

tranvannghia

Em về nơi đó
Phai mùa thu xa
Đem buồn gửi gió
Chùng chình mây qua

Vai xưa tóc xỏa
Phơi tình kiêu sa
Lang thang phố nhớ
Nghiêng chiều phôi pha

Em về nơi đó
Dại khờ bóng mưa
Ai còn đứng ngó
Ngậm ngùi mắt trưa

Dấu đời sấp ngửa
Điệu đàng cơn mơ
Thương hoa mắc cở
Khép chùm lá khô

Em về nơi đó
Đau miếng trầu xanh
Miên man hoài cổ
Mơ sen hoàng thành
Giữa trời hương cũ
Chập chờn trâm anh

Em về nơi đó
Lạnh khúc hành vân
Lẩy câu lưu thủy
Tái tê đường trần
Soi tìm gương vỡ
Mịt mờ cố nhân…

TRẦN VĂN NGHĨA

NGHIÊNG GIÓ CHIỀU XƯA

tranvannghia

Lòng mỏng manh như gió
Thổi qua đồi tinh sương
Đời lênh đênh sóng nhớ
Đuổi theo tình ai buông

Dẫu vô vàn nuối tiếc
Cũng tan chìm hư không
Bóng mùa phai lá chết
Rơi đắng ngõ ngô đồng

Mây về đâu , xa lắm !
Mắt đỏ chiều ngóng trông
Hẩm hiu bờ dốc vắng
Tủi thân mưa phập phồng

Phố đời xôn xao gọi
Lạnh con đường về ngang
Chợt bàng hoàng quá đỗi
Hoa nhà xưa nở vàng !

TRẦN VĂN NGHĨA

DỐC NẮNG MONG MANH

tranvannghia

Bên chiều dốc vắng xanh xao
Rơi bao bụi nhớ nghiêng vào mắt ai
Thả đời nằm giữa thu phai
Nghe tình như bóng mưa ngoài thiên thu

Lối qua rát lạnh sa mù
Nhặt khô chiếc lá tìm hư ảnh về
Chập chờn nở trắng quỳnh xưa
Đợi mong đắng hớp rượu khuya vô hồn

Dấu người mỏng mảnh như sương
Xòe tay hong nắng cung đường rất xa

TRẦN VĂN NGHĨA

XA XĂM BÓNG PHỐ

tranvannghia

Thẹn thùng hái lá tương tư
Thả xanh vườn mộng tiểu thư ghé tìm
Tình nằm lả bóng trăng nghiêng
Bước ai khẻ chạm đáy tim bồi hồi

Nhớ run gặp lại tiếng cười
Đêm mưa rối tóc thương mười ngón tay
Hiên đời lạnh gió heo may
Xa xăm phố chợ còn đây nỗi buồn

TRẦN VĂN NGHĨA