NGƯỜI Ở ĐỪNG VỀ

Ai sỗ sàng chi mà níu áo
Tình đi chưa tới vội quay về
Ai phải lòng nhau mà cắm cúi
Buồn gieo muôn khổ thơ đề

Đưa tay níu lại làn khói thuốc
Sợ trời trở lạnh buổi tàn mê
Tay không che đủ vùng tóc rối…
Mà giữ cho nhau gió bốn bề

Ai tiếc cuộc chơi mà đốt đuốc
Nhạc tình không đủ buổi rong ca
Kiến chửa tan đàn đêm dứt mộng
Lệ nào còn ấm giấc Nam Kha

Hôn lên mái tóc bời như sóng
Nghe mùa thổn thức giục tàn hoa
Tay nào đốt đuốc. Tay níu áo
Người vẫn đi
còn đêm với ta

trần thiên thị

ĐỔ THỪA BUỒN

nghe mưa
chợt thương con bướm vàng ngoài nội
đâu phải xa lòng mà đi không tới
trăng sắp vào tháng chín tháng mười

không có hẹn hò cơn mưa cũng rơi
không có gì bên trong giọt nước
ngoài hình bóng một biền cỏ xanh
không có gì bên trong câu thơ
ngoài một em buồn

em ngồi chờ cho mưa tạnh
ta ngồi đổ thừa giọt mực
lênh loang câu chuyện chiều tà

ngày em đánh rơi chiếc hài cỏ
chân trời góc bể
câu thơ đi tìm dấu bàn chân

ngồi nắm hai bàn tay
tình không ni tấc
nụ cười không hình vóc
biết ướm vào đâu mà tìm ra nhau

nửa đêm
không còn cơn mưa nào
không còn giấc mơ nào
đổ thừa muỗi kêu mà thức dậy

đổ thừa buồn
mà níu lấy nhau
lập thu
này lập thu sầu

trần thiên thị

NẮM LẤY TAY MÌNH

tôi ngồi gặm nhấm lại tôi
nhìn vai tìm dấu tay người đã vin
tôi ngồi lục lọi tìm em
ngày thì mỏng mảnh
và đêm thì dày
quay về phía núi nhìn cây
bao nhiêu nắng
để lá bày biện xanh

tôi ngồi nắm lấy tay mình
nghe chừng máu chảy đã thành cuồng lưu
ngày vui cắn lấy vai người
như giông đánh dấu xuống đồi cỏ khô
bây giờ
nhìn lại bấy giờ
mông lung một vết ghi hờ chân mây

thì thôi nắng đã nhiều ngày
và mưa cũng đã dắt dây triều cường
hôn vào tay áo mà thương
một người xa
một con đường rất xa
buổi chiều còn lại tôi và
hồn nhiên cây cỏ nở hoa ven đường

trần thiên thị

ĐẶT LẠI TÊN.

gọi cơn mưa cũ tên gì?
mai sau một chút yêu vì sẽ xa
gọi mùa trăng cũ tên là
mùa ân điển em,
và sầu tôi

còn nguyên tóc
một đường ngôi…
đặt tên cho ngón tay rời lược gương
đặt tên cho góc con đường
phía chân người trải dặm trường tìm nhau

gọi hờ về phía mai sau
truông dài ngựa nhớ vó câu mà về
đặt tên cho một cơn mê
nghe chừng hơi ấm bộn bề vây quanh

sáng nay gọi lại tên mình
lơ mơ mới biết là hình như quen

chiều về đặt lại tên em.

TRẦN THIÊN THỊ