LẠNH DẤU MƯA VỀ

tranvannghia

Chuyến xe buýt đêm
Một mình bến cuối
Qua cổng nhà em
Nghe buồn quá đỗi

Hương dạ lý quen
Khiến lòng bối rối
Cố nhủ mà quên
Chút tình mưa bụi

Sao cứ lênh đênh
Giữa dòng tiếc nuối

Có tiếng mèo hoang
Động tình mái ngói
Trượt ngã thềm rêu
Thèm trăng mùa cưới

Áo đỏ ráng chiều
Cơn mơ hấp hối
Ai thả tịch liêu
Cuối mùa gió thổi

Những lá thư xưa
Chứa đầy nông nổi
Bóng ký ức xanh
Lối đời khắc khoải

Mưa ướt lối quanh
Còn tôi ở lại

TRẦN VĂN NGHĨA

Ở LẠI VỚI MÙA ĐÔNG

tranvannghia

Rồi em đã ra đi không về nữa
Trời tiếc gì đứt ruột với cơn mưa
Những mảnh ly chiều run tay đánh vỡ
Cứa vành môi giọt rượu đắng ơ thờ

Nếu còn giữ với chút tình đã cũ
Soi đời nghiêng bao cơn sốt mê cuồng
Xin nước mắt ai còn vương quá khứ
Lấy tay này lau nhẹ đỡ nhớ thương

Con đường vắng mấy mùa thoi thóp gió
Trăng về đâu đêm phố ngẩn ngơ tìm
Có tiếng hát chập chờn bên quán chợ
Đem nỗi buồn len lén bước qua tim

Nghĩ về sông mà thương đời phiêu dạt
Mơ về người thêm lờ lửng chiêm bao
Quay nhìn lại cuối đường xa ngơ ngác
Chỉ còn sương và khói đứng nghẹn ngào…

TRẦN VĂN NGHĨA

ĐẤT KHÁCH

tranvannghia

B’Lao ơi! Ơi B’Lao xưa!
Lao xao thèm nhớ những cơn mưa
Lang thang đêm phố buồn xa xứ
Nghe gió về ngang lạnh mặt hồ

B’Lao ơi! Ơi B’Lao xanh!
Búp chè nõn mượt lá mỏng manh
Tay ai quấn quýt đồi sương trắng
Đưa đẩy hương về một phía anh

B’Lao ơi! Ơi B’Lao em!
Góc chợ quê mùa quán cóc quen
Cổng trường áo tím, đường hoa tím
Lối dốc nhà ai buốt ánh đèn

B’Lao ơi! Ơi B’Lao xa!
Tháng năm lãng mạn khói mây và…
Những bài thơ viết thời mới lớn
Đánh rớt chân cầu mưa ngả ba

B’Lao đất khách làm lữ khách
Vắt vai nỗi nhớ lúc qua đèo
Theo gió giang hồ xa biền biệt
Chỉ nhớ mây trời xanh ngóng theo

TRẦN VĂN NGHĨA

Ôm đàn hát dạo

tranvannghia

Ta vẫn chân trần đi hát dạo
Bên đời lãng đãng nhớ bóng ai
Tình em như gió đầy vai áo
Thổi suốt mùa bao tiếng thở dài

Nghẹn đứng bờ xa nhìn nước chảy
Sông chiều chở hết nỗi buồn không?
Câu hò khua sóng về bên ấy
Để nắng về say khướt má hồng

Vết xước dậy thì trăng mười sáu
Xao lòng nuối tiếc đắng khổ qua
Dẫu hoa còn thắm vàng lưng giậu
Vẫn ngóng chờ hương chạm ngõ nhà

Ta vẫn chân trần đi hát dạo
Tình tang câu tủi lẩy câu hờn
Phố đời xô lệch chìm hư ảo
Đường về thổn thức tiếng đàn buông

Trần Văn Nghĩa

RỒI CŨNG QUÊN THÔI …

tranvannghia

Rồi cũng chỉ là bèo mây trôi dạt
Em theo về nơi ấy phố mù sương
Những mất mát đuổi hoài không níu được
Dẫu lạ quen,tôi còn một con đường

Có hoa nở bên ngày xanh biếc nụ
Con bướm vàng lơ lửng ghé rào xưa
Gió tương tư ngập ngừng vương gót cũ
Đem ngẩn ngơ hứng rát vết roi khờ

Tôi tìm lại giữa bóng chiều xuôi ngược
Áo xuân thì đâu thắm nổi hoàng hôn
Mối tình si , em ném ngoài cửa lớp
Nén cơn đau ngất lịm phía sân trường

Nhắc một thuở để còn thương mấy thuở
Chuyến tàu xa không trở lại đêm này
Tôi gửi mộng qua hàng trăm cây số
Chỉ mong tìm hơi ấm giữa vòng tay

TRẦN VĂN NGHĨA

THỜI CŨ

tranvannghia

Phố rêu gọi là phố cổ
Người xưa tiếc gọi cố nhân
Tình xa gọi hờn tình cũ
Còn ta, mãi gã cù lần

Cù lần yêu , cù lần nhớ
Cả đời lẩn thẩn lơ mơ
Chỉ biết làm thơ …rất dở
Nên không ai đợi ai chờ

Cam đành nhìn mây nhìn gió
Gửi về nơi đó có em
Người xưa, nay là thiếu phụ
Ôm con ru mộng bên thềm

Ngậm ngùi than thân trách phận
Giữa đời thao thức đợi nhau
Mơ hồ bóng mây dáng khói
Rưng rưng đuổi gió qua cầu

