Người Xa Người Một Bước Cũng Xa

tranvanle

Người xa người một bước cũng xa,
quay lưng ngó lại cũng xa mà
Lòng khi đã quyết thôi đừng nói
một tiếng gì dẫu rất thiết tha!

Người xa người con sông chia hai,
bờ bên kia thương chi bên này
Con đa đa bay vừa khuất bóng,
cảm ơn Trời chiều sớm còn mây!

Người xa người con trăng chắc buồn?
Hàng thùy dương ôi hàng thùy dương!
Sông nào xuôi mà không ra biển?
Buổi người về thường buổi hoàng hôn…

Người xa người ai ghi nhật ký?
Chừng mô thì chí lớn tung hoành?
Hỡi ơi tay nhỏ che ngày nắng
chắc gì mà nắng sẽ mong manh?

Mẹ, chị, em, người thân trở gót
lẽ nào là bụi vướng trên mi?
Một người đi một người đi biệt,
chữ nghĩa buồn muôn thuở biệt ly!

*

Xưa, Thâm Tâm làm thơ nước mắt,
sóng trong lòng là lệ rưng rưng…
Tôi, hôm nay làm thơ không khóc…
mà ngậm ngùi trước bóng tà huân!

Con trăng đầu tháng như cây lược…
gửi nhé cho em để chải đeầu
Có sợi tóc nào rơi nhỏ nhẹ
Thổi anh về với giấc chiêm bao…

Trần Vấn Lệ

Cơn Mưa Bất Chợt Qua Thành Phố

tranvanle

Cơn mưa bất chợt qua thành phố,
bất chợt rơi vào mắt tiểu thư –
đôi mắt dễ thương như mắt thỏ,
bất chợt ta nhìn, ta ngẩn ngơ…

Đêm qua bất chợt trăng tà sớm,
buổi sáng mù mây như sương mơ
không nghĩ sắp mưa, mưa bất chợt,
mưa rồi, bất chợt đã sang Thu!

Em đi, bất chợt ta nhìn thấy,
bất chợt mong mình hóa cánh ô –
ờ nhỉ đuợc đưa em một đọan,
đường nào rồi cũng một đường thơ!

Em, đôi mắt thỏ, đôi tròng nguyệt,
sáng mãi hồn ta những bất ngờ
như bất chợt mưa, mưa khóe mắt
cũng đầy một biển, biển trăng mơ…

Em ơi trăng cũ bây giờ hiện,
em hiện bây giờ một thoáng thôi
mà biết bao năm ta ước nguyện
gặp ai cho thỏa mối duyên trời…

Em áo đỏ và buổi sáng xanh.
Mưa hồng, mưa tím giọt nào nhanh
giọt nào rất chậm chườm chân ngọc,
đôi gót chân ngà hoa ướp quanh…

Ta tương tư cùng mưa tương tư,
ta nâng niu tình em tiểu thư…
biết là bất chợt mưa qua phố,
một nét thu dung mãi mãi chờ…

Trần Vấn Lệ

NGƯỜI MỸ DẠY HỌC…

tranvanle
( NGUỒN INTERNET, Nhà giáo TRẦN VẤN LỆ sưu tầm )

Người Mỹ dạy học sinh bài học ‘Cô bé lọ lem’ như thế nào?

Trước tiên thầy gọi một học sinh lên kể chuyện Cô bé Lọ lem. Em học sinh kể xong, thầy cảm ơn rồi bắt đầu hỏi.
Thầy: Các em thích và không thích nhân vật nào trong câu chuyện vừa rồi?

Học sinh (HS): Em thích Cô bé Lọ Lem Cinderella ạ, và cả Hoàng tử nữa nhưng không thích bà mẹ kế và chị con riêng bà ấy. Cinderella tốt bụng, đáng yêu, lại xinh đẹp. Bà mẹ kế và cô chị kia đối xử tồi với Cinderella.

Thầy: Nếu vào đúng 12 giờ đêm mà Cinderella chưa kịp nhảy lên cỗ xe quả bí thì sẽ xảy ra chuyện gì ?

HS: Thì Cinderella sẽ trở lại có hình dạng lọ lem bẩn thỉu như ban đầu, lại mặc bộ quần áo cũ rách rưới tồi tàn. Eo ôi, trông kinh lắm.

