Một Bài Thơ Cho Người Yêu

Bao Nhiêu Năm Đường Chân Mây Thăm Thẳm

tranvanle

Bắt chước Chúa, tôi dang tay Thánh Giá
Làm mặt buồn, tôi ngó rất xa xăm
Cuối chân mây, tôi nghĩ đó Việt Nam
Tôi nhón gót sao tôi nhìn không rõ?

Biển xanh xanh, trời mờ mờ sóng, gió
Biển vỗ về: nên cố gắng nhìn lâu
Tôi nhìn lâu, tôi thấy những mái lầu
Nhiều con đường nhỏ mà sâu hun hút…

Nhiều con đường nhỏ có nhiều nhà không nhỏ
Có nhiều người như lính tới lui
Có cô gái thật xinh làm dáng cười cười
Có ông bệ vệ choàng vai âu yếm…

Tôi không nghĩ đó là những ngôi nhà điếm
Vì có cờ bay, không lẽ điếm treo cờ?
Bạn vỗ vai tôi: mày đang tỉnh hay mơ?
Nhà của quan lớn cất cho cô vợ bé!

Tôi nghe lạnh, mặt của tôi tràn lệ
Tôi thỏng tay, Chúa đã bỏ tôi rồi!
Và bạn tôi…là tiếng nói mà thôi
Tôi quỵ xuống, ồ chân mây trong mộng!

Việt Nam tôi, Việt Nam tôi, cái bóng
Bóng đã tan, chân mây cũng mịt mờ…
Bốn mốt năm dài chỉ một giấc mơ
Quan hiện thực chớ dân không hiện hữu!

Dân có gì đâu! Cái gì cũng thiếu
Một túp lều tranh, một manh chiếu tìm đâu?
Ở Việt Nam nay quả thật có nhiều nhà lầu
Những chỗ đó dân đừng hòng nương náu!

Vài hôm nữa, tới Noel, ngày Đạo
Tôi cầu xin gì nơi Chúa Hiển Linh?
Nói theo ông Linh Mục: Cầu hai chữ An Bình
…cho tất cả người người dưới thế?

…cho những kẻ làm Đất Nước Việt Nam tồi tệ?
(bởi chưa có Tòa Án nào kết tội lũ Bất Lương!)
Bao nhiêu năm dân đổ máu xương
Bao nhiêu năm Đường Chân Mây thăm thẳm!

Trần Vấn Lệ

Ngày Đầu Năm Hai Ngàn Mười Bảy

tranvanle

Sáng Mồng Một mái nhà nào cũng trắng. Tuyết và băng đóng thành giá một màu. Thế giới này mai mốt sẽ ra sao? Chắc hy vọng? Bởi…không mùa Đông nào trụ mãi!

Đứa con nít trả lời, nghe rất phải. Trái đất tròn, tứ quý nhiều màu hoa. Lát nữa mặt trời lên, ánh nắng sẽ chan hòa và nước Mỹ cuối tháng Ba, Xuân mới!

Ngàn ngàn năm, con người sống biết đợi …Người yêu người, ai không đợi chờ nhau? Ai chưa một lần nhìn thấy đôi bồ câu? …đến những ngôi mồ cũng mong chờ ngày mát!

Những nghĩa trang rồi hoa thơm ngào ngạt. Những công viên rồi như thắng cảnh tuyệt vời. Những bệnh viện rồi sẽ thưa thớt người, cô y tá nở nụ cười với những con bướm lượn…

Sáng Mồng Một chắc có người còn ngủ nướn? (*), chắc cũng có người dậy sớm đổi ca? Và có tôi đây đang ngó những mái nhà…tuyết và băng đêm qua đóng giá…

*
Trên cõi đời này không ai là người lạ. Hãy chào nhau đi một tiếng Hello! Những con gà kìa còn biết gáy o o, em thức dậy nha, hỡi người em yêu quý!

Bài thơ đầu năm tôi viết từ nước Mỹ, gửi về châu Ấu, nước Đức, Na Uy…gửi về châu Phi, Algérie, Maroc…gửi về châu Á đến Thái Lan thủ đô Bangkok,

…gửi về Việt Nam đến Đà Lạt, Dran, đến Tánh Linh, đến Lagi, Phan Thiêt…đến những con đại lộ thênh thang, những con đường kiệt, đến những bà con vai gánh lưng gồng…

Tại sao lòng tôi cứ nhớ mãi Non Sông? Hỡi đứa bé thơ trả lời giùm cho anh nghe với! Hỡi người tôi thương mấy trăng còn đợi…một ngày mai Thế Giới huy hoàng!

