TÌNH CA BẢO LỘC

tranthoainguyen

Anh đi tìm em hết tuổi xanh
Sững sờ Bảo Lộc mắt tròn xinh!
Lên đèo se lạnh sương thương nhớ
Gió hát vườn ai trái trĩu cành.

Anh qua B’Lao vào Đambri
Đại ngàn cổ tích thác Tình Si.
Hớp ánh trăng rừng thơm gỗ quí
Hồn anh chếnh choáng rượu hoa quì.

Tháp núi Đại Bình đỉnh tỏa trăng
Chuông mây Phước Huệ lụa ngân vàng.
Đất vương triều xưa hồ soi bóng
Nam Phương ơi! Tóc gió mơ màng.

Hương ngát chè dâu tay con gái
Trời em rưng rức ngực đồi xanh.
Nắng lên bản thượng cườm sương biếc
Gò má lan hương suối nhạc tình!

Mưa nũng nịu chiều nghiêng lũng sâu
Chuông nhà thờ đổ gọi hồn nhau.
Gùi em mang nặng tình nhân thế
Gió thổi về bốn biển năm châu!

Bảo Lộc ơi! Em hát rừng say
Đất tình duyên đỏ níu hồn người!
Ngàn năm cây lá còn xanh mãi
Ngàn năm còn gió hát bên đồi !

TRẦN THOẠI NGUYÊN

TĨNH TỌA

tranthoainguyen

Giữa trưa tĩnh tọa trong rừng
Chim về tắt nắng gió lừng chiêm bao
Ngồi đôi mắt chết phương nào
Run cơn mộng đỏ chớp hào quang bay

Triệu bông hoa đỏ rực ngày
Trên môi vĩnh cửu cơn say tang bồng
Phiêu phiêu lửa hạ đầy sông
Qua tôi bóng ảnh trăng vồng cầu mưa

Hốt nhiên mặt đất hoang sầu
Đong đưa nhánh ngọ vỡ màu lưu ly
Sầu xưa lả ngọn dã quỳ
Tôi treo kiếp mỏng ngoài thời gian trôi.

TRẦN THOẠI NGUYÊN

TÔI ĐI VỀ TRĂNG KHÓC TRÊN VAI

tranthoainguyen

Tặng HOÀI KHANH

Con sông nào đã xa nguồn
Thì con sông ấy sẽ buồn với tôi
HOÀI KHANH

Tôi sống hoang dại gặp Hoài Khanh
Tiếng thơ Thân Phận dội sông gành.
Bên cầu ngồi lặng trời mây trắng
Tóc xõa chiều thu bay…mong manh!

Gió thổi mơ hồ sông cuối thu
Mình tôi giữa trời đất hoang vu
Vàng xưa hội cũ sa mù tận
Phố thị sầu dâng khói bụi mù!

Khói bụi trần gian vỡ uông uông
Phận người kiếp mỏng nước biệt nguồn!
Chiếc bóng chơ vơ cầu cổ độ
Sông dài chở hận lệ đời tuôn!

Tôi đi về trăng khóc trên vai!
Em nói chi băng giá ngày mai.
Ô hô! Sông biển hồn cô quạnh
Con nước xa nguồn thương nhớ ai!

(Rút trong thi phẩm THIÊN SỨ CA,1972)
TRẦN THOẠI NGUYÊN

DẠ KHÚC SÀI GÒN

tranthoainguyen

1.

Sài Gòn về khuya
Trời đất se se
Lòng bỗng nhớ ai
Lang thang phố dài

Tôi đi tìm tôi
Đèn cao soi bóng
Hàng cây đứng mộng
So vai lá buồn.

Tôi ra bờ sông
Đèn sao lấp lánh
Nhớ Đêm Màu Hồng
Tình trai lai láng.

Tiếng hát Thái Thanh
Vang khuya Đô Thành
Dìu em cuối phố
Bồng bềnh tóc xanh…

Sài Gòn sáng trưng
Hòn Ngọc Viễn Đông
Trăng tròn mười sáu
Em chưa lấy chồng!

2.

Sài Gòn về khuya
Trời đất se se
Lòng bỗng nhớ ai
Lang thang phố dài.

Tôi không còn Em
Mùa thu xưa chết
Buồn ơi nhật nguyệt
Lăn hai vai gầy!

Công viên mồ côi
Mình tôi đứng khóc
Khối cao chọc trời
Hồn xưa bay mất!

Gió nói với ai
Vang khuya đêm dài
Lời yêu gió cuốn
Mùa màng trắng tay!

Sài Gòn trắng đêm
Còn một trái tim
Lăn hoài ngoài phố
Em xa mộng chìm!