Thầy: Bởi vậy, các em nhất thiết phải là những người đúng giờ, nếu không thì sẽ tự gây rắc rối cho mình. Ngoài ra, các em tự nhìn lại mình mà xem, em nào cũng mặc quần áo đẹp cả. Hãy nhớ rằng chớ bao giờ ăn mặc luộm thuộm mà xuất hiện trước mặt người khác. Các em gái nghe đây: các em lại càng phải chú ý chuyện này hơn. Sau này khi lớn lên, mỗi lần hẹn gặp bạn trai mà em lại mặc luộm thuộm thì người ta có thể ngất lịm đấy (Thầy làm bộ ngất lịm, cả lớp cười ồ). Bây giờ thầy hỏi một câu khác. Nếu em là bà mẹ kế kia thì em có tìm cách ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử hay không? Các em phải trả lời hoàn toàn thật lòng đấy.

HS: (im lặng, lát sau có em giơ tay xin nói) Nếu là bà mẹ kế ấy, em cũng sẽ ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội.
Thầy: Vì sao thế?

HS: Vì… vì em yêu con gái mình hơn, em muốn con mình trở thành hoàng hậu.

Thầy: Đúng. Vì thế chúng ta thường cho rằng các bà mẹ kế dường như đều chẳng phải là người tốt. Thật ra họ chỉ không tốt với người khác thôi, chứ lại rất tốt với con mình. Các em hiểu chưa? Họ không phải là người xấu đâu, chỉ có điều họ chưa thể yêu con người khác như con mình mà thôi.
Bây giờ thầy hỏi một câu khác: Bà mẹ kế không cho Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử, thậm chí khóa cửa nhốt cô bé trong nhà. Thế tại sao Cinderella vẫn có thể đi được và lại trở thành cô gái xinh đẹp nhất trong vũ hội?

HS: Vì có cô tiên giúp ạ. Cô cho Cinderella mặc quần áo đẹp, lại còn biến quả bí thành cỗ xe ngựa, biến chó và chuột thành người hầu của Cinderella.

Thầy: Đúng, các em nói rất đúng. Các em thử nghĩ xem, nếu không có cô tiên đến giúp thì Cinderella không thể đi dự vũ hội được, phải không?

HS: Đúng ạ.

Thầy: Nếu chó và chuột không giúp thì cuối cùng Cinderella có thể về nhà được không?

HS: Không ạ.

Thầy: Chỉ có cô tiên giúp thôi thì chưa đủ. Cho nên các em cần chú ý: Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta đều cần có sự giúp đỡ của bạn bè. Bạn của ta không nhất định là tiên là bụt, nhưng ta vẫn cần đến họ. Thầy mong các em có càng nhiều bạn càng tốt. Bây giờ, đề nghị các em thử nghĩ xem, nếu vì mẹ kế không muốn cho mình đi dự vũ hội mà Cinderella bỏ qua cơ hội ấy thì cô bé có thể trở thành vợ của hoàng tử được không?

HS: Không ạ! Nếu bỏ qua cơ hội ấy thì Cinderella sẽ không gặp hoàng tử, không được hoàng tử biết và yêu.

Thầy: Đúng quá rồi! Nếu Cinderella không muốn đi dự vũ hội thì cho dù bà mẹ kế không ngăn cản đi nữa, thậm chí bà ấy còn ủng hộ Cinderella đi nữa, rốt cuộc cô bé cũng chẳng được lợi gì cả. Thế ai đã quyết định Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử?

HS: Chính là Cinderella ạ.

Thầy: Cho nên các em ạ, dù Cinderella không còn mẹ đẻ để được yêu thương, dù bà mẹ kế không yêu cô bé, những điều ấy cũng chẳng thể làm cho Cinderella biết tự thương yêu chính mình. Chính vì biết tự yêu lấy mình nên cô bé mới có thể tự đi tìm cái mình muốn giành được. Giả thử có em nào cảm thấy mình chẳng được ai yêu thương cả, hoặc lại có bà mẹ kế không yêu con chồng như trường hợp của Cinderella, thì các em sẽ làm thế nào?

HS: Phải biết yêu chính mình ạ.