Trần Vấn Lệ

(*) Nhiều người nói và viết “ngủ nướng” hiểu là ngủ thêm chút nữa, ngủ nán…giống như “nướng” trái bắp và chờ nó chín đều. Tôi thấy Hàn Mạc Tử có thơ: “nằm gắng cũng không thành mộng được, ngâm tràn cho đỡ chút buồn thôi”, tôi hiểu chữ “gắng” đó đồng nghĩa chữ “nán”, đọc theo giọng Quảng Nam là “nướn”…giống như “cái lốp xe đạp” bà con ở Đà Nẵng ai cũng nói “cái láp xe độp”, nghe rất dễ thương…

Noel Năm Nay Lòng Không Vui

tranvanle

Noel năm nay lòng không vui. Khu phố tôi không thấy đèn trời. Tôi không có Đạo mong ngày Đạo. Buổi tối đi về, đêm tối thui!

Noel năm nay quê nhà buồn: nước đập trên cao và nước nguồn khi không đổ xuống vùng châu thổ, nước ngập nhà dân lấp ruộng vườn…

Nước ngập nhà dân, nhà của dân! Nước không chạm tới thềm cơ quan. Nước không chạm đến nhà công chức. Nước cuốn rừng trôi, nước ngổn ngang…

Chúa ở trên cao, Chúa thấy mà những dòng nước mắt của người sa…Những dòng nước mắt trôi cuồn cuộn, cuốn lấp hết rồi tiếng thét, la…

Ra dô vẫn nhạc. Ti vi hát. Ôi Việt Nam trong cảnh thái bình! Mười tỉnh miền Trung là chuyện nhỏ…Năm nào mà nước chẳng mông mênh?

Noel năm nay Hà Nội nhớn, Sài Gòn đón Chúa thật là to. Bắc Nam một nước hai thành phố, đèn sáng trưng quanh tượng Bác Hồ!

Lăng Ông Gia Định, Lăng Cô Huế…hai cái lăng không một bóng đèn! Noel như vậy là vô nghĩa, lăng Bác Ba Đình thật hữu duyên!

Làm sao tôi vui Noel này? Trên cây Thập Tự, Chúa dang tay…Chúa nghe không nhỉ lời quan hét: “Sống chết nhà bây kệ chúng bây!”?

Đêm Noel này, đêm Noel…Phải chi tôi gặp một người quen, thắp hai cây nến cùng nhau ngó lệ nến cũng là lệ Việt Nam!

Trần Vấn Lệ

Chào Tháng Chạp

tranvanle

Vài ngày sắp tới, tháng Mười Hai
Ngày Chúa Giáng Sinh, có một ngày
Nhân loại đứng lên làm Cách Mạng
Ngàn năm mây trắng cứ còn bay!

Con hạc vàng bay chỉ một lần
Không hề về lại lượn phù vân
Quê Hương tôi đẹp như Người Đẹp
Mãi mãi từ nay là Cố Nhân?

Tôi nghĩ tới em như Tổ Quốc
Chim thì có tổ mà tôi thì…
Và em thì cũng như tôi vậy
Kiếm chỗ gối đầu…Đi nữa đi! (*)

Sắp tới Giáng Sinh, tôi lẩn thẩn
Làm thơ tôi tạc tượng hình em
Hỡi ơi ngó lại: tay toàn cát
Em, giọt lệ hình một Trái Tim!

Trái tim? Không phải! Trái mù u
Lăn mãi về đâu một chỗ nào?
Bốn biển, năm châu, trời đất rộng
Thời gian, hay nhỉ…một Thiên Thu!

Tiễn một người đi vào nhà thiêu
Đứng dưới hiên trưa nắng ngả chiều
Sống để ước mơ về với Chúa
Hèn chi đôi mắt Chúa đăm chiêu!

Người đứng cúi đầu, người ngước mặt
Lệ nào vừa rớt, lệ nào rơi?
Sống là đưa tiễn và đưa tiễn
Mai, tiễn đưa ta thiếu một người!

Vài hôm nữa tới tháng Mười Hai
Tháng cuối năm, thôi, nhé đã dài
Dài cổ ngó về, đâu Cố Quận?
Liệu rồi bước nữa tới Thiên Thai?

