Bài Thơ Này Bài Thơ Này…

tranvanle

Tuần lễ này ngộ nhé: trời trở lạnh như Đông. Biết, mà vẫn nhẹ lòng, ngủ quên đắp mền ấm…nên đêm ngủ như không. Và, sáng dậy rất muộn thấy mình như chưa lớn, thấy mình như bé con! Xin lỗi em mỏi mòn. May mà còn biết lỗi!

Nằm nghiêng nghe gió thổi. Tưởng tượng nhánh cây run. Tưởng tượng cả khu rừng đang lạnh lùng run rẫy. Tưởng tượng, và có thấy trong giấc mơ, bão qua. Lại nghĩ đến quê nhà bốn mươi năm dâu bể. Lại nghĩ đến Cha Mẹ gió lướt thướt cỏ vàng, nấm mộ không cây nhang nào khói bay chiều tím. Tưởng tượng những kỷ niệm nhặt chơi những cánh đào, thấy ai mở cổng vào khu vườn mình yêu dấu…

Bốn mươi năm buồn đậu như đá chận Đèo Ngang. Bốn mươi năm Quê Hương con đường đi vạn dặm, bao nhiêu người thăm thẳm, bao nhiêu người mơ hồ, bao nhiêu lóng xương khô vật vờ trên hoang đảo. Hỡi ơi thời không áo, hỡi ơi thời không quần, ngồi bó gối đôi chân, nằm cắn môi bật máu…Những ngày lạnh rào rạo gió bay trên lán tranh, gió bay hết tuổi xanh, sáng ra đầu trắng tóc…

Em ơi sao em khóc? Bài thơ này quá buồn? Em chấm nhé mực son khuyên cho anh vài điểm, anh thèm cầm giấy liếm những giọt lệ mình lăn, những giọt lệ Việt Nam, những giọt lệ lang thang ngang mặt người ràn rụa…Nhớ sao thời sóng bủa con thuyền đi trong mưa!

Trần Vấn Lệ

Tháng Hai Sao Buồn Vậy

tranvanle

 

 

Tháng Hai, rồi, sắp hết.  Lại sắp Tết nữa thôi.  Thằng cháu Ngoại của tôi xé lịch, cười, nói thế…

 

Sông nào cũng ra bể, ngày tháng chảy vào lòng, ai mà chẳng nhớ mong những ngày vui sẽ đến?

 

Ngày vui dù không hẹn, vui không hẹn bao giờ!  Cho nên những bài thơ buồn ôi buồn chan chứa!

 

Người làm thơ không hứa đem lại gì cho đời.  Họ gợi ý xa xôi, họ vẽ trời, vẽ đất…

 

Ngộ thay thơ không mất, giống như buồn chớ gì?  Nhìn ngày tháng trôi đi, chỉ con nít chờ Tết!

 

Lòng con nít thơm thiệt, con nít thì thơ ngây, hai má đỏ hây hây, hai mắt tròn bát ngát…

 

Bỗng dưng tôi đi lạc về thế giới ngày xưa, tôi thấy bên kia bờ con sông Hương mưa trắng…

 

Tháng Hai, trời Huế nặng, mưa phùn từ tháng Giêng, mưa phùn như áo em bay trong hành lang cũ!

 

Hành lang của trường Nữ ôi những tà áo bay.  Các em ơi hồn Thầy bay về đâu có bến?

 

Mỗi ngày tôi đúng hẹn có cho em bài thơ.  Tôi làm em ngẩn ngơ:  “Tháng Hai sao buồn vậy?”

 

Trần Vấn Lệ

Mồng Tám Tháng Giêng

tranvanle

Ra Tết, không chi cũng mỏi mòn
giống như con ngựa nhớ hoàng hôn,
biết đi thêm nữa, đêm là tối…
mà cuối ngày là bóng tịch dương!

Ra Tết, nghĩa là mở cửa năm,
cửa thời gian không có tay cầm…
thì xô cho sập tường không khí…
rồi dựng cho đời một thế gian?

Ra Tết, nào ai nhắc nước nhà.
Thái Bình Dương đó, biển, ôi xa…
Người ta chuộng cái gần hơn biển,
một góc sân trồng một khóm hoa…

Người ta quên bẵng người Do Thái,
mất nước đi tìm nước mới nghe.
Do Thái với mình không thể giống:
Họ đi tứ xứ họ mong về!