Thầy: Đúng lắm! Chẳng ai có thể ngăn cản các em yêu chính bản thân mình. Nếu cảm thấy người khác không yêu mình thì em càng phải tự yêu mình gấp bội. Nếu người khác không tạo cơ hội cho em thì em cần tự tạo ra thật nhiều cơ hội. Nếu biết thực sự yêu bản thân thì các em sẽ tự tìm được cho mình mọi thứ em muốn có. Ngoài Cinderella ra, chẳng ai có thể ngăn trở cô bé đi dự vũ hội của hoàng tử, chẳng ai có thể ngăn cản cô bé trở thành hoàng hậu, đúng không?

HS: Đúng ạ, đúng ạ!

Thầy: Bây giờ đến vấn đề cuối cùng. Câu chuyện này có chỗ nào chưa hợp lý không?

HS: (im lặng một lát) Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên dạng như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở về chỗ cũ.

Thầy: Trời ơi! Các em thật giỏi quá! Các em thấy chưa, ngay cả nhà văn vĩ đại (nhà văn Pháp Charles Perrault, tác giả truyện Cô Bé Lọ Lem – chú thích của người dịch) mà cũng có lúc sai sót đấy chứ. Cho nên sai chẳng có gì đáng sợ cả. Thầy có thể cam đoan là nếu sau này có ai trong số các em muốn trở thành nhà văn thì nhất định em đó sẽ có tác phẩm hay hơn tác giả của câu chuyện Cô bé Lọ lem! Các em có tin như thế không?

Tất cả học sinh vỗ tay reo hò.

Bambolino_0003
( hình chỉ mang tính minh họa .)

TRẦN VẤN LỆ

CÀ PHÊ HÀNH (Một Câu Thơ Hành Khúc)

tranvanle

Bạn tôi cà phê hành,
sáng nào cũng ra quán,
uống cà phê không chán…
như người tù chung thân!

Bạn tôi là Sĩ Quan,
qua Mỹ diện chữ Hắc.
Bạn không đi đường tắt
mà thẳng băng đường trời…

Lòng bạn không đổi dời:
Tổ Quốc là Trên Hết.
Bạn nghĩ tới ngày chết
được phủ lá Quốc Kỳ…

Cốc cà phê nhâm nhi,
bạn thầm thì với bạn…
cũng là những bạn sáng
cùng ngâm cà phê hành!

Tóc không ai còn xanh,
màu cà phê đen sánh.
Nhiều sáng trời thật lạnh,
ngày buồn hiu khói sương…

Tôi với bạn chung đuờng,
tới ngã ba thì rẽ.
Bạn đi tìm quán ghé,
tôi đi tìm ý thơ…

Cả hai đều bơ vơ,
không có gì thờ phụng.
Tổ Quốc là cái bóng
bay trong từng chiêm bao!

Tổ Quốc chừ cái bóng,
bay trong từng chiêm bao,
mà nào ai ngủ nào,
đêm dài thường trăn trở!

Bạn tôi đang ngồi đó,
tôi lặng lẽ đi đây.
Cà phê hành, ô hay!
Một câu thơ…hành khúc!

Trần Vấn Lệ

Vĩnh Biệt Nguyễn Xuân Hoàng

tranvanle

 

NXH BY NGUYEN BA KHANH

Thêm một người rời Nhà Dưỡng Lão
Tay không còn vịn nữa chiếc xe lăn
Không còn cần ai dìu đi từng bước chân
Con Hạc Vàng cõng người về chắc đã tới Trời Đâu Suất?

Tin Nguyễn Xuân Hoàng mất
Không gây ngạc nhiên mà sự thật là buồn
Mấy năm nay anh là thân chủ của Nhà Thương
Mấy năm nay anh nằm trên giường ngó mặt trời bên ngoài cửa sổ…

Và…vầng trăng khuyết, tròn, cũng làm anh nhớ
Anh nhìn trăng đầy vừa mới đó Trung Thu!
Anh đớn đau mấy cũng tươi cười
Khi bè bạn đến thăm đến hỏi…

Và…từ nay anh không còn nói
Thêm một lời từ tạ với ai…
Những người học trò luôn luôn nhớ Thầy
Người bạn trăm năm của đời anh đưa tay lau nước mắt…

Nhà Dưỡng Lão Mission De La Casa buổi trưa lất phất
Lá vàng bay Vĩnh Biệt Nguyễn Xuân Hoàng!
Hai hàng ghế ở nhà họa sĩ Nguyễn Đình Thuần (*)
Chúa Nhật này một cái để trống…

“Nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng từng ngồi đây khi anh còn sống
Nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng vẫn ngồi đây khi anh không còn
Chúng ta còn nỗi buồn
Nỗi nhớ nỗi thương anh vô cùng vô tận!”