Phố cũ và người đã cũ
Lang thang mòn lối vĩa hè
May còn trời xanh nắng biếc
Để lòng sóng sánh cơn mê

Em ngày xưa , giờ xa lắm
Vẫn hương ngát gió trữ tình
Ta vẫn cù lần mơ mộng
Một thời tóc bím, mắt xinh

Những lá thư chưa hề gửi
Nên mang nỗi nhớ về mình…

TRẦN VĂN NGHĨA

BẤT CHỢT, ĐI NGANG TRƯỜNG HỌC CŨ

tranvannghia

Bất chợt , đi ngang trường học cũ
Bốn mươi năm đó chẳng quay về
Thương những cây muồng vàng cuối hạ
Chập chờn trong gió , một tiếng ve…

Tiếng ve cũ rích từ thuở trước
Vẫn thấy nao lòng rớt góc sân
Em vén tóc thề nghiêng vai áo
Để tôi ngơ ngẩn đến bao lần

Để tôi gửi mộng về bên đó
Khù khờ ngủ muộn với lá thư
Biết có ai thầm len lén đọc
Mà giấc mơ về êm võng ru

Hình như tôi thấy em vừa đến
Gửi gắm hồn nhiên biếc nụ cười
Dẫu chỉ vô tình thôi cũng đủ
Thấy đời lúng liếng nhớ bẻ đôi

Bẻ đôi , em nửa , còn tôi nửa
Tìm ghép mà đâu chẳng được gì !
Thời gian mưa nắng , mưa rồi nắng
Bên đời , tôi cùng với mùa đi…

Mùa đi , đem nhớ tìm trở lại
Trường xưa , người cũ, vắng em về
Vẫn biết chút tình xa thơ dại
Sao lòng chấp chới… một tiếng ve !

TRẦN VĂN NGHĨA

KHÚC HÁT XA NGƯỜI

tranvannghia

Gió đến , gió đi ,thương đời gió
Ở lại , đắm buồn ,Thị xã mưa
Đèn khuya thấp thỏm lên cơn sốt
Lạnh chỗ ngồi đêm, quán cóc chờ

Dốc đổ , bụi nghiêng , bờ nhiễu động
Xô về lệch bóng nhớ liêu xiêu
Lấy tay che mắt tìm giữa phố
Lặng trắng mây bay nghẹn cả chiều

Tôi vẫn lang thang làm khách lạ
Khói xe lạc bến đợi em về
Có tiếng gọi thầm trên môi ấm
Biết còn ai đợi, biết ai nghe ?

Dăm chiếc lá mùa tan tác rụng
Ngỏ nhà cổng khoá nắng về đâu ?
Nhón ngó sân rêu mờ dấu dép
Cháy tan tôi chết với tình đầu

TRẦN VĂN NGHĨA

RAY RỨT VỚI MÙA THU

tranvannghia

Loáng thoáng bên thềm sân năm cũ
Có chút thu xưa bỗng chợt về
Có tiếng chân nào như là gió
Khẻ khàng chao rụng lá chiều quê

Đem theo bóng nhớ vùi trên tóc
Run nhẹ bàn tay tuổi dậy thì
Rụt rè để vuột bao lời hứa
Xui đời đưa mộng lạc lối đi

Hương của mùa qua còn đọng lại
Bên đời lấp loáng nắng tinh khôi
Ngập ngừng gói gió vào trong áo
Để bóng ngày phai mộng phố người

Giữ chặt chút tình xa buổi ấy
Em mang hoài niệm gửi quê chồng
Hờ hững bờ xưa mờ khói sóng
Gió thổi mang về lạnh bến sông

Ngồi nhớ mùa thu đi rồi đến
Vàng thu vàng áo lối hoa vàng
Đời đã theo mây về đất khách
Lòng còn ở lại đón mưa sang

TRẦN VĂN NGHĨA

TRÊN DÒNG HỒI ỨC XANH

tranvannghia

Cởi chiếc áo mù sương choàng về bên đó
Để khỏi mũi lòng đêm chẳng có ai qua
Ngọn đèn nhà em trêu ngươi ,
cứ mãi nhập nhoà
Lủi thủi tôi về ,
vấp nỗi đau tủi hờn nằm lì trước ngõ

Mùì hoa mồ côi lang thang trong gió
Chở giấc mơ tìm
xao xác giảng đường mưa
Trên lối dốc qua lá thả nhớ gọi mùa
Những trái thông già đâm ngón tay đau nhói
Sóng sánh về đâu
bao điều chưa dám nói
Phố đời lặn lội bóng lơ ngơ
Quán ,cà phê từng giọt lanh tanh
nhoè xám mặt hồ
Tôi gửi mối tình
chòng chành về phía ngọn đồi
có ngôi trường và tháp chuông cao cổ kính
Có ga xe lửa buồn
nằm mơ một thời xa còn bịn rịn
Mong mỏi một lần nghe tiếng còi qua
Đâu còn chuyến tàu nào
đưa tôi trở lại thành phố
có sương , có thác, có hoa
Có em , một người con gái
Và còn có tôi hong tình
trên thảm cỏ đời mê dại
Điên nhớ nụ hôn hoá đá hôm nào
Hằn sâu vết dao
Bàng hoàng đêm trăng vỡ

Cởi chiếc áo mù sương đem choàng về nơi đó
Chỉ còn ngôi nhà lạnh dấu vôi phai
Chỉ còn bên rào vời vợi ngón tay ai
Chỉ còn tôi tìm về
hồi ức xanh
loanh quanh
con đường chiều cư xá.

TRẦN VĂN NGHĨA
Phan Rang