Sắp Tới Lễ Tình Yêu

 

tranvanle

Sắp tới Lễ Tình Yêu
Tôi hỏi nhỏ nắng chiều:
“Tại sao chiều nắng tím?”
Chiều làm thinh. Buồn hiu!

Rồi một ngày sắp hết
Hoàng hôn như khăn voan
Choàng trên vai ai đó
Tím nhạt rồi tím than…

Bắt đầu nghe tiếng dế
Trong bụi cỏ lùm cây
Nhớ thuở mình tuổi trẻ
Lễ Tình Yêu nhớ ai…

Thuở đó tôi đầu núi
Người ta thì đầu sông
Núi sông cờ quan ải
Gió bay chiều mênh mông…

Thuở đó hoa đào nở
Thì biết Xuân đã về
Lại nhớ mình có hứa
Về chải em tóc thề…

Valentine cài cửa
Bó hoa hồng chúc đầu
Những búp hoa héo úa
Thơ nghẹn ngào từng câu…

Nắng buổi chiều màu tím
Kỷ niệm bốn mươi năm
Ai cài em cái yếm?
Ai nói em là Trăng?

Trăng có đêm màu tím
Như nắng chiều hồi chiều
Tôi biết mình sắp nói:
“Sắp tới Lễ Tình Yêu!”

Trần Vấn Lệ

Thơ Lục Bát

tranvanle

Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay?
Thơ Hàn Mạc Tử

Sinh ly…là sống chia lìa,
là khăn lau mắt đầm đìa lệ tuôn,
là thôi người mỗi một phương,
người đi tới, kẻ về buồn…Sinh Ly!

Đưa người…không nói lời chi.
Bao nhiêu điều muốn nói thì sẽ dư.
Con sông, thấy đó hai bờ.
Không thêm. Không bớt. Bây giờ…Chia Tay!

Mẹ già như hạt bụi bay.
Chị hiền, một chút bàn tay dịu mềm.
Và em và em và em,
rượu cay mấy giọt bên thềm còn hương!

Sinh ly…một ngả ba đường,
ngó đâu đâu cũng mù sương hai trời!
Người đi chắc sẽ tới nơi,
người về…thì vẫn chỗ ngồi hôm qua!

Chỉ thương một nỗi Mẹ Già.
Thương thêm tóc bạc của Cha gió lùa.
Tự bây giờ, tự ngàn xưa:
câu ao lời ước con đò chở trăng…

Con trăng về nhé bến trăng!
Con sông trăng dẫu là làn khói sương,
vẫn nghe cau rụng trong vườn,
ai như bóng Ngoại chập chờn bóng trăng…

Trần Vấn Lệ

Tuổi Thơ Ngày Năm Mới

tranvanle

Sau hai tuần nghỉ Lễ, học trò lại đến trường. Những chiếc xe bus vàng ,lại dọc ngang trong phố…

Tôi không còn tuổi nhỏ, chỉ nhìn theo nhìn theo…những bước chân bé trèo, những bàn tay bé nắm…

Xe bus không chật lắm, chỉ nụ cười nở toang. Những tiếng cười vang vang. Cuối đuờng xe mất hút…

Ngày đầu năm có thật – ngày nắng mới vàng tươi, những xe bus vàng ơi ,chở tuổi thơ tới bến!

Những tia nắng lưu luyến- chạy theo xe bus vàng. Tôi ngó trời mênh mang. Tôi ngó đường thênh thang…

Tuổi xanh tôi vương vương, mái tóc vàng nắng chiếu. Không một lần tôi hiểu: Mình Đang Ở Xứ Người!

Chiếc xe bus chạy rồi, tôi về nơi tôi trọ ,nghe lòng tôi thương nhớ, tuổi thơ tôi…ngày xưa…

Trần Vấn Lệ

Ngày Chúa Giáng Sinh

tranvanle

Sáng Noel có mưa bay nhè nhẹ. Trưa Noel trời mới hé mặt trời. Những hạt mưa bay về đâu xa xôi. Em đứng đâu có mỉm cười bẽn lẽn…

Em đứng đâu, có chờ chim én, sắp bay về, mùa sắp vào Xuân. Santa Barbara, năm có một lần, chim én bay về mừng vui ríu rít…

Xế Noel, chỉ mây về, đen kịt. Đêm Noel nay chắc là buồn? Tôi nhớ em, nhớ quá một mùi hương hoa Dạ Lý báo giờ sinh của Chúa…

Suốt một ngày Noel có nhiều hồi chuông vỡ, chuông gọi chiên về túm tụm đàn. Tôi nhớ em, nhớ bến đò ngang; nhớ cả Huế nhớ tóc em mấy làn làn mây mượt…

Tôi nhớ Noel mấy ngàn ngàn năm trước, nhớ bây giờ buồn lắm thưa em! Xế trưa mừng khi thấy mặt trời lên, nhưng đêm nay Chúa Giáng Sinh chắc đầm đìa nước mắt?