Mình đi tứ xứ mong ra Tết…
đi diễn hành, vui, đọc diễn văn:
đọc sao cho có âm như Mỹ
và vẫn có tình rất Việt Nam!

Ra Tết, nhìn chơi dãy trụ đèn,
từng cây cách khoảng chẳng bon chen
mà đem ánh sáng cho đường phố
(chắc cũng thẹn thầm lúc nguyệt lên?)

Ra Tết đi ngang cổng nghĩa trang
Peek Family rực rỡ hoa vàng,
ước ao mai mốt nằm trong đó,
mỗi đóa hoa là một đóa trăng!

Trần Vấn Lệ

Ngày Xuân Sau Tết

tranvanle

Ngày ra Giêng rồi, gió rất êm, nắng ban mai ấm, nắng nghiêng nghiêng, bầy chim sẻ đã bay về đủ, nhánh liễu đong đưa mặc sức chuyền…

Ngày rất êm đềm, cỏ rất xanh và hoa như mắt chớp long lanh, lát đây hoa nở cười trong nắng, lúc đó chắc là em nhớ anh?

Hết Tết, đời không hết nhọc nhằn, đường xe xuôi ngược, bụi tung tăng…Ờ trong bụi đó bao nhiêu khói, bao tiếng thở dài gió dọc ngang?

Em trong đám bụi, anh trong bụi, hai dãy lề hoa cỏ bụi mờ, thi thoảng có người đi tản bộ, tay đùa nắng gió thấy rồi thơ?

Ra Tết, bài thơ còn chút Tết, em cầm lên chuyến bus em xa; cái gần: hoa mới rơi vài cánh, rớt xuống lề đường lại nở hoa!

Xứ Mỹ toàn hoa – Mỹ thật kỳ: cờ hoa như ngọc giát lưu ly, đường hoa như ngọc người vương vãi, ánh mắt người yêu chan chứa chi?

Anh biết là em sẽ trả lời: trong lòng em chứa nhớ thương thôi, miếng cơm manh áo đời xui khiến, nhớ lắm Quê Hương ở cuối trời…

Ở đây xứ Mỹ không toàn Mỹ mà triệu triệu người kết tụ nhau, da trắng, da đen, vàng với đỏ, đất lành chim đậu, nắng trên cao…

Hết Tết, ra Giêng, nắng thật hồng, tôi thèm nhìn nắng dọc con sông, con sông chở tuyết vừa tan đá, đá hóa thành mây trắng bập bồng…

Trần Vấn Lệ

From USA To Viet Nam

tranvanle

Người đầu tiên anh gửi
lời Chúc Mừng Đầu Năm
là em thôi, em ạ
bởi vì em: Mùa Xuân!

Em mãi mãi Tân Nhân
hai đứa mình Tân Khách
hai Thế Kỷ đi lạc
bây giờ gặp lại, Vui!

Từng nụ hoa đào cười
Hoa Vì Em Mà Nở!
Mỗi nụ hoa đào đó
Đà Lạt Mình Muôn Năm!

Em! Em là mùa Xuân
Em là đầu Năm Mới
Chim trên cành đang đợi
hót ca mừng em, kia!

Mùa Xuân nữa đang về
Chào nước non yêu quý!
Anh chào em từ Mỹ,
chào em từ Trái Tim!

Em Em Em Em Em!
Đất Trời không biên giới
Chân mây xin em đợi
Anh sẽ về bên em…

Bốn mươi năm nhiều thêm
Tình mình càng vô lượng
Những gì mình ước muốn
Gom lại Một Mùa Xuân!

Anh cho em bâng khuâng
Anh cho em xao xuyến
Anh bảo bầy én liệng
Về, trao em tình anh!

Trần Vấn Lệ

Thuyền Ai Trôi Trong Sương

tranvanle

Sắp Tết rồi là cũng sắp mùa Xuân,
trời vẫn lạnh, chắc mùa Đông lười biếng?
Ở nước Mỹ, mùa Xuân không én liệng,
chưa một điềm báo trước những ngày mai…

Tuyết đang rơi, gặp gió tuyết bay bay,
những chiếc khăn quàng cổ thêm bề dày thêm đẹp!
Không có nắng nên nhà nhà cửa khép,
không bàn tay nào không có bao tay!