3.

Sài Gòn về khuya
Trời đất se se
Lòng bỗng nhớ ai
Lang thang phố dài.

Em nay về đâu?
Trời mây Đông Á
Còn tôi khách lạ
Lơ ngơ phố người!

Tôi qua đường xưa
Hàng cây mất tích.
Chiến tranh trò đùa
Vòng kim cô xích!

Bóng tối hóa trang
Đêm đen hoang tàn!
Đèn pha sáng quét
Huyền hồ xóa tan!

Sài Gòn nhớ mong
Hòn Ngọc Viễn Đông
Em về Ngày Mới
Giấc mơ hóa rồng.

TRẦN THOẠI NGUYÊN

MỖI SÁNG MAI MỞ CỬA, TA CHÀO NGÀY MỚI

tranthoainguyen

Mỗi sáng mai mở cửa,ta chào ngày mới
Ôi mỗi ngày! Ngày Đặc Biệt cõi nhân gian!
Nghe chim hót,ngắm hoa lay,có chi vội!
Ta bình tâm hít thở tận nhụy hương đời.

Mỗi sáng mai! Mở hồn vui cùng cây lá
Máu xương reo theo chân bước dưới mặt trời
Trần gian đó bữa ta về như kẻ lạ,
Cầm tay người,lòng lưu luyến mãi người ơi!

Trời đất rộng mênh mông mây gió lộng
Sóng sắc hoa lừng vĩnh cửu mang mang
Ta chợt đến rồi đi như huyễn mộng
Khoảnh khắc đời tươi rồi nắng tắt phai tàn!

Đời nồng ấm có vòng tay anh em bè bạn
Khoảnh khắc nói cười rồi chỉ là thoáng chiêm bao!
Ta xin sống với cả lòng thương yêu vô hạn
Cùng ngày xanh nắng gió đêm vàng trăng sao!

Ta xin sống hồn nhiên trong từng hơi thở
Đặt trái tim mình trong lòng vũ trụ hòa ca.
Trần gian hỡi! Ta ôm ghì thương nhớ
Cát bụi nhiệm màu từng dấu bước em qua!

Từ đỉnh núi cao đến biển sâu thăm thẳm
Hạt cát vàng lấp lánh khắp cõi uyên linh.
Hôn giọt nắng ta nghe lòng mình xanh thắm
Người yêu ơi! Màu năm tháng mãi xanh tình.

Chào ngày mới! Nụ cười xuân say ha hả,
Ngó bốn bên hoa lá ong bướm rập rờn.
Ta sống trôi giữa tình yêu rừng biển lạ
Mở cửa hồn vui trong tịnh độ thong dong!

Mỗi sớm mai mở cửa,ta chào ngày mới
Ôi mỗi ngày! Ngày Đặc Biệt nhất! Ta yêu.
Trong cát bụi ngân vang điềm linh thánh mách gọi

Sự sống thiêng liêng ta hít thở sớm chiều!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

ĐÓA QUỲNH

tranthoainguyen

Tặng Hàng Chức Nguyên

Hoa quỳnh nở khuya nay
Lặng lẽ
Đợi em về.
Tôi ngồi bên thềm rêu vách đá cũ
Sương lạnh ướt tóc dài
Đóa cô đơn buồn tím
Em có về đêm nay?

Lung linh cánh mỏng thời gian
Bướm khuya gáy dồn khoảnh khắc
Vũ trụ tôi miên man
Hương thầm mặc
Đóa hồn chấp chới dung nhan
Hiên trăng huyễn hoặc
Lạnh buốt sợi trăng vàng.

Hoa quỳnh nở khuya nay
Lặng lẽ
Đợi em về.
Tôi ngồi cúi đầu ẩn nhẫn
Ly rượu đời khờ trên tay
Đóa cô đơn nở trắng
Em ơi ! Về đêm nay!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

CHIỀU TÀ HỒ NÚI LE

tranthoainguyen

(Kỷ niệm một chuyến đi viếng cảnh hoàng hôn hồ Núi Le cùng HOÀNG THOAI CHÂU, HÀNG CHỨC NGUYÊN, TRẦN HÀO, TRẦN THẾ HÙNG và HUỲNH NGỌC TRẢNG)

Búng tàn thuốc
Chiều tà xuống hồ Núi Le
Nghe lòng mình bình yên xanh cây lá.
Tôi bỏ quên tôi giữa cơn mê
Cuộc đời trôi đi tôi kẻ lạ !