Sự mừng vui đuợc coi như là Hạnh Phúc. Ôm choàng nhau mà cũng khóc…vì mừng! Biết bao giờ tôi thấy Việt Nam, mưa rửa sạch hết mặt người khốn khổ…

Ngày Noel…tôi như hoa mắc cỡ, muốn bụm tay, bay vuột tuổi tôi rồi. Gió bên đường thổi mất hạt mưa rơi. Một ngày mới từ nửa đêm nay nhé…

TRẦN VẤN LỆ

Bốn Giờ Chiều Mùa Đông Los Angeles

tranvanle

Bốn giờ chiều, buồn ghê, hết nắng.
Trời mùa Đông ngày ngắn đêm dài.
Trời mùa Đông buồn chắc chẳng riêng ai?
Cô bé hàng xóm vừa đưa xe vào cổng.

Cô bước ra khỏi xe, run run, lạnh cóng?
Khói xe bay thơm ngát dãy bờ rào.
Giọt mưa thầm rơi tự rất cao,
nụ bông giấy buồn hiu khép cánh…

Bốn giờ chiều lạnh thêm chút lạnh.
Không khéo Noel lạnh đến héo hon?
Tôi sợ quá những tiếng chuông vang boong boong sân gạch.

Tôi sợ nghe tiếng xé những tờ giấy rách
cô bé bán diêm đốt hơ hai bàn tay…
Tôi sợ cả ai cong hai cánh chân mày.
Chắc Chúa cũng sợ ai buồn nhìn lên tượng Chúa?

Nước non tôi, tôi ra đi là bỏ,
tự dưng chiều mùa Đông tôi nhớ Trường Sơn.
Tôi nhớ anh em cày cuốc nỗi căm hờn
để đổi lại một chén cơm lưng chén.

Nhiều mùa Đông không được ăn cơm trắng,
nhưng chẳng hề chi – hồi đó không đèn.
Những mùa Đông ở núi đã quen,
chừ lạnh quá, đây, mùa Đông nhung lụa…

Tôi tưởng tượng những cành hoa ngọn cỏ,
lạnh thế này không biết chúng ra sao?
Vẽ mà chơi những giọt lệ ngọt ngào,
tôi vuốt thẳng trang thơ để gửi qua Texas.

Tôi chờ đợi những tiếng hờn tiếng mát
để tôi để vào thơ mai mốt tôi nhìn!
Quả thật tình tôi sợ sự lặng thinh:
Chúa không nói mà bao nhiêu người xưng tội!

Săp tới Noel, trời ơi sắp tới –
Chúa làm thinh và…em cũng làm thinh!


Trần Vấn Lệ

Rằm Tháng Mười Năm Giáp Ngọ

tranvanle

Đêm nay, Rằm tháng Mười, nhìn trăng mà ứa lệ, lính chưa có tuổi xế ,bây giờ nằm ở đâu?

Tôi, người lính bạc đầu, hai hoa mai héo úa, trăng cài kia, ngoài cửa, hai giọt sương đêm qua…

Tôi biết tôi đã già, trăng cũng già, ai khiến? Núi vẫn non, hiển hiện, trong từng bài ca dao! (*)

Những người lính nghiêm chào, truớc mặt tôi một thuở, bây giờ những ngôi mộ…nằm một góc núi non!

Hỏi sao mà không thương, hỏi sao mà không khóc? Danh Dự và Tổ Quốc, Trách Nhiệm, trời ơi trời…

Lính tôi đã ngậm cười, tại sao tôi còn sống? Sống để nuôi hy vọng , một ngày dựng lại cờ?

Các em, ôi sương mờ ,trên đầu non lạnh lẽo, hai đóa mai tôi héo, mưa mấy mùa không tươi!