Tôi không ở bên trong, không ở bên ngoài,
tôi đi giữa mùa Đông tuyết trắng,
tôi chắc giống ai kia mắt buồn sâu lắng,
ngó xa xôi, ai cũng tha hương?

Sắp Tết rồi…là sắp hết buồn,
tôi lại nhắc chữ Tha Hương, lại nghe buồn da diết.
Tại sao người Việt Nam mình cứ đi hoài đi miết…
không lẽ vì oan nghiệt tự ngày xưa?

Nếu Thủy Tinh đừng làm gió làm mưa…
Nếu Sơn Tinh đừng dựng cờ trên đỉnh núi…
Nếu Âu Cơ đừng dẫn năm mươi con tan đàn lầm lũi…
Nếu Lạc Long Quân đừng dẫn năm mươi con bơi lội đại dương…

Tôi chợt nhớ Vũ Hoàng Chương,
“Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa…”.
Tôi giận tôi, tại sao mình “chợt nhớ”,
sẽ “chợt quên” chăng? Lúc đó, lúc nào?

Sắp đến Tết rồi, sắp thấy hoa đào,
“khứ niên kim nhật”, tôi chờ đợi.
Mây trên đèo Ngoạn Mục kia, phải không, đang nổi?
Sóng trên dòng Hương Giang kia, phải không, thuyền ai trong sương?

Trần Vấn Lệ

Ở Đây Sương Khói Mờ Nhân Ảnh

tranvanle

Hôm nay, ngày Thứ Tư 13 tháng Giêng năm 2016,
Anh Đinh Cường chính thức đi vào Thế Giới khác,
Thế Giới Tro Bụi,
Hình hài của anh còn để lại là những bức tranh long lanh màu nước mắt,
Hình hài của anh còn để lại là tấm hình anh đặt trên bàn thờ,
Hình hài của anh còn để lại chỉ là cái bóng,
Cái bóng ấy đè trên ngực tôi,
Tôi nhớ anh dù chỉ có hai lần giáp mặt,
Mộttại quán cà phê vĩa hè, một tại nhà họa sĩ Nguyễn Đình Thuần,
Chúng tôi chỉ cúi đầu chào nhau,
Tôi chưa nói với anh lời nào vì tôi biết anh hồi tôi ở Đà Lạt đường Yagut,
Anh không nói gì với tôi nhưng tại nhà Thuần anh nhờ một người “chụp cho tôi tấm hình Trần Vấn Lệ”,
Tôi để tất cả tự nhiên,
Đó là lần cuối anh về thăm bạn bè ở Nam California đầu năm 2015,
Đó là lần cuối lần cuối lần cuối lần cuối…
Và, bây giờ là lần cuối anh nán lại cõi trần để hai tiếng đồng hồ nữa anh xa luôn!

Tôi viết những dòng này lúc 6 giờ sáng ở Temple City, bên anh 9 giờ sáng…
Chúng tôi có mấy lần email cho nhau…
Dè chừng từng chữ, từng câu…
Cái thẳm sâu là biển cả
Cái vời vợi là núi non quê nhà…
Tôi nghe Thuần nói tháng Hai này anh về Sài Gòn triển lãm lần cuối
Và Thuần có góp tranh với anh,
Tôi mừng lắm.

Thế mà hai tiếng đồng hồ nữa anh thành tro bụi
Tháng vẫn còn tháng Giêng…
Đây là những lời rất riêng xin thổi bay về anh…
Tôi nhớ những bức tranh anh vẽ quạ anh gửi cho tôi qua những bản photocopies…
Từ lâu rồi và từ nay, nghe tiếng quạ kêu, tôi nhớ anh, tôi nhớ anh thêm…
Anh Đinh Cường à, Hàn Mạc Tử từng nói:
“Ở đây sương khói mờ nhân ảnh…”
Tôi biết tôi yêu quý anh vô cùng!

Trần Vấn Lệ

Vĩnh Biệt Anh Đinh Cường

tranvanle

Họa sĩ Đinh Cường đã qua đời
Anh đi vào buổi tối tại Burke Virginia
Tuyết nở hoa
Tặng anh một Vòng Hoa Vĩnh Biệt!

Anh Đinh Cường anh không còn biết
Những giọt nước mắt màu gì
Tôi nhất định không lau
Để yên cho màu tê tái!

Cái mà anh để lại
Là Đà Lạt của tôi!
Nơi anh ra đời
Lại là không chỗ đó!