Bốn câu này kết thúc một bài Điếu Văn làm đen lòng tờ giấy trắng
Trời xanh bao la mở cửa cho chim Hạc Vàng bay
Nguyễn Xuân Hoàng đã thật sự thành Người-Đi-Trên-Mây
Nhưng…Bụi Và Rác…(**) anh dọn cho đời chưa sạch!

(*) Nguyễn Xuân Hoàng từ San Jose về Orange County, thường ghé nhà họa sĩ Nguyễn Đình Thuần ở Santa Ana để gặp nhiều bạn bè.
(**) Nhan đề 2 trong số nhiều tác phẩm của Nguyễn Xuân Hòang.

Trần Vấn Lệ

Chưa Gặp Em Mà Trong Chiêm Bao

tranvanle

Chưa gặp em tôi đã nghĩ rằng (*)
trước sau gì cũng có lần thăm
để nhìn tận mặt người thương nhớ
để quý yêu hoài một cố nhân!

Chưa gặp em mà trong chiêm bao
thấy mùa Xuân nở đỏ hoa đào
thấy ai bước nhẹ trên hoa rụng
ngước mặt nhìn hoa má đỏ au!

Chưa gặp em trong mỗi tiếng lòng
tưởng là mưa khẽ đập bên song
có người con gái bên song cửa
có một lần mong bóng ngựa hồng…

Chưa gặp em chưa gặp nhớ hoài
như vuờn hoa nhớ bướm bay bay
đóa hoa vàng nở chờ ai đến
nhẹ hái một cành trao tận tay…

Chưa gặp em chưa gặp cũng buồn
tàn binh và cuối kiếp tha hương
oán thù trút bỏ theo gươm súng
còn lại trong lòng mỗi nhớ thương!

Mỗi nhớ thương là một ngậm ngùi
chưa hề nghĩ tới lúc quân lui
biết rằng đi tới lên rừng núi
cầm bóng trăng và biết hỗ ngươi!

Cầm bóng trăng cầm nhỉ tay nàng
chỉ cho em thấy bến đò ngang
xưa em từng đó choàng khăn tím
từ đó em thành một cố nhân!

TRẦN VẤN LỆ

MẶT TRỜI SAU LƯNG

tranvanle

Gió thoảng qua chiều lạnh bỗng dưng
Sắt se thương quá lá hàng phong
Xanh tươi mấy tháng đang vàng úa
Mấy tháng cuối đời…rụng cuối năm!

Có hai người chia tay cuối đuờng
Rồi mờ mờ nhạt bóng hoàng hôn
Nắng chiều sót chút màu tim tím
Tê tái môi người mấy nụ hôn?

Mặt trời không còn sau lưng người
Và sau lưng người không chi vui
Gió thơm phảng phất mùi hoa lý
Đêm báo hiệu ngày đã cạn thôi!

Ta cũng cạn dần ly rượu cuối
Không buồn rót tiếp để mời ai
Trăng đầu tháng hiện trên đầu núi
Trăng có cùng ta đến sáng mai?

Ta hứng buổi chiều cơn gió thoảng
Trút vào đêm đợi dế mèn kêu
Khép bâu áo tưởng ta Đà Lạt
Ta nhớ làm sao sương trong veo…

Đôi mắt của em ngày đó vậy…
Buồn ơi không biết đã bao chiều!


Trần Vấn Lệ

TRĂNG MỜ MỜ ĐỈNH NON

tranvanle

Nhiều khi tôi lẩn thẩn: Sao vạc bay một mình? Và tôi cứ đinh ninh: Có loài chim cô độc.

Nhiều khi tôi muốn khóc: Cờ cũng bay một mình. Trên đỉnh núi cao xanh…bây giờ còn đâu nữa!

Nhiều khi tôi lầm lỡ: Thư viết gửi đi đâu? Mây kìa bay qua cầu, tôi yêu người chi vậy?

Nhiều khi nhìn nước chảy, nhớ bóng đò ngang trôi. Chuyện gì cũng xa xôi…nên đời mới có nghĩa?

Nhiều khi tôi nhớ Huế bởi không thể trở về. Đâu ai để tóc thề trên bờ vai mãi mãi…

Tôi muốn cầm tay Ngoại che hai con mắt mình. Con vạc bay lặng thinh, bóng trăng chừng đẵm lệ?