Đêm nay Rằm tháng Mười, Rằm Hạ Nguyên…là hết, rồi sắp tới ngày Tết, thêm một năm nữa, buồn!

Tôi nhìn lên đỉnh non, con vạc bay lầm lũi, tự hỏi sao tôi cúi / đầu / đi trong trại tù?

Các em ơi Thiên Thu, Rằm không ai cúng giỗ! Các em có không mộ? Hay mộ…thành đất bằng?

Tôi đắm đuối nhìn trăng, nhìn đất bằng dậy sóng…Té ra tôi xúc động, nghe tim mình nao nao…

Bốn mươi năm tôi chào vầng trăng như có máu! Tha huơng đời nương náu…chờ tới ngày bụi tro!

(*) Trăng bao nhiêu tuổi trăng già, núi bao nhiêu tuổi vẫn là núi non!

Trần Vấn Lệ

Thứ Sáu Đen

tranvanle

Hôm nay, Thứ Sáu Đen, người ta lấn, người ta chen, người ta đi mua hàng hạ giá. Hôm nay, một ngày lạ, một ngày của một năm, nhiều người vui, nhiều người mừng: Mình Mua Được Đồ Hạ Giá!

Sau Lễ Tạ Ơn, có một ngày vui khó tả: người ta thật ngoan, xếp hàng như con rắn, mặc áo xanh, áo đỏ, áo trắng, tất cả áo đều hóa màu đen! Một ngày rất-là-quen của những ai còn sống, của ai còn hi vọng…mình vớ được niềm vui!

Tôi giống như mọi người: cười trong giờ chờ đợi. Chờ lâu rồi cũng tới cái lượt mình buớc vô, ngắm nghía từng món đồ…thấy mình không cần thiết! Nhưng…quên đi cái mệt vì mình có cái vui, mình thấy những nụ cười nở trên đời khốn khồ!

Tôi đi bên cạnh nó, nó là đứa nhà giàu, nó không ước không ao, (nó cóc cần mọi thứ) , người ta sao, mình vậy. Nó nói: “Mai Thứ Bảy, chắc Thứ Bảy màu Hồng?”. Tôi nhìn mắt nó trong, màu đen chìm đâu mất. Tôi nghĩ nó là Phật tham quan chốn ta bà. Tôi nghĩ nó là hoa – một nụ hoa sắp nở?

Nó mua món gì đó. Cái túi nhỏ đòng đưa. Tôi cũng có món mua, mua thứ gì cho có. Chúng tôi nhìn cho thỏa rồi cùng ra parking. Nó đi xe thật xinh, tôi thì xe không mới. Xe nó không nhả khói, xe tôi thì mù trời. Tôi nhìn thấy nó cười chào tôi không bịn rịn. Ngày Thứ Sáu lấp lánh những nụ cười đó, đây…

Rồi, cũng hết một ngày. Rồi, thêm bài thơ nữa. Sắp ngày sinh của Chúa…tuyết trắng những ngày Đông. Không biết ai có lòng nghĩ gì Ngày Thứ Sáu?

TRẦN VẤN LỆ

Nắng Thủy Tinh

tranvanle

Nắng thủy tinh! Đúng là nắng-thủy-tinh!
Lạnh như gương vỡ vẫn còn hình:
những đường kính nứt hay dao để
sát mặt em và sát mặt anh?

Nắng thủy tinh là nắng rất trong
tại sao lại lạnh đến tê lòng?
Gió bay qua, nắng, rung rinh nắng,
nắng lấp lánh, kìa, em thấy không?

Sáng hôm nay ngồi hong nắng mai.
Lạnh chao ôi lạnh tóc em dài.
Mưa không có nước…mà mưa nắng
và lạnh vô cùng rung cả vai!

Em nói hồn nhiên: nắng vỡ rồi,
anh à mình trốn nắng đi thôi,
vào nhà đốt lửa ngồi hơ nóng,
đừng ở ngoài vườn kẻo…nắng rơi!

Quả thật mùa Đông nắng cũng run!
Hai tay siết, vẫn, lạnh vô cùng…
Chim không thấy lượn trong trời nắng.
Anh lượn lờ em đôi mắt nhung!