Bây giờ chỗ nào cũng chỗ nhớ
Những bước anh đi qua
Huế rất xa
Và Sài Gòn trong hơi thở… không còn nữa!

Ở Dran hoa quỳ đang nở
Anh hứa về, sau Tết, mà thôi
Tuyết đang bay nơi anh ngủ tuyệt vời
Tôi xin trải thêm nước mắt cho anh trôi về Tổ Quốc!

Anh Đinh Cường!
Tôi, Trần Vấn Lệ, tôi đang khóc…
Thôi anh đi đi đường xa khổ nhọc
Tôi xa xôi không kề vai vác chút xíu quan tài…

Trần Vấn Lệ

Chiều Cuối Năm

tranvanle

Bạn đến thăm chào buổi cuối năm,
hai bàn tay bắt nói như thầm:
“Sang năm vui nhé, hơn năm ngoái!”.
Hai đứa cười… hở mười cái răng!

Bạn đến thăm hỏi xin câu thơ,
thì câu thơ đó, khỏi mong chờ.
Mời vào, bia lấy ra khai hội,
bọt trắng như màu tóc bạc phơ!

Mới bốn mươi năm, bốn thập niên,
đường trần gian đẹp chắc nhờ duyên?
Duyên con gái tặng cho con gái,
duyên của lính tàn: nhớ chẳng quên!

Bia cứ uống đi, rồi uống nữa.
Cuối năm hiu hắt đám mây chiều.
Một bàn, hai đứa, mà vô tận
cái nỗi buồn…không lẽ bấy nhiêu?

Có cái gì không biên không cương
bỗng dưng lại hóa ra bình thường!
Tú Xương mạt rệp nhờ cơm vợ,
đêm ngủ “đù cha cái giát giường!”.

Ờ nhỉ, tụi mình sao sống sót?
Già rồi, còn sống để làm chi?
Bạn tôi nhếch miệng cười… vui vẻ:
“Để đến gặp mày uống hết bia!”.

Bia hết. Năm tàn. Năm cũng hết.
Mai, ngày năm mới, nói gì đây?
Nói với cành hoa hay bụi cỏ?
Với mình, thôi? Không nói với ai?

Bạn đến thăm mình… rồi bạn về.
Nhìn đường đi bạn, nhớ đường quê.
Chiều xanh rồi xám từng khung cửa,
từng mái nhà xanh dưới tán tre…

Ôi áo dài ai trên dốc phố?
Tôi nghe Đà Lạt gió mơ hồ.
Cây đào trước ngõ nhà em nở…
nên gió bay về như Tết xưa?

Trần Vấn Lệ

Noel Mưa

tranvanle

Có thể đêm nay mưa – điều không ai chờ đợi. Nhưng kìa…mưa sắp tới: mây đã mờ tháp chuông!
Có thể đêm nay buồn…vì máng cỏ sẽ ướt và câu chúc ơn phước cũng ướt sũng vì mưa?
Gió lật Kinh từng tờ, nước mắt từng giọt nhỏ. Những chùm hoa Lys nở chứa biết bao yêu thương…
Mẹ ôm chặt lấy con, đầy ắp lòng nhân ái. Những vì sao thức dậy, mây trời bắt đầu tan…
Người ta thấy vầng trăng hiện ra cùng với Chúa. Người ta nghe lời hứa của Thượng Đế. Chuông rung!
Những tiếng Kinh Kính Mừng vang vang đêm về sáng. Một ngày mới đang rạng. Một đời mới mở ra…
Cơn mưa có lướt qua rồi đã bay về núi. Những con cừu cắm cúi gậm cỏ non mùa Xuân…
Noel vào cuối năm. Tuần sau là Năm Mới. Những cơn mưa sẽ tưới xanh cánh đồng Tân Niên…
Em ơi em em em! Cơn mưa là bước dạo của đêm Chúa ra đời. Anh muốn em mỉm cười cho Ngày Vui Mở Hội…
Ngày vui: Ngày Năm Mới. Rồi ngày nào cũng vui. Non nước ta đẹp tươi. Thế giới rồi rực rỡ…
Anh chúc em thế đó! Anh hôn em chỗ nào…hỡi đôi má hoa đào mà Ba trồng trước ngõ…
Nhớ…những nụ hoa nở, Mạ hái chìa cho Ba. Cũng nhớ…ngày em xa, hồi đó em, mười bảy!

Trần Vấn Lệ