Mặt trời xuống núi máu rủ rượi hoàng hôn
Gương hồ in mây chiều ráng
Nắng tắt buồn mi sương
Hoa cỏ choàng khăn lạnh
Tôi bỏ quên tôi một góc rừng.

Tôi ngồi xếp hai tay
Góc bìa rừng không ai hay.
Hoàng hôn tím
Em về lẳng lặng chiều câm nín
Thủ thỉ hương rừng thương nhớ tôi.

Chiều tàn thu phai
Tôi ngồi với vòng khói trắng trên tay
Bóng tôi nhòa bóng núi.
Hồ trầm ngâm chiều tím im hơi
Cánh chim bay mù sương khói.

Tiếng chim rơi lạnh hư không
Vọng hồ thu mênh mông !
Tôi ngồi lặng thinh không nói
Như núi đá buồn vời vợi
Ôi! Cõi nhân gian biết mấy chiều buồn!

Tôi lạc loài cùng cây cỏ bờ hoang
Hồ Núi Le sương gió thì thầm
Em ơi! Có nghe tiếng nghìn thu gọi
Trong vách núi đá lệ tràn
Núi đá Chứa Chan!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

GIỮA MÙA HUYỄN TƯỢNG

tranthoainguyen

Em về Bát Nhã tinh khôi
Đêm xanh diệu pháp trăng đồi thúy hoan
Gió ru bướm mộng phương ngàn
Rừng cây cỏ thức giăng hàng đuốc hoa.
Một tôi rớt xuống ta bà
Một tôi siêu thoát bay qua non thần
Một tôi chết trận hồng quần
Một tôi tĩnh lặng xếp chân tọa thiền.
Con đường Phật pháp vô biên
Giữa mùa huyễn tượng nhị nguyên song trùng
Ta ra sắc bất dị không
Gương thần thấu thị một vòng tử sinh.
Em về cởi áo vô minh
Thiền sư thi sĩ thoát linh hồn sầu.

TRẦN THOẠI NGUYÊN

NÉN HƯƠNG LÒNG TƯỞNG NHỚ NHẠC SĨ TRỊNH CÔNG SƠN!

tranthoainguyen

Sắp đến ngày kỉ niệm 13 năm ngày mất của Anh TRỊNH CÔNG SƠN (01/4/2001-01/4/2014) lòng tôi bồi hồi nhớ lại những ngày xa xưa nơi phố núi sương mù Đà Lạt thơ mộng!

Ngày ấy,những năm cuối thập niên 60 và đầu thập niên 70 của thế kỉ XX,những năm đầu mới lên ĐH của tôi cùng mấy đứa bạn sống lang thang “điên khùng dễ thương”,”thi sĩ hoang đường” nào Trần Nhơn,nào Nguyễn Quang Huy (Huy Lùn), nào Trần Thoại Nguyên,sau nầy từ 1972 có thêm Đỗ Tư Nghĩa…đã từng được anh Sơn vảy,hú gọi uống café mỗi lần anh từ Sài Gòn lên Đà Lạt,có khi cùng anh Bửu Ý,có khi cùng Sư Chơn Hạnh (Anh Trần Xuân Kiêm),có khi cùng Anh Huy Tưởng,có khi có cả Khánh Ly …
Còn nhớ,ngày ấy anh Sơn đã quá nổi tiếng rồi,đi góc phố nào,xóm quê nào,góc bìa rừng nào cũng nghe vang lên nhạc và ca từ như thơ của TRỊNH CÔNG SƠN. Ấy vậy mà,với bọn chúng tôi,mấy thằng tuổi mới lớn sống lang thang bụi bụi mê đủ thứ,mê nhạc họa,mê thơ văn,mê kinh sách triết học với tôn giáo,mê con gái,mê thiên nhiên…anh Sơn vẫn vảy vẫn hú gọi uống café,có khi cafe Tùng,có khi ngồi nhà hàng Mê Kong hoặc Shangai nhìn ra khu Hòa Bình những sáng mai,có khi cùng lang thang ra ngồi nơi Thủy Tạ lúc chiều tối… và chuyện trò dzui dzẻ thân thương,một đôi khi còn lì xì cho mấy đứa em để nối noi tiếp tục café thuốc lá bánh mì…sau đó!
Tôi nghĩ, SỐNG CHAN HÒA CỞI MỞ THÂN THƯƠNG VỚI LỚP ĐÀN EM VĂN NGHỆ TRẺ ,ĐÓ LÀ MỘT NÉT NHÂN CÁCH RẤT ĐẸP HIẾM CÓ CỦA NGƯỜI NHẠC SĨ TÀI HOA CÓ TẤM LÒNG ĐỘ LƯỢNG BAO DUNG THƯƠNG NGƯỜI TRỊNH CÔNG SƠN!
Và một chiều nọ,đứng trên Đồi Cù Đà Lạt tóc bay bồng bềnh theo gió lộng,dang tay hát nghêu ngao… Tôi đã viết tặng anh Sơn mấy câu:
Đứng nhìn bóng phượng liên chiều
Chiều ơi! Chiều dai! Chiều xiêu ngã lòng!
Chiều vàng,chiều trắng,chiều không!
Ồ. Tôi đứng hát giữa mông mênh chiều!

Sau đó,bài thơ CHIỀU KHÔNG nầy đã đăng trên Tạp chí TƯ TƯỞNG của Đại Học VẠN HẠNH năm 1970.
Tôi còn nhớ, những ngày anh Sơn vừa từ giã cõi tạm, ra đi vĩnh viễn. Trong những ngày vợ chồng tôi từ núi rừng cao nguyên Bảo Lộc,Lâm Đồng về Sài Gòn kiếm sống để nuôi 2 con gái còn nhỏ ăn học,được bạn bè tiến cử và cưu mang,tôi đang giảng dạy văn tại Trung Tâm Luyện thi Đại học CADASA thì nghe tin anh Sơn mất! Ban đầu tưởng là tin vịt, đùa của ngày nói dối 1/4. Nhưng sau đó là nỗi tiếc thương vô hạn,tôi có sốc, ngơ ngẩn hồn mấy bữa,không tập trung giảng dạy được! Tôi đã cho cả hội trường gần 200 sinh viên nghỉ học để đi viếng Nhạc Sĩ TRỊNH CÔNG SƠN. Con hẻm vào nhà anh ở đường Phạm Ngọc Thạch,nơi quàng quan tài Nhạc Sĩ tài hoa,hai bên tường rào ken đầy kín những vòng hoa phúng điếu thành kính chia buồn và vô cùng thương tiếc,liên tục những đoàn người và vòng hoa lễ viếng từ khắp mọi nơi về,nhiều thành phần từ quan chức các cấp nhà nước, đoàn thể đến dân dã bình thường đến thắp hương thương tiếc Nhạc Sĩ tài hoa!
Tôi nhớ,sau lễ viếng của đoàn Quận ủy,UBND quận 4,thì MC đã xướng lên: “Xin mời… Một người em lang thang nơi phố núi Đà Lạt viếng Nhạc Sĩ !” (Tôi đã đăng kí như thế!) Và tôi đã lẳng lặng từng bước chân vào thắp hương và bái cầu nguyện linh hồn Anh siêu thoát phiêu diêu miền cực lạc ! (Gia đình em Anh Sơn còn lưu băng ghi âm ghi hình nầy)
Tôi tưởng là, Ban lãnh đạo TT LT ĐH CADASA sẽ kiểm điểm,khiển trách tôi về tội tự động cho sinh viên nghỉ học để đi viếng NS TCS. Nhưng không! Trái lại,tôi còn được khen:Thầy đã làm cho SV xúc động tưởng nhớ về sự ra đi vĩnh viễn của NS TCS và làm cho Trung tâm CADASA được thơm lây! Mô Phật! Có một cô sinh viên dự bị ngày ấy của tôi, hiện nay đang giảng dạy tại một trường đại học và đang làm luận án tiến sĩ, còn nhắc lại với tôi về kỉ niệm trân quí quá đáng yêu nầy!

Quả thật,những ngày Nhạc Sĩ TRỊNH CÔNG SƠN giã từ cõi tạm,đi về cõi vĩnh hằng ngày ấy đã dấy lên tấm lòng tiếc thương vô hạn trong khắp nhân quần! Và mỗi lần đến ngày kỉ niệm ngày mất của NHẠC SĨ TÀI HOA CÓ TẤM LÒNG ĐỘ LƯỢNG THƯƠNG ĐỜI THIẾT THA TRỊNH CÔNG SƠN ,lòng ta lại bồi hồi tưởng nhớ tiếc thương Anh !

TRẦN THOẠI NGUYÊN

ĐÓA SEN HỒNG

tranthoainguyen

Em băng qua đêm tối
Em vụt khỏi bùn nhơ
Mang hình hài vô tội
Mỉm nụ cười thánh thơ!

Tôi lặng nhìn kinh ngạc
Hồn run rẩy phút giây.
Bài thanh ca Em hát
Lừng sáng hồng quang bay…

Ồ. Đóa sen hồng tươi
Em thoát lìa mê chấp.
Hoa tâm Phật không lời,
Bung nở trời diệu pháp.

TRẦN THOẠI NGUYÊN