Không có gì để kể, tôi làm bài thơ này. thả đi cho gió bay. Và lặng thinh nhìn gió…

Con dế mèn trong cỏ ,rung rinh những tiếng buồn, rung rinh những giọt sương. Giọt sương hay nước mắt?

Tôi nhìn theo con vạc, chớp cánh trong trời sương ,trăng mờ mờ đỉnh non… trăng mờ mờ đỉnh non…

TRẦN VẤN LỆ

Hôm Nay Em Mặc Áo Xanh

tranvanle

Em lại thay rồi màu áo! Màu gì, em vẫn là em, vẫn màu mà anh thấy quen, chưa hề có màu nào lạ…Vì em, em là tất cả. tình anh dồn cho một người! Vì anh chỉ gọi Em Ơi, chỉ có một lời tha thiết

Anh biết là em đã biết. tình anh như thế, suốt đời…giống như là mây, mây trôi, cuối cùng đậu trên đầu núi, biển nào cũng từ con suối, cuối cùng là mưa xuống rừng (có thể mây từ biển Đông. bay tìm con còng đi lạc, bay tìm nắng reo tiếng hát. à ơi em-của-lòng-anh!).

Hôm nay em mặc áo xanh, màu của vầng trăng đầu tháng. Ngày mai em mặc áo trắng, thơm lừng mùi dạ lý hương…Có thể áo em gió vờn. khi tóc em cầm lược chải. Có thể áo em nhìn lại: một màu muôn thuở thời gian. Nghĩa là có tím có vàng, có khi nhạt nhòa sương khói…

Một mai mình về thăm Ngoại, em mặc áo bà ba nhen. Thường áo bà ba màu đen. để hồng em thêm đôi má. Ngoại, dù không còn thấy nữa…thì em mãi mãi Quê Hương. Em mặc áo gì cũng thương, thương như là Ba thương Mạ, chiều chiều Ba nhìn sắc lá, Ba hôn Mạ kìa em ơi…

Anh nói gì em cũng cười, đẹp sao là môi em mọng. Cả biển trăng tình gợn sóng, cả biển trăng tình của ta! Em ơi có một nụ hoa. đang vì em mà hoa nở, có con bướm vàng quanh đó, áo em xanh biếc trời xanh! Ôi em yêu quý của anh, em mặc màu gì cũng đẹp, anh từ chàng trai khép nép bỗng dưng hóa một đại bàng!

Trần Vấn Lệ

CHIỀU ƠI! ÁO ĐỎ CỦA LÒNG TÔI!

tranvanle

Áo đỏ…chiều xanh, áo đỏ bay…
Có người con gái tuổi thơ ngây
quên mình áo đỏ đi đùa bướm,
con bướm vàng bên áo đỏ ai.

Đôi lúc tôi thương về quá khứ,
thuở tôi Thầy Giáo em Học Trò,
một hôm thơ thẩn đi trong phố,
áo đỏ em vờn như giấc mơ…

Ôi em bữa đó em người lớn…
mà nét thơ ngây thì vẫn còn.
Thầy mặc quần jean sơ mi trắng
lặng nhìn con bướm lượn trong sương!

Phải chi là bướm! Sao không là?
Tôi nghĩ tuổi mình không cách xa…
nhưng giậu mồng tơi không thể vượt
làm sao hái trộm một bông hoa?

Em áo đỏ bay thành phố đỏ,
tháng Giêng Đà Lạt đỏ hoa hồng.
Ôi chao cô bé sao mà đẹp,
ai đó mới vừa nói dửng dưng!

Áo đỏ…chiều xanh Mỹ chẳng ngờ,
nhiều năm tái ngộ thực hay mơ?
Bên tôi, áo đỏ em vừa nắm
một vạt hình như vạt hững hờ…

Áo đỏ chiều ơi em hỡi chiều…
Ngại ngùng không dám gọi em yêu,
vẫn là em vẫn như…hồi đó,
em không thuộc bài thương bao nhiêu!

Áo đỏ…chia tay ở xứ người!
Chiều ơi áo đỏ của lòng tôi!
Chỉ còn thơ trẻ thơ-khờ-dại,
dăm bảy câu ồ, nhỉ…cũng vui!

TRẦN VẤN LỆ