Nắng thủy tinh…là nắng pha lê.
Đường xa không biết có ai về?
Quê nhà không biết mưa hay nắng?
Nhớ quá hồi em chải tóc thề…

Cây đào trên dốc Bà Trưng sáng
đợi nắng mùa Xuân, anh đợi em
nhoẻn nụ cười duyên và bẽn lẽn:
anh ơi đem nắng để em mừng…

Ôi nắng ngày xưa, nắng ngọt ngào,
ở đây nhìn nắng cứ nao nao…
Nắng như gương vỡ ra từng mảnh!
Nắng vệt nào nghiêng cũng giống dao…


Trần Vấn Lệ

Vĩnh Biệt Kiên Giang

tranvanle

Hoa tím hái cài lên áo trắng.
Chào anh, chào vĩnh biệt Kiên Giang –
người thơ sống giữa hai lằn đạn…
chừ ngủ ngàn năm giữa Nước Non!

Kiên Giang, chỗ đất nhiều thi sĩ,
anh một người thơ rất đỗi thơ,
hơn nữa – anh còn ca vọng cổ,
ai ai cũng nhớ chuyện Phà Ca!

Hoa trắng anh cài lên áo tím,
những cô nữ sinh xinh một thời.
Mỗi một lời thơ là núm ruột
hóa thành bom đạn nổ muôn nơi!

Hoa trắng đã thành hoa tím than,
hái cài anh đó, anh Kiên Giang!
Áo sơ mi trắng anh đang mặc
rồi khói trầm hương sẽ nhuốm vàng…

Tôi ở quê người được tin buồn:
“Kiên Giang Thi Sĩ Đã Không Còn!”.
Những lời ai điếu thương không hết,
đành để vào đây chữ Nhớ Thương!

TRẦN VẤN LỆ

Tháng Mười Một

tranvanle

Tháng Mười Một có nhiều ngày để nhớ, mà nhớ nhất là ngày Lễ Tạ Ơn. Gia đình nào cũng chờ đợi cháu con “về thăm Mẹ Cha Ông Bà Nội Ngoại”.

Mẹ Cha Ông Bà Nội Ngoại, biết phận mình, không bao giờ dám hỏi: “Con cháu mình liệu chúng có về không?”. Những người già thường đứng tựa bên song, nhìn như ngắm những đóa hoa sắp nở…

Trời sinh ra con người, Trời sinh luôn nỗi nhớ – chẳng hạn như tôi, bây giờ, đang nhớ thời gian. Tôi mới có bài thơ nói về những đồi hoa vàng…là tôi nhớ biết bao nhiêu Đà Lạt!

Hoa quỳ nở đúng vào tháng Mười Một. Trường tôi dạy ngày xưa, chung quanh hoa quỳ, vàng ôi vàng nhuộm những gót chân đi. Tôi muốn nói với học trò một điều gì mà thôi không nói…

Tháng Mười Một hai mươi lăm năm quê người tôi đợi Lễ Tạ Ơn để tôi nói tiếng lòng: “Tôi sẽ về hỡi Núi hỡi Sông! Tôi không quên đâu thuở-tôi-bồng-cây-súng!”.

Mười lăm năm trước hai mươi lăm năm, tôi thất vọng. Hai mươi lăm năm nay tôi sống ngậm ngùi. Bốn mươi năm trời tôi không có ngày vui. Thơ-Nước-Mắt chảy dài, “Xin Lỗi Bạn!”

Mẹ Cha tôi, lâu rồi, quá vãng. Chỉ Núi Sông còn đợi tôi về! Ngày Lễ Tạ Ơn ở Mỹ sắp kề, nhìn cảnh người ta vui…mà sao tôi muốn khóc?

Người xưa nói “Đa Thọ là Đa Nhục”, tôi soi gương tôi thấy tôi già, Nước Non thì ở cuối trời xa, mồ mả Mẹ Cha, bạn bè…chân mây trắng xóa!

Nếu tôi về bây giờ, nhìn chi cũng lạ! Nếu tôi về bây giờ, tơi tả, ai thương? Hỡi ơi tôi! Chiếc lá bên đường…tắp vào đâu những bia mồ trận mạc?

Tháng Mười Một đang tới, sắp là tháng Chạp – “quân bất kiến Hoàng Hà chi thủy thiên thượng lai bôn lưu đáo hải bất phục hồi?”. Bạn nghe thơ Lý Bạch đi, phần tôi đã nghẹn lời. Tổ Quốc! Quê Hương! Hỡi ơi những người trong mộng…

Trần Vấn Lệ