Trần Vấn Lệ

(*) Kinh Thánh:
Con cáo có hang, con chim có tổ, con người không có chỗ gối đầu.

Tùy Bút

tranvanle

Ba giờ sáng. Mây tan. Trăng tản.
Vài chòm mây rải rác gió bay
Tôi khuấy một ly cà phê, tôi nấu một ấm trà. Chờ sáng.
Thành phố đêm im lặng đến ghê người!

Trăng hạ huyền theo mây trăng trôi
Tôi nhớ những nơi tôi từng phiêu lãng
Một thời xưa nhiều đêm tôi chờ sáng
Tôi ngủ ban ngày nếu chẳng bận hành quân…

Một thời xưa dài chỉ chín năm
Nay tôi không còn trẻ như hồi hăm mấy tuổi
Nếu là ngựa thì tôi ngừng giong ruỗi
Bởi là người tôi cứ thả hồn bay…

Tôi có hồn mà không giữ được trong tay
Như trời kia có mây mà mây tan, kệ nó…
Và trăng ơi, hỡi vầng trăng kỳ ngộ
Chỉ một đêm Rằm tròn trịa dễ thương!

Tôi sống tới hôm nay không phải tại chán chường
Nhưng tôi buồn, tôi buồn, buồn lắm
Tôi từng ăn cay, tôi từng nuốt đắng
Không một mình tôi, đông đảo bạn bè tôi!

Những năm lán tranh, gió lạnh, qua rồi…
Ai cấm mình có nhiều đêm không ngủ?
Tôi tự hỏi tại sao đời no đủ
Duyên cớ gì mình cứ ngó mây bay?

Điếu thuốc trên môi. Ly cà phê trên tay
Tôi gạt tàn thuốc và uống cà phê một hớp
Tôi nhớ quá thời hàng hàng lớp lớp
Tôi nhớ những rừng sâu, nhớ những lũng ngàn…

Nhớ những sườn đồi hoa quỳ nở vàng
Tôi cũng nhớ cái ngày tôi quỳ ở vũ đình trường Thủ Đức
Tôi nhớ các em ngoan hiền trong lớp học
…và tôi thức nhiều đêm chờ sáng!

Trần Vấn Lệ

California , Cây Palm Và Trời Nắng

tranvanle

Đài báo hôm nay mưa. Trời không mưa một giọt! Sáng dậy, chim vẫn hót. Gió nhẹ hiu hiu buồn…

Hoa hồng, một giọt sương. Mưa hoa là nước mắt, sao mặt trời không tắt, sao trời xanh, xanh ngắt?

Nhìn thảm cỏ xơ xác, nhìn cây hồng trái đầy. Chim hót và đã bay. Nắng cuối trời vừa ửng.

Thương quá cây palm đứng mong mưa bao nhiêu ngày…California đây, cây palm và trời nắng…

Năm ngoái, mưa thỉnh thoảng, năm nay mưa không về. Xe bus vàng chạy đi, hồn nhiên bầy con nít…

Cuối năm và sắp Tết, lễ Giáng Sinh sắp rồi. Tiếng chuông ngân ngậm ngùi. Tiếng chuông ngân ngậm ngùi…

*
Đài báo tin cho có…giống như hoa trước ngõ nở vàng áo lụa bay…Hỡi tôi nhớ thương ai / mà thơ này chan chứa / mà buồn này bình minh? Hỡi em có giật mình: sao thơ buồn quá thế, lẽ nào mưa đến trễ, mình trễ chuyến hồi hương?

Trần Vấn Lệ

Viết Những Dòng Này

tranvanle

Tất cả mọi người lên nóc nhà ngồi
Cái gì đang trôi thì cứ trôi
Con chó, con gà, con vịt…
Thằng bé trong lòng mới đó đâu rồi?

Ông Giám Đốc Thủy Điện Hồ Hô nói như Thánh Phán:
“Nhà máy chúng tôi xả lũ không có trách nhiệm thông báo cho Huyện”
Nhà máy thủy điện Hồ Hô làm đúng quy trình
Làm đúng những yêu cầu pháp luật quy định…

Đồng chí Trịnh Xuân Thanh quy mã
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, chính quyền VNCH quy hàng
Dân Thăng Long không còn thấy con Kim Quy lang thang
Trên mặt hồ Gươm bàng bạc…vì nó đã quy Tiên!

Tất cả mọi người lên nóc nhà ngồi bình yên
Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc móc phôn nhắn tin cười thật đẹp
Đứa nhỏ kêu thất thanh: “Mạ ơi nước trôi của con đôi dép!”
Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng dõng dạc: “Đánh tham nhũng là ta đánh vào ta!”.

Ta đánh vào ta thì chỉ có hòa!
Thôi thì dĩ hòa vi quý
Đồng chí Trịnh Xuân Thanh ơi cứ yên tâm ở Mỹ, ở Âu, ở Úc…
Đừng về nhen, Hà Tĩnh mềnh đang lụt!

“Viết những dòng này mà sao tôi khóc?
Muôn nẻo cuộc đời, người đó, ta đây!”

Thơ của Truy Phong làm hồi nào tự dưng hôm nay
Nhói trong lòng tôi. Đau đớn!

Trần Vấn Lệ

Mỗi Ngày Trong Vườn Tôi

tranvanle

Vườn nhà tôi không rộng, đi hoài sao bao la?
Con chuồn chuồn bay qua, mỏi hay sao mà đậu?
Và kìa con sáo sậu nhặt chi cọng cỏ vàng?
Vườn tôi nắng mơn man, chưa một lần em đến
Ôi em con én liệng, anh mong hoài mùa Xuân!

Vườn tôi mưa rưng rưng từ khi tôi biết nhớ.
Vườn tôi cây sào lỡ: không trái nào trên cao!
Bởi em: một vì sao, tôi đầy tràn nước mắt!
Bởi em: còn như mất, muôn đời là chiêm bao!
Tôi hỏi cỏ. Nghẹn ngào. Tôi hỏi hoa. Hoa héo.
Kìa con chim chèo bẻo bay đi rồi, hoàng hôn!

Vườn tôi đầy trong hồn những mùa thương nhớ cũ:
Chỗ Ngoại nằm: ngôi mộ. Chỗ Má đi: không về.
Má với Cha nằm kề mà âm dương cách biệt
Mà bầy con tha thiết. Nhang tàn. Nhang tàn hương…

Chỗ tôi đi trong vườn, con đường mòn thăm thẳm.
Em, mối tình xa lắm, nhện giăng vàng nhánh cây…

Vườn tôi, vườn tôi đây, sáng tôi ra mở cổng
Đón những cơn gió lộng, chiều khép lại. Xa xôi!
Em mãi là mặt trời. Em mãi là bóng nguyệt.
Một ngày nào tôi chết. Vườn tôi thêm bao la…

Trần Vấn Lệ

Em Là Trăng. Trăng Soi Biển Dâu

tranvanle

Cánh cửa thời gian đã mở ra
Cảm ơn Thu nhé đến thăm nhà
Trăng vàng mà giậu mồng tơi tím
Trăng cũng vàng trên cả ruộng cà!

Chợt nói làm chi màu tím nhỉ?
Là buồn nên mới nói mông lung?
Em mười bảy tuổi xa hồi đó
Cánh cửa thời gian khép. Lạnh lùng!

Cánh cửa thời gian khép…Khép hoài
Tôi thì tan tác một đời trai
Cũng mong non nước ngày tươi đẹp
Đâu nghĩ mùa Thu tiếng thở dài!

Nay ở xứ người…trăng rất sáng
Rất bình yên, Trời ạ, bình yên
Rồi mai rồi mốt, trăng Mười Bảy
Nhìn biển, lòng thêm nỗi nhớ em!

Mình thật xa từ năm Bảy Lăm!
Mình thật xa giọt lệ khôn cầm!
Em đi ra biển không tin tức
Anh cải tạo về…đứng lặng câm!

Em có chồng, anh đâu có giận?
Em sang sông, thật anh có buồn!
Không hờn không giận nhưng mà tiếc:
Hoa Tầm Xuân mờ trong màn sương…

Đêm nay trăng sáng, trăng Thu sáng
Không gió mưa không mờ trăng Thu
Em cũng không mờ khuôn mặt ngọc
Em là trăng, trăng soi biển dâu!

Nghĩ tới Quê Hương, nghĩ tới mình
Tại sao Trời cứ bắt điêu linh?
Trời cho trăng sáng sao không rực?
Rực rỡ nhân gian một chữ Tình!

Trần Vấn